CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI

  •  
    Chi Tran  chuyển

     
     

    HÃY CỨU GIÚP CÁC LINH HỒN, HỌ RẤT ÐAU KHỔ 

    Chúng ta không bao giờ hiểu rằng: mỗi việc bố thí, dù lớn hay nhỏ, một khi chúng

    ta làm cho người nghèo, là chúng ta làm cho Thiên Chúa.

    Người nhận lấy nó và Người

    sẽ báo đền khi chúng ta dâng cho Người. Như vậy, tất cả những gì chúng ta làm cho các

    linh hồn, Thiên Chúa sẽ chấp nhận như ta làm cho Người vậy. Ðó chẳng khác gì như

    chính chúng ta đã phóng thích Người ra khỏi chốn luyện ngục.

    Trên đời này, không có ai đói hơn, khát hơn, nghèo hơn, đau khổ hơn các linh hồn

    đang bị giam cầm trong lửa luyện tội, cũng không có sự đau đớn nào trên thế gian này,

    có thể so sánh được với sự đau đớn của họ. Bởi vậy, không có gì làm vui lòng Chúa hơn

    là sự bố thí bằng lời cầu nguyện, xin thánh lễ cầu nguyện cho các linh hồn khốn khó đó.

    Có thể những linh hồn đó là những linh hồn bà con, anh em của mình. Họ đang rên la

    khóc lóc, kêu van, năn nỉ sự giúp đỡ của ta, để họ sớm được giải thoát sự đau khổ khôn

    lường trong biển lửa.

    Cuộc sống này, có biết bao người không hề nghĩ tới những linh hồn đang bị triền

    miên thiêu đốt nung nấu trong lửa luyện tội. Năm tháng qua đi, họ chưa hề bố thí cho

    một thánh lễ nào. Thỉnh thoảng họ nhỏ giọt cho một vài lời cầu nguyện, và có khi, họ

    cũng chẳng tưởng nhớ tới các linh hồn ấy. Trong khi người thế gian yên vui với cuộc

    sống gia đình, chạy theo công ăn việc làm, thả lỏng theo thú vui của họ, thì các linh hồn

    đang bị đọa đày, hành hạ, rên la khóc lóc trong biển lửa.

    Họ chỉ mong chúng ta bớt chút

    thì giờ tưởng nhớ đến họ. Nhưng mọi người vẫn lơl à, bởi con người không biết luyện

    tội là gì, họ không biết được cái thống khổ chết chóc của người kia như thế nào, và họ

    không hề hay biết các linh hồn đó sẽ bị giam cầm bao lâu.

     Bản dịch từ sách của LM Paul O’Sullivan