SẴN SÀNG CHO GIỜ PHÚT KHÔNG NGỜ

Hôm nay là Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng, cũng là Chúa Nhật đầu tiên trong năm phụng vụ mới của Giáo Hội. Bài Tin Mừng trích từ Thánh Mátthêu, được cho là được viết cho Cộng đoàn Do Thái sau khi Đền Thờ Giêrusalem bị phá hủy.

  1. Tỉnh thức và cảnh giác

Cơn lũ xảy ra tại xã Hòa Thịnh, trong đợt lũ lịch sử tuần qua tại tỉnh Phú Yên cũ, thật bất ngờ và tàn khốc. Anh Thức, 47 tuổi, là lao động chính trong gia đình, phải đi làm thuê xa nhà, trên Khánh Sơn, Khánh Hòa. Ngoài việc nuôi cha mẹ lớn tuổi, anh còn nuôi hai cháu ngoại là con nhỏ của cô con gái đi làm ở Sài Gòn. Nghe tin lũ về, anh vội vã về nhà lo cho cha mẹ già và các cháu nhỏ. Trên đường về cùng người bạn, lội qua cầu Cháy thì bị lũ cuốn. Người bạn bám được vào cột điện nên được đội cứu hộ cứu sống, còn anh bị lũ cuốn trôi…Nước ngập quá sâu và lâu rút, mấy ngày sau lực lượng cứu hộ mới phát hiện thi thể anh. Người thân đến nhận diện và tiến hành khâm liệm vào quan tài. Sáng sớm khi nước rút, mọi người dùng xe công nông đưa quan tài đi chôn...[1]

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về sự cần thiết phải tỉnh thức và cảnh giác trong khi chờ đợi Con Người đến: “Quả thế, thời ông Nôê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy…Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy”  (Mt 24: 37-39).

Xuyên suốt nhiều thế kỷ, con người luôn cố gắng xác định ngày giờ này để thỏa mãn tính hiếu kỳ hoặc trì hoãn việc sửa chữa lối sống để tiếp tục hưởng thụ cuộc đời theo ý muốn luôn thay đổi của mình. Tuy nhiên đó là chuyện vô ích. Đáp lại những toan tính của con người tìm biết về “thời gian cuối cùng, ngày tận thế”, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về thời điểm trở lại của Ngài một cách rõ ràng và dứt khoát: “Nhưng về ngày hay giờ đó, không ai biết cả, ngay cả các thiên sứ trên trời, hay là Người Con cũng vậy, chỉ một mình Cha biết mà thôi” (Mt 24: 36). Sự trở lại của Chúa Kitô là một mầu nhiệm tuyệt đối, vượt ngoài sự hiểu biết của loài người, ngay cả Chúa Giêsu trong tư cách con người cũng tuân phục ngày giờ của Chúa Cha.

Điều Chúa Giêsu muốn con người làm không phải là tỉnh thức, theo kiểu mất ngủ thể lý, nhưng là phải luôn cảnh giác và chú ý đến những gì đang diễn ra chung quanh vốn có thể khiến họ sao nhãng, quên mất “lẽ sống – raison d’être” của đời mình. Ngài muốn nói rằng tỉnh thức là sống trọn vẹn ý nghĩa của cái lẽ sống ấy ngay trong hiện tại chứ không phải cứ hoài niệm quá khứ hay lo lắng tương lai, vốn thực ra chỉ là qui về cái tôi vị kỷ giới hạn và đầy thói hư tật xấu.

Đức Giáo hoàng Phanxicô khuyến khích luôn cảnh giác và tỉnh thức, nghĩa là tránh sự sao lãng hoặc đầu hàng sự lười biếng bên trong, vì Chúa đến ngay cả trong những tình huống mà chúng ta không mong đợi Ngài đến: “Vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến…Chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24: 42, 44). Nhiều khi chúng ta “khép kín trong chính mình với những lo lắng, phiền muộn, ngờ vực, sợ thất bại hoặc không được yêu thương. Điều này có thể dẫn đến việc chỉ tập trung vào bản thân và mong muốn tích lũy của cải, mang lại cho chúng ta cảm giác an toàn giả tạo. Điều cần thiết là phải cảnh giác và sẵn sàng, cả trong thời điểm tốt lẫn thời điểm xấu, phản ánh sự khôn ngoan của Kitô giáo. Vào cuối cuộc đời, Ngài sẽ gọi chúng ta đến để trả lẽ về những gì Ngài đã giao phó. Vì vậy, tỉnh thức cũng có nghĩa là có trách nhiệm, tức là bảo vệ và quản lý những của cải ấy một cách trung tín.” [2] Đức Giáo Hoàng khuyến khích chúng ta suy ngẫm về cuộc sống của mình và những gì chúng ta đã nhận được, như đức tin, gia đình, các mối tương quan và cộng đồng, và tự hỏi liệu chúng ta có trân trọng và đánh giá cao những món quà này từ Thiên Chúa hay không, hay chúng ta giữ tất cả chúng cho riêng mình mà không nghĩ đến người khác.

  1. Cảnh báo về sự bất ngờ

Chuyện gì đã xảy ra vào thời Nôê? Vào thời ấy, Thiên Chúa thấy “sự gian ác của con người quả là nhiều trên mặt đất, và lòng nó chỉ toan tính những ý định xấu suốt ngày” và Ngài quyết định: “Ta sẽ xoá bỏ khỏi mặt đất con người mà Ta đã sáng tạo, từ con người cho đến gia súc, giống vật bò dưới đất và chim trời” (Stk 6: 5, 7). Tuy nhiên, Nôê là một người công chính “được đẹp lòng Chúa” (Stk 6: 9), và nhờ đó, ông cùng một số người thân và một vài loài vật đã được Thiên Chúa cứu.

Ngày nay, sự gian ác và tội lỗi chắc chắn vẫn còn hiện hữu ở khắp mọi nơi. Điển hình là những cuộc chiến và xung đột như tại Ukraine do Nga phát động, tại Sudan giữa Quân đội và Lực lượng RSF đẩy đất nước này vào khủng hoảng nhân đạo tồi tệ, hay sự bất ổn kéo dài tại Myanmar gây khủng hoảng và hàng triệu người di tản. Một ví dụ sát sườn khác, dù chúng ta thừa nhận hay không, là việc nhiều người trong chúng ta vẫn tiếp tục nuôi dưỡng sự gian ác và tội lỗi trong lòng, như phủ nhận sự hiện diện của Thiên Chúa, thờ ngẫu tượng, vi phạm các giới răn về đạo đức và luân lý như bạo lực, ngoại tình, trộm cắp, tham lam, và ủng hộ các hành vi bị cấm như phá thai, trợ tử…[3]

Vào Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng này, Chúa kêu gọi chúng ta từ bỏ đời sống tội lỗi. Điều này được minh họa rõ nét nhất qua lời mời gọi của Thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma trong bài đọc thứ hai: “Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ănở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương” (Rm 13: 12-13).

Lời kêu gọi đổi mới này cũng được tiên tri Isaia nhắc lại trong bài đọc thứ nhất. Vị ngôn sứ kêu gọi mọi người hãy lên núi Chúa và bước đi trong ánh sáng của Chúa: “Đến đây, ta cùng lên núi Chúa, lên Nhà Thiên Chúa của Giacóp, để Ngài dạy ta biết lối của Ngài, và để ta bước theo đường Ngài chỉ vẽ…Hãy đến đây, nhà Giacóp hỡi, ta cùng đi, nhờ ánh sáng Chúa soi đường!” (Is 2: 3).

Chúa Nhật đầu tiên Mùa Vọng này cũng nhắc nhở chúng ta về sự bất định của cuộc sống. Cuộc sống có thể kết thúc bất cứ lúc nào, vì vậy chúng ta cần nghiêm túc lắng nghe sứ điệp của Chúa, kêu gọi chúng ta sám hối, từ bỏ tội lỗi và đón nhận lòng nhân từ, tha thứ và yêu thương.

Cũng trong đợt lũ vừa qua, bà Cúc, 70 tuổi, trước đó bị tai biến, không được khỏe nên không muốn sơ tán, cứ nán lại nhà. Khi nước lũ lên nhanh, bà không kịp qua nhà hàng xóm bên cạnh, bị lũ cuốn trôi xuống phía dưới bếp, chết trong căn nhà ở thôn Phú Hữu. Đám tang mùa lũ của bà đầy thiếu thốn, không cờ, không trống, chỉ vài nén nhang và người thân đưa bà đi chôn cất. Nhưng khó lại càng thêm khó vì nhà bà bị chia cắt, ngập sâu trong nước. Vì vậy con cháu phải dùng hai chiếc thuyền nhỏ (sõng) ghép lại, đặt quan tài lên trên kéo đi. (đã dẫn).

Vào ngày giờ Chúa Giêsu trở lại, cuộc sống vẫn sẽ diễn ra “như thường lệ”, các hoạt động hằng ngày vẫn tiếp diễn. Thông điệp rất rõ ràng: mọi sự sẽ xảy ra một cách đột ngột bất ngờ, dẫn đến một kịch bản bí nhiệm: “Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24: 40-41).

Sự khác biệt không nằm ở hành động bề ngoài, “như thường lệ”, mà ở sự sẵn sàng trong lòng. Do đó, lời khuyên cuối cùng là: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến…Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24: 42, 44)

  1. Sống sẵn sàng hằng ngày

Nếu chúng ta không biết ngày Chúa đến, thì cách duy nhất để luôn sẵn sàng là sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng: “Hãy sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của bạn, và một ngày nào đó bạn sẽ thấy điều đó là đúng.” Đây là câu nói của Malachy McCourt, một diễn viên sân khấu, mà sau này Steve Jobs, đồng sáng lập công ty công nghệ Apple Inc, trích dẫn lại ở lễ tốt nghiệp đại học Stanford. Còn đối với người Kitô hữu, điều này cũng có nghĩa là sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, nhưng điều quan trọng hơn là sống trong tình trạng ân sủng của Thiên Chúa: “Anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13: 14). Sự sẵn sàng gặp gỡ Chúa không phải là một hành động cấp tốc vào phút chót, mà là một nếp sống liên tục: đón nhận Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, kết hiệp với Chúa trong lời cầu nguyện hằng ngày, phục vụ Chúa nơi người lân cận.

Đây là cách chúng ta sống những khoảnh khắc đời mình như đang lãnh nhận các bí tích của Chúa và nương tựa vào sự quan phòng của Thiên Chúa, như Chúa Giêsu đã dạy: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, còn tất cả những thứ kia, Ngài sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6: 33-34).

Chúng ta được mời gọi sống trọn vẹn mỗi ngày trong đời mình, không quá lo lắng sợ hãi đến độ tê liệt tâm trí, không còn khả năng nhận ra giá trị nào vượt cao hơn kiếp người hữu hạn, chỉ còn biết chôn mình vào lối sống thực dụng. Chúng ta được mời gọi dồn hết nỗ lực vào việc tìm kiếm Nước Trời và sự công chính, ngay hôm nay.

Chúa Giêsu không yêu cầu chúng ta thức trắng đêm, nhưng tỉnh táo nhận thức về ý nghĩa của từng giây phút hiện tại mình đang sống, để có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời chúng ta. Ngài tỏ mình ra trong những khoảnh khắc bất ngờ khi chúng ta dành thời gian cầu nguyện, giúp chúng ta nhận ra những giá trị mà mình mà không nhận ra khi quá bận rộn đến độ đánh mất sự quân bình cả xác và hồn.

Con người dễ bị mù tâm linh, không nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, không nhận ra Chúa Thánh Thần đang hoạt động nơi chính mình mỗi ngày. ĐTC Phanxicô khuyến khích các tín hữu: “Hãy tự hỏi: tôi có ngoan ngoãn trước Chúa Thánh Thần không? Hay tôi theo đuổi những dự án của tôi, những ý tưởng của tôi mà không để cho mình được Chúa Thánh Thần uốn nắn, thay đổi? Cách thức sống đức tin của tôi có ngoan ngùy trước Chúa Thánh Thần không, hay cứng đầu, lạnh lùng trong cuộc sống? Tôi có vội vàng phán xét, chỉ tay và đóng sầm cửa vào mặt người khác, coi mình là nạn nhân của mọi người và mọi thứ không? Hay tôi chào đón sức mạnh sáng tạo hài hòa của Chúa Thánh Thần, “ân sủng hiệp nhất” mà Ngài đã thổi vào thế giới, và ơn tha thứ của Ngài vốn mang lại bình an. Và đến lượt tôi, tôi có tha thứ, thúc đẩy hòa giải và tạo ra sự hiệp thông không hay hay tôi luôn soi mói, chỉ nhìn thấy những khó khăn để ngồi lê đôi mách, để chia rẽ, để phá hoại? Chúng ta đừng lãng phí thời gian để chỉ trích người khác và tức giận với chính mình, nhưng chúng ta hãy nài xin Chúa Thánh Thần. Ngài có khả năng giải quyết những điều này.” [4]

Xin Chúa ban cho chúng con ân sủng và sức mạnh để chúng con sống mỗi ngày trong sự sẵn sàng tiến về sự sống vĩnh cửu. Xin dạy chúng con biết nhận ra khuôn mặt Chúa ở bất cứ nơi nào chúng con sống, làm việc và nơi bất cứ ai chúng con gặp gỡ.

Phêrô Phạm Văn Trung

[1] https://tuoitre.vn/nhung-cuoc-tien-dua-day-nuoc-mat-o-vung-lu-20251122192742428.htm

[2] https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2022-08/pope-at-angelus-fear-not-but-be-vigilant.html

[3] https://www.catholicculture.org/culture/library/view.cfm?recnum=767

[4] https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2023-05/chua-thanh-than-hoat-dong-trong-the-gioi-giao-hoi-va-trai-tim.html