3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

Hãy Đón Nhận Và Gieo Cách Hào Phóng

“Dụ Ngôn Người Gieo Giống” của Chúa Giêsu được thánh Matthêu trình bày tuy bình dân, nhưng chứa đựng một sứ điệp rất quan trọng liên quan đến người kể và người nghe. Người gieo giống ở đây không ai khác ngoài Thiên Chúa, hạt giống là Chúa Giêsu, đã được Chúa Cha gieo vào trần gian một cách hào phòng. Ngài gieo Lời cứu độ là chính Con Ngài xuống trên chúng ta, bất kể chúng ta thờ ơ, từ chối, nhưng chắc chắn ai đón nhận, nơi ấy hạt sẽ đâm rễ và mọc lên.

Chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa đi gieo hạt giống là chính thân mình vào trần gian, chôn vùi vào lòng đất khi nhập thể làm người, mục nát đi khi chịu chết và chôn trong mồ, mong có ngày bội thu là phục sinh cứu độ hết thảy mọi người. Nên dụ ngôn tự sự này có sức cuốn hút người nghe cách đặc biệt.

Bài đọc I, Lời Chúa được tiên tri Isaia ví “Như mưa tuyết từ trời rơi xuống và không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất” (Is 55,10). Mưa và tuyết vốn là những điều kiện thiết yếu cho hạt giống nảy mầm, lớn lên và kết hạt. Hình ảnh mưa và tuyết nói rõ: “tưới gội mặt đất, làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc, cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói của bánh ăn” (Is 55,10).  Đó là những hình ảnh đẹp, sống động và rất gần gũi với giới bình dân chúng ta, diễn tả cho chúng ta Lời Chúa phục vụ sự sống như thế nào; bởi vì Lời Chúa là Sự Sống của ta, là Ánh Sáng đời ta, hạnh phúc cho đời ta hôm nay và mãi mãi.

Lời của ngôn sứ Isaia giúp chúng ta hiểu đúng hướng dụ ngôn Người Gieo Giống. Thông điệp thật rõ ràng: Thiên Chúa là người đi gieo giống, Ngài gieo cách hào phóng, nhưng kết quả cụ thể còn tùy thuộc vào thời tiết và cách thức gieo giống cũng như tự do của thửa đất đón nhận hạt giống là chúng ta. Kinh nghiệm thường ngày của nhà nông quả quyết rằng, kết quả tùy thuộc vào thửa đất, nơi gieo hạt. Ví dụ, trong số những sinh viên chung một lớp, học cùng trường, được thầy giáo dạy cũng một môn về tôn giáo, nhưng người này tin còn người kia vô thần. Dù cả lớp đều nghe giáo viên giảng những điều tương tự nhưng hạt giống đã rơi lại rơi vào mảnh đất là những người khác nhau. Chúng ta cũng thế, tất cả vừa cùng nghe sứ điệp Lời Chúa, nhưng ra về mỗi người sống khác nhau.

Thửa đất tốt là tâm hồn chúng ta, do Thiên Chúa dựng nên cách tự nhiên, Ngài đã phú ban nó cho chúng ta, chúng ta tự do đón nhận hay từ chối là quyền của ý chí của chúng ta. Có những người thích tận hưởng cuộc sống thay vì trở nên tốt hơn. Có những kẻ mê đắm sự đời thế gian, “Lời Chúa bị bóp nghẹt không mang lại hoa trái” (Mt 13,22) .

Nhưng trái lại, đối với một số người, vì muốn giữ giá trị của chính mình, họ đón nhận Lời Chúa với lòng yêu mến thế là đơm hoa kết trái là trăm số việc lành, cho dù phải hy sinh. Chúa Giêsu nói: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu nó chết đi, nó sẽ sinh nhiều hoa trái” (Ga 12,24). Chúa Giêsu đã cảnh báo chúng ta rằng, con đường dẫn đến sự cứu rỗi là con đường vào qua cửa hẹp (Mt 7,14): tất cả đều có giá của nó. Chúng ta sẽ không bao giờ có giá trị nếu chúng ta không cố gắng.

Ai bị ước muốn sự đời hướng dẫn, người ấy sẽ có trái tim giống như một khu rừng nhiệt đới. Ngược lại như cây ăn quả, cây tốt ắt sẽ sinh trái tốt. Vì thế, các thánh đã không có cuộc sống dễ dàng, họ đã trở nên mẫu gương cho nhân loại. Đức Giáo hoàng Piô XII nói: “Chắc chắn không phải tất cả chúng ta đều được kêu gọi chịu tử vì Đạo. Nhưng tất cả chúng ta được kêu gọi để có nhân đức Kitô giáo. Chúng ta kiên trì hoạt động, đừng chểnh mảng cho đến hết đời. Chính vì thế người ta cũng có thể nói về một tử đạo chậm và kéo dài”.

Thiên Chúa không đòi hỏi nơi chúng ta những điều không thể : chúng ta hãy vui lòng làm như Chúa, gieo cách hào phóng bằng lời nói và gương sáng, ngay cả trong sự khác biệt; hãy tin rằng sẽ luôn có cái gì đó thúc đẩy hạt giống mọc lên đúng thời vụ ; bởi vì Lời từ miệng Chúa phán ra sẽ không trở lại với Chúa nhưng theo ý Chúa mà sinh kết quả (x. Is 55, 10-11).

Điều căn bản là chúng ta cần chuẩn bị để chính mình là một thửa đất tốt để đón nhận hạt giống, đồng thời phải chăm sóc để nó có thể đơm hoa kết trái. Có người không muốn mình bị thử thách hay gặp khó khăn, người ấy sẽ có ngàn lý do để từ chối. Nhưng ai “ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả” (Mt 13, 23).

Tất cả đều nghe dụ ngôn, nhưng người hiểu được là người mang nơi mình và trân trọng như một tài sản quý giá, người ấy sẽ hạnh phúc nếu nghe những gì Chúa nói và nghiêm túc hoán cải theo tiếng Chúa gọi : Ngài sẽ chữa lành và làm cho họ được sống, “giải thoát khỏi vòng nô lệ sự hư nát, để được thông phần vào sự tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa” (Rm 8, 21), chúng ta sẽ đơm hoa kết trái.

Dưới ánh sáng của Lời Chúa, chúng ta hãy nhìn lên Mẹ Maria như bậc thầy của việc lắng nghe Lời Chúa cách sâu sắc và kiên trì thực hành. Xin Mẹ giúp chúng ta theo gương Mẹ, trở nên “đất tốt”, để hạt gống Lời Chúa có thể sinh nhiều bông hạt, ngõ hầu chúng ta tiếp tục sứ mạng tông đồ đi gieo vãi Lời Cứu Rỗi khắp mọi nơi cho anh em. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

HẠT GIỐNG LỜI CHÚA KHÔNG BAO GIỜ RA VÔ ÍCH

Mỗi ngày, chúng ta đều gieo một điều gì đó: gieo công sức trong việc làm, gieo hy vọng vào con cái, gieo những lời yêu thương cho những người chung quanh hay những ước mơ cho tương lai. Thế nhưng không ít lần, chúng ta cảm thấy mọi cố gắng dường như vô ích. Có những việc thiện không được đáp lại, có những lời khuyên chẳng ai lắng nghe, có những hy sinh tưởng như không đem lại ơn ích gì. Giữa những băn khoăn ấy, Lời Chúa hôm nay đem đến một niềm hy vọng: “Lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả” (Is 55,11).

  1. Thiên Chúa luôn là người gieo giống đầy hy vọng

Chúa Giêsu mở đầu dụ ngôn bằng hình ảnh rất quen thuộc: “Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa” (Mt 13,3). Điều đặc biệt là người gieo giống gieo khắp nơi: trên vệ đường, đá sỏi, bụi gai và đất tốt. Theo cách tính toán của con người, đó là một sự lãng phí. Nhưng Thiên Chúa không tính toán như chúng ta. Ngài không ngừng gieo hy vọng và tình yêu vào mọi tâm hồn.

Ngôn sứ Isaia ví Lời Chúa như mưa từ trời: âm thầm thấm vào lòng đất và làm cho đất sinh hoa kết quả: “Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất, chưa làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nẩy lộc, cho kẻ gieo có hạt giống, cho người đói có bánh ăn” (Is 55,10-11). Có những hạt giống nảy mầm rất chậm, nhưng không bao giờ vô ích, như thánh Phaolô khẳng định: “Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tuỷ; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người” (Hípri 4,12). Đức Bênêđictô XVI viết: “Chúa Giêsu Kitô chính là lời dứt khoát và hiệu nghiệm này, lời đã đến từ Chúa Cha và trở về với Ngài, hoàn thành trọn vẹn ý muốn của Ngài trong thế gian” (Verbum Domini, 30 tháng 9, 2010, số 90).

Trong cuộc sống cũng vậy, một lời dạy của cha mẹ, một giờ giáo lý, một bài giảng hay một lời cầu nguyện hôm nay có thể nhiều năm sau mới sinh hoa trái. Sự hoán cải của thánh Augustinô là một minh chứng. Suốt nhiều năm, mẹ ngài là thánh Monica kiên trì cầu nguyện cho người con lầm lạc. Tưởng như vô ích, nhưng cuối cùng hạt giống ấy đã trổ sinh ra một trong những vị tiến sĩ vĩ đại nhất của Hội Thánh, dù chậm rãi đúng như thánh nhân đã thốt lên: “Con yêu Chúa quá muộn!” [1]. Vì thế, người Kitô hữu không nên nản lòng khi cố gắng sống thiện hảo và gieo điều thiện lành. Chúng ta chỉ gieo; còn làm cho hạt giống lớn lên là việc của Thiên Chúa.

  1. Điều quan trọng không phải là hạt giống, nhưng là mảnh đất

Chúa Giêsu giải thích hạt giống là Lời Chúa, còn mảnh đất là tâm hồn con người. Có những cõi lòng giống như vệ đường, sỏi đá, bụi gai, nhưng cũng có những cõi lòng giống như đất tốt, (Mt 13,18-23). Hạt giống luôn tốt, chỉ có mảnh đất khác nhau.

Vệ đường là trái tim khép kín. Lời Chúa chỉ lướt qua tai mà không chạm đến tâm hồn. Ngày nay, những tiếng ồn của mạng xã hội, công việc và vô vàn thông tin dễ làm chúng ta đánh mất khả năng lắng nghe Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng Phanxicô cảnh báo: “Ngày nay, sự căng thẳng và nhịp sống hối hả của thế giới liên tục dội vào chúng ta những kích thích không để lại chỗ cho sự tĩnh lặng nội tâm, nơi chúng ta có thể cảm nhận ánh nhìn của Chúa Giêsu và nghe thấy tiếng gọi của Ngài. Trong khi đó, nhiều lời đề nghị được đóng gói hấp dẫn sẽ đến với chúng ta. Chúng có vẻ hấp dẫn và thú vị, mặc dù theo thời gian, chúng chỉ khiến chúng ta cảm thấy trống rỗng, mệt mỏi và cô đơn. Đừng để điều này xảy ra với chúng ta…Tốt hơn hết hãy tìm kiếm sự bình tĩnh và tĩnh lặng cho phép chúng ta suy ngẫm, cầu nguyện, nhìn rõ hơn thế giới xung quanh bạn, và sau đó, cùng với Chúa Giêsu, nhận ra ơn gọi của chúng ta trong thế giới này” (Tông huấn Christus Vivit, số 277).

Đất sỏi đá tượng trưng cho đức tin thiếu chiều sâu. Người ta dễ xúc động sau một bài giảng hay một kỳ tĩnh tâm, nhưng cũng nhanh chóng nguội lạnh. Đức tin chỉ bền vững khi bén rễ trong các việc làm như cầu nguyện, lãnh nhận các bí tích và thực hành Lời Chúa. Thánh Grêgôriô Cả nói: “Ai muốn hiểu điều mình nghe thì phải mau chóng làm theo điều mình đã nghe” [2].

Bụi gai là những lo toan và đam mê của cải làm nghẹt Lời Chúa. Đó không chỉ là tiền bạc, mà còn là áp lực thành công, sự hơn thua và những ham muốn không bao giờ đủ. Thánh Phaolô nhắc Timôthê, và chúng ta ngày nay rằng: “Quả vậy, chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được. Vậy nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ. Còn những kẻ muốn làm giàu, thì sa chước cám dỗ, sa vào cạm bẫy và nhiều ước muốn ngu xuẩn độc hại; đó là những thứ làm cho con người chìm đắm trong cảnh huỷ diệt tiêu vong. Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé” (1 Tm 6,7-10).

Cuối cùng là đất tốt: trái tim biết lắng nghe, kiên trì và để Lời Chúa biến đổi mình. Chúa Giêsu không đòi mọi người đều sinh một trăm; vì có người sinh được một trăm nhưng có người chỉ sinh được sáu mươi, ba mươi. Thiên Chúa không so sánh chúng ta với ai khác, nhưng mong mỗi người sinh hoa trái theo ơn gọi của mình. Như trái của mỗi cây là độc nhất vô nhị, trái của chúng ta cũng độc nhất vô nhị. Thiên Chúa biết những gì Ngài đã gieo nơi mỗi người chúng ta và những gì Ngài mong đợi mỗi người chúng ta làm trổ sinh từ những hạt lúa Ngài đã gieo (Luca 12:48).

Đức Bênêđíctô XVI nói: “Tấm lòng chúng ta, giống như đất, có thể tốt và khi đó Lời Chúa sẽ đơm hoa kết trái, và rất nhiều, nhưng nó cũng có thể khô cứng như đá cuội và không thấm nước…Nếu ta gieo hạt giống trên những viên đá cuội, hạt giống nảy mầm nhưng không thể bén rễ sâu, chẳng có gì mọc lênTâm hồn hời hợt cũng vậy: nó đón nhận Chúa, muốn cầu nguyện, muốn yêu thương và làm chứng, nhưng không kiên trì; nó trở nên mệt mỏi và không bao giờ “cất cánh”. Đó là một cõi lòng không có chiều sâu, nơi sự lười biếng, như những tảng đá, lấn át mảnh đất màu mỡ, khiến tình yêu thay đổi và lụi tàn. Ai chỉ đón nhận Chúa theo cách mình muốn thì không sinh hoa kết trái” (Kinh Truyền tin, Chúa nhật, 16 tháng 7 năm 2017).

  1. Hạt giống lời chúa luôn sinh hoa kết quả

Dụ ngôn người gieo giống còn mang đến một niềm an ủi lớn: Thiên Chúa không bao giờ ngừng gieo. Tình yêu của Ngài luôn đi trước sự xứng đáng của con người. Như lời Isaia: “Lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở về với Ta mà không sinh kết quả” (Is 55,11). Lời Chúa giống như cơn mưa âm thầm thấm vào lòng đất. Nhiều khi chúng ta không thấy kết quả ngay, nhưng hạt giống vẫn đang bén rễ.

Một linh mục kể rằng có một người đàn ông mấy chục năm không quan tâm gì đến nhà thờ. Thế rồi, gặp một biến cố lớn trong cuộc đời, ông tìm đến một nhà thờ, tâm sự với cha xứ: “Con là người có đạo nhưng đã bỏ nhà thờ nhiều năm. Con không nhớ nhiều câu kinh, nhưng con vẫn nhớ câu Tin Mừng mà mẹ con bắt con đọc mỗi tối khi còn nhỏ: “Đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa.” Chính những lời ấy đã giữ con lại với Chúa.” Ông xin xưng tội và tham dự Thánh lễ. Vị linh mục kết luận: “Lời Chúa không bao giờ mất đi. Có khi phải hai mươi, ba mươi năm sau mới trổ bông, nhưng một khi đã bén rễ, nó sẽ sinh hoa trái.” Một câu Kinh Thánh đã biến đổi cuộc đời một con người. Hạt giống gieo từ lâu cuối cùng đã sinh hoa trái.

Vì thế, không ai nên tuyệt vọng trước một người thân chưa trở lại, một đứa con xa Chúa hay những nỗ lực mục vụ chưa thấy kết quả. Đức Bênêđíctô XVI khẳng định: “Lời Thiên Chúa có một sức mạnh nội tại; khi được đón nhận với đức tin, chính Lời ấy sẽ biến đổi con người.” (Verbum Domini, 50).

Muốn trở thành đất tốt, mỗi ngày chúng ta cần nhổ đi những “bụi gai” của ích kỷ, ghen tị, nóng giận và những bận tâm quá mức về vật chất. Mỗi lần tha thứ, cầu nguyện hay dành thời gian thinh lặng trước Chúa là một lần mảnh đất tâm hồn được xới lên để hạt giống bén rễ sâu hơn.

Điều quan trọng không phải là cõi lòng của chúng ta bây giờ chưa phải là đất tốt, nhưng là liệu chúng ta có sẵn sàng để Chúa giúp ta nhặt bỏ những đống sỏi thói hư, nhổ bỏ những bụi gai tật xấu và cùng làm việc với ơn trợ giúp của Chúa để biến đổi lòng mình thành đất tốt hay không. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu ví Hội Thánh như một khu vườn với nhiều loài hoa khác nhau. Thiên Chúa không đòi mọi bông hoa giống nhau, Ngài chỉ mong mỗi bông hoa nở hết vẻ đẹp Ngài đã trao.

Thiên Chúa vẫn không ngừng gieo, và Lời của Ngài cuối cùng sẽ sinh một mùa gặt vượt quá mọi mong đợi của chúng ta.

Phêrô Phạm Văn Trung

[1] https://catholic-link.org/too-late-did-i-love-you-st-augustine/

[2] https://quotefancy.com/pope-gregory-i-quotes, số 26.

 

HÃY NÊN BÉ MỌN

Trong lời cầu nguyện: “Con ngợi khen Cha vì Cha đã giấu không cho những người khôn ngoan và thông thái biết, Cha lại mạc khải cho những người bé mọn. Vâng lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy”  (Mt 11, 25), Chúa Giêsu nhắc đến những người “bé mọn”.

Người “bé mọn” là ai mà lại được Cha yêu thương tỏ mình? Họ chính là người nghèo của Chúa. Họ nhiệt thành đi tìm Chúa. Họ thấy mình cần Chúa, ước mong được Chúa ngự vào tâm tư mình.

Như vậy cái “bé mọn” mà Chúa ưu tiên tỏ mình không chỉ là nghèo vật chất, thiếu thốn cái ăn, cái mặc, mà còn bao gồm nhiều thái độ sống tốt: sống siêu thoát trước vật chất, khước từ sự tham lam vật chất, khiêm nhường, đói tình thương, thiếu thốn đời sống tinh thần, bị cướp bóc văn hóa, bị tước đoạt từ vật chất, tình yêu đến nội tâm… Đúng hơn, họ là những người bé mọn trước thế gian, nhưng lớn lao trước Chúa.

Nếu người bé mọn trước thế gian được Chúa yêu thương mạc khải cho, thì ngược lại, người không bé mọn – họ được Chúa Giêsu gọi là “người khôn ngoan và thông thái” – sẽ xa Chúa diệu vợi. Nói nặng hơn, họ sẽ đui mù trước Chúa, bởi bị Chúa “che giấu” mầu nhiệm bản thân Người.

Bằng câu chuyện cụ thể sau đây, ta có thể hiểu “người khôn ngoan và thông thái” mà Chúa Giêsu nói đến là ai.

Người đàn ông đến xin cho con trai ông được rước lễ trọng thể, nhân dịp giáo xứ chúng tôi tổ chức rước lễ trọng thể vào một ngày giữa tháng 7, dù con ông đang học giáo lý ở một giáo xứ khác. Tôi đồng ý với điều kiện, cha xứ, nơi mà em đang học giáo lý cho phép.

Nếu chuyện chỉ có thế thì không còn gì đáng nói. Nhưng lần thứ hai, đến gặp tôi, ông cho biết, con ông học trường tư, nội trú, có tiếng là nghiêm khắc trong vấn đề kỷ luật và học tập. Đầu tháng 7, con ông tựu trường để vào lớp 12.

Bình thường, trường đã nghiêm khắc. Bây giờ lên lớp 12, chắc chắn trường sẽ còn nghiêm khắc hơn. Con ông không dám và cũng không được phép nghỉ học bất cứ ngày nào. Trong khi tuần đầu của tháng 7 là tuần các em chuẩn bị rước lễ trọng thể ở giáo xứ chúng tôi tĩnh tâm. Nhưng vì luật của nhà trường như thế, người đàn ông đòi tôi phải cho em khỏi tĩnh tâm, và vẫn cho phép em cùng được rước lễ chung với các học viên khác.

Nghe xong câu chuyện, tôi buồn, thở hắt ra mà không biết phải nói lời nào. Chọn lựa của người Công giáo thời nay là như thế sao: Sự học hành thay Thiên Chúa. Kiến thức ở đời thay lý lẽ đức tin. Giá trị trần thế thay giá trị Nước Trời. Cái chóng qua thay cho vĩnh cửu. Kiến thức đức tin bị đạp xuống hàng thứ yếu, đẩy kiến thức học vấn của đời tạm bợ vượt lên hàng chủ yếu.

Kiến thức đức tin là đường lối của Thiên Chúa, là phương hướng dẫn con người đến gặp chính Thiên Chúa, lại bị đạp xuống hàng thứ yếu, có khác gì Thiên Chúa đã bị người ta đẩy xuống để cuộc đời vượt lên!

Hóa ra đời mới là “thiên chúa” của họ, còn Thiên Chúa lại bị họ biến thành một thứ xa xí phẩm nào đó, có cũng được, không có cũng không sao. Mà kẻ loại chính Thiên Chúa không ai khác hơn là chính con cái trong nhà, là người Công giáo chính hiệu, là chính con Thiên Chúa.

Đáng thương cho lối suy nghĩ nông nổi dẫn đến cả một quyết định, cả một chọn lựa sai lầm lớn không thể nói hết. Người ta chấp nhận hình thức và sẵn sàng phục vụ thứ hình thức ấy một cách giả trá thay cho thực chất, thay cho lòng yêu mến Chúa thật. Chỉ cần đánh lừa lương tâm rằng, con tôi đã lãnh bí tích rồi, thế là đủ, chẳng cần để ý đến việc nó có hiểu biết gì về bí tích mà nó lãnh nhận hay không.

Người đàn ông trong câu chuyện bên trên muốn trang bị cho con của ông giàu có về sự học hành, lớn lao về đường công danh, bảo đảm cho tương lai đời nó.

Khi trang bị cho con mình, ông cũng đồng thời nghĩ tới ông, nghĩ tới gia đình ông bằng một giấc mơ thiên đàng trần thế về danh giá ở đời, về sự nổi nang, ngưỡng mộ trong ánh mắt mọi người xung quanh.

Nhưng ông lầm. Tìm kiếm thông thái và khôn ngoan trần thế mà không tháp nhập trần thế vào sự cứu độ siêu nhiên, ông có thể tìm được thành công trần thế, nhưng chắc chắn đời đời vắng bóng siêu nhiên.

Chỉ trong sự cứu độ siêu nhiên của Chúa, người ta mới đạt tới vĩnh cửu. Vì thế, nếu chỉ tìm kiếm trần thế, đó là sự đánh cắp đời mình, cắt đứt vĩnh cửu. Cắt đứt vĩnh cửu là làm ngắn đời mình.

Chính ông đã tự gieo, cũng như đã gieo vào tâm tư của con ông lối suy nghĩ, lối sống làm ngắn đời mình. Ông đã đánh cắp đời mình đã vậy, lại còn đánh cắp đời con của ông. Nguy hiểm hơn khi sự đánh cắp này có dấu hiệu “di truyền”.

Không biết có bi quan lắm không, nếu nói rằng, một khi con ông “thừa hưởng” thái độ đánh cắp ấy của ông, thì nó sẽ còn bao nhiêu lần đánh cắp như thế đến bao nhiêu thế hệ con người! Siêu nhiên mà vắng bóng, vĩnh cửu mà bị đánh mất, Thiên Chúa bị đẩy xa đời người, thông thái và khôn ngoan vẫn cứ là dốt nát.

Qua lời cầu nguyện cùng Chúa Cha, “Con ngợi khen Cha vì Cha đã giấu không cho những người khôn ngoan và thông thái biết, Cha lại mạc khải cho những người bé mọn. Vâng lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy”, Chúa Giêsu dạy ta phải có thái độ phó thác tuyệt đối của một người có tinh thần nghèo khó trọn vẹn.

Chỉ có trong ta tinh thần của một người nghèo, ta mới thấy mình chẳng là gì, chẳng có gì. Tất cả là bởi Chúa, phát xuất từ Chúa. Đối với Kitô hữu, chúng ta cần biết rằng, chính bản thân ta cũng chỉ là bụi đất, rồi sẽ trở về bụi đất. Tất cả những hy vọng, những tìm kiếm, những bươn chãi, những tranh giành, những vất vả, những hao mòn lặn lội mới có  trong cuộc đời này… đều chỉ là hư không, tất cả chỉ là một trò ảo thuật.

Ta không là chủ đời mình, càng không bao giờ là chủ những gì mình tạo ra. Cùng với sự tắt thở của thân xác, ngay lập tức, ta trở nên  thối rữa, nhơ nhớp. Vì thế, Chúa Giêsu dạy ta phải có thái độ phó thác tuyệt đối cho Chúa như một người bé mọn, chẳng có gì.

Phó thác tuyệt đối cho Chúa là làm giàu Thiên Chúa cho đời mình. Thiên Chúa là Vĩnh Cửu. Ai làm giàu Thiên Chúa, người đó bước vào vĩnh cửu. Vì thế, chỉ những ai biết làm giàu Thiên Chúa cho đời mình mới là người thật sự khôn ngoan.

Cuộc đời mà ta đồng hành với nó, chỉ là người bạn bạc bẽo. Lẽ nào ta chọn sự bạc bẽo làm chúa  thay Thiên Chúa đầy lòng xót thương, Đấng mà ta phải tôn thờ suốt đời!

Đừng quên rằng, những người chỉ biết tìm kiếm sự thông thái, tìm kiếm khôn ngoan trần thế sẽ bị Chúa che giấu. Họ chỉ là những kẻ dại khờ, đui mù trước Chúa.

Chúa chỉ mạc khải chính Chúa cho những người bé mọn. Đó là những người nghèo khó thật sự, là những người phó thác trọn đời mình trong tay Chúa thực sự.

Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con. Chúng con xin lặp lại chính lời cầu nguyện của Chúa Giêsu mà Vinh danh Cha rằng: Chúng con ngợi khen Cha vì Cha đã giấu không cho những người khôn ngoan và thông thái biết, Cha lại mạc khải cho những người bé mọn. Vâng lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy, nên suốt đời, chúng con nguyện trở thành người nghèo của Cha, và là người bé mọn trong Nước Cha, biết phó thác đời mình trong tay Cha. Xin dẫn dắt chúng con đi tới, để chúng con hạnh phúc mãi mãi vì được ở trong nhà Cha.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG

HẠT GIỐNG

(Is 55, 10-11; Rm 8, 18-23; Mt 13, 1-23). 

Khi người ta tìm cách phủ nhận sự hiện hữu và sự sáng tạo của Đấng Tạo Hóa là khi họ bị lạc vào hư vô. Sự chối bỏ quyền của Tạo Hóa là chối bỏ chính mình. Một số người không tìm hiểu tường tận mà đã chối bỏ nguồn cội và ngụy trang bằng một kết luận là mọi sự tự nhiên mà có. Kết luận mà chẳng có luận kết chút nào. Khi không hiểu hay chưa hiểu về nguyên nhân cùng cốt của vũ trụ vạn vật, chúng ta phải mở lòng mở trí để đón nhận và nghiên cứu một cách sâu xa. Đừng phủ nhận và chối bỏ sự gì khi trí chưa kịp suy, lòng chưa kịp cảm và giác quan chưa được thấu tỏ. Khi quan sát mọi sự hiện hữu nhiệm mầu chung quanh, chúng ta hãy mở mắt ngắm nhìn và dừng lại đôi phút để chiêm niệm và vui hưởng. Vũ trụ vạn vần, mây tầng kết hợp, gió lộng tuyết rơi, nắng sớm mưa chiều và nguồn sinh phát lộc. Ôi bao la nhiệm mầu công trình tay Chúa đã dựng nên.

Ngay từ khởi nguyên, Thiên Chúa phán: Đất phải sinh thảo mộc xanh tươi, cỏ mang hạt giống và cây trên mặt đất có trái, ra trái tùy theo loại, trong có hạt giống (Stk 1, 11). Một trí khôn siêu việt đã đặt để an bài mọi sự trong trật tự lạ lùng. Trong tất cả mọi loài từ thực vật đơn sơ bé nhỏ cho tới những loài sinh vật phức tạp đều có khả năng truyền sinh giống nòi. Một hạt giống nhỏ li ti của mỗi loài đã tiềm ẩn một sự sống phát triển không ngừng. Tạo Hóa đã quan phòng đặt để nơi mỗi loại chất chứa sinh xôi muôn vàn hạt giống tiềm năng có thể phát triển trong những điều kiện cần có. Nói chung, mọi loài đều hưởng nhờ sự sống qua môi trường không gian, thời gian, dưỡng khí, đất đai, mưa nguồn và nguồn sống. 

Chúa Giêsu đã giảng một dụ ngôn về hình ảnh người đi gieo giống rất tuyệt vời. Người gieo giống tung gieo hạt giống một cách quảng đại. Số phận mỗi hạt mỗi khác, có hạt rơi xuống vệ đường, hạt rơi vào bụi gai, hạt rơi trên đá sỏi và hạt rơi vào đất tốt. Hạt giống nào cũng có khả năng nẩy mầm sinh cây. Môi trường chung quanh rất quan trọng làm cho hạt giống được phát triển và sinh hoa kết quả. Cánh đồng bao la bát ngát. Hạt giống tung bay khắp nẻo gần xaNội dung ý nghĩa của dụ ngôn qúa thâm sâu đều áp dụng cho cả thân và tâm. Hạt giống thật là chính lời Chúa. Lời của Chúa luôn luôn là hạt giống tốt lành và có sức biến đổi tâm hồn. 

Kho tàng hạt giống lời Chúa được linh ứng ghi chép trong Kinh Thánh. Đặc biệt Chúa Giêsu đã rao giảng và phân phát mầu nhiệm Nước trời. Lời Chúa như mưa tuyết trên trời rơi xuống sẽ không trở lại trời nữa mà thấm nhập vào lòng con người để sinh hoa kết trái. Chúa Giêsu đã trao ban cho các tông đồ, môn đệ và mọi Kitô hữu sứ vụ tiếp tục tung gieo lời Chúa qua muôn thế hệ. Tin vui Lời Chúa được gieo vãi không ngừng qua tất cả các phương tiện truyền thông và nhân chứng. Lời Chúa được gieo đi gieo lại cho tới lúc hạt giống được gieo vào lòng đất tốt. Lời Chúa là lời hằng sống có năng lực cải biến tâm linh. Thiên Chúa cho chúng ta có đủ phương tiện của giác quan để tiếp nhận: Tai nghe, mắt nhìn, miệng đọc, tâm suy và tứ chi thực hành. Tùy thuộc chúng ta có dám mở lòng đón nhận và ươm mầm hạt giống hay không.

Một hạt giống tốt được gieo trồng vào vùng đất tốt sẽ sinh nhiều hoa qủa. Một việc tốt dù bé nhỏ luôn sinh hoa trái tốt. Hạt giống lời Chúa là hạt giống tin mừng sẽ đem lại niềm an vui cho tâm hồn. Chúng ta cần chuẩn bị thửa ruộng tâm hồn qua việc lãnh nhận các ân xá bí tích, qua việc siêng năng cầu nguyện, tham dự thánh lễ và làm việc lành phúc đức. Giống như thửa đất được cầy bừa, phơi ải, san bằng, nước non và phân bón đầy đủ sẽ giúp hạt giống phát triển tốt.  Mỗi ngày chúng ta hãy dành đôi phút để bồi dưỡng nhu cầu tâm linh. Hãy cùng đọc, cùng lắng nghe, suy gẫm và đem lời Chúa thực hành trong đời sống. Chắc chắn lời Chúa sẽ mang lại niềm vui ơn cứu độ.

Thánh Phaolô nhắn nhủ: Anh em thân mến, tôi nghĩ rằng những đau khổ ở đời này không thể sánh với vinh quang sắp tới sẽ được mạc khải cho chúng ta (Rm 8, 18). Trong tất cả mọi sự sinh động đều có diễn tiến qua thời gian. Chúng ta không thể rút vắn, cắt bớt hay chối từ thực tại sống. Biết rằng bản tính của con người chúng ta thì yếu đuối và dễ chán nản. Cần có sự bền tâm nhẫn nại trải qua mọi thử thách để đạt triều thiên vinh quang. Muốn thực hành nhân đức chúng ta phải tu thân tích đức mỗi ngày. Có những đổi đời trở về trong nhu cầu cuộc sống nội tâm. Không thể có những bước nhảy vọt, rút vắn hay cắt bớt trên con đường trọn lành. Có nghĩa là mỗi người phải khổ luyện, tập tành và tu thân. Đòi hỏi phải có sự hy sinh, từ bỏ và hãm mình. Chúng ta nên tận dụng mọi năng lực để biến đổi cả điều tốt lẫn xấu, cả vui xướng lẫn khổ đau trở thành bước thang dẫn lối tiến lên. Những khổ ải ở đời này sẽ mau qua và vinh quang bất diệt đang chờ đón. Đây là con đường Chúa đã đi qua.

Lạy Chúa, đã biết bao lần hạt giống lời Chúa đã được gieo vào thửa đất tâm hồn chúng con. Nhiều mầm sống non nớt trong tâm của chúng con bị thui chột, còi cọt, héo khô và chết ngạt. Xin ban ơn cho chúng con biết biến đổi mảnh đất khô cằn, sỏi đá và hoang dại của tâm hồn, trở thành miền đất mầu mỡ phì nhiêu để hạt giống lời Chúa triển nở tốt tươi và sinh nhiều bông hạt.

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng.

 

HÃY ĐẾN VỚI THẦY

Có lẽ chưa bao giờ con người có nhiều phương tiện để sống như hôm nay, nhưng cũng chưa bao giờ phải mang nhiều gánh nặng đến thế. Có người mang nỗi lo cơm áo, áp lực công việc, học hành, bệnh tật hay những đổ vỡ trong các mối tương quan. Nhìn bên ngoài tưởng không sao, nhưng trong lòng thì đã mệt mỏi và chán nản từ lâu. Giữa thế giới đầy lo âu ấy, Chúa Giêsu chỉ dịu dàng mời gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Đó không chỉ là lời dành cho những người Do Thái năm xưa, mà còn cho mỗi chúng ta hôm nay.

  1. Thiên chúa mạc khải cho những kẻ bé mọn

Chúa Giêsu cầu nguyện: “Lạy Cha…Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (Mt 11,25). Chúa không đề cao sự thiếu hiểu biết, nhưng ca ngợi những tâm hồn khiêm nhường, biết mình cần đến Thiên Chúa. Điều ngăn cản con người gặp Thiên Chúa không phải là kiến thức, mà là lòng kiêu ngạo, quy mọi sự vào cái tôi ích kỷ của mình.

Sự khiêm nhường đích thực nằm ở việc sẵn sàng đón nhận những gì Thiên Chúa muốn nơi chúng ta và vui mừng vì điều đó, đồng thời tự coi mình không xứng đáng được gọi là tôi tớ của Ngài. Khi thực sự nhìn ra những điều tốt đẹp nơi mình không phải tự mình mà có, nhưng đều là ơn ban từ Thiên Chúa, thì người ta mới có thể bắt đầu cảm nếm được đức khiêm nhường là gì.

Lịch sử cứu độ chứng minh điều ấy. Thiên Chúa chọn Mẹ Maria, Thánh Giuse, các mục đồng và những ngư phủ Galilê để thực hiện chương trình cứu độ. Chính những con người bé nhỏ lại được trao những sứ mạng lớn lao.

Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu khám phá ra “con đường thơ ấu thiêng liêng”, ngài nói: “Tôi muốn tìm một chiếc thang máy để đưa tôi đến với Chúa Giêsu, bởi vì tôi quá nhỏ bé để leo lên cầu thang gập ghềnh của sự hoàn hảo. Rồi tôi đọc được những lời này từ miệng của Đấng là Trí Tuệ Vĩnh Hằng: ai nhỏ bé, hãy đến với ta. Như một người mẹ âu yếm con mình, Ta sẽ an ủi con, Ta sẽ bế con trên ngực và sẽ đung đưa con trên đầu gối! Đây là những gì tôi tìm thấy: chưa bao giờ có những lời dịu dàng, du dương hơn thế làm cho tâm hồn tôi vui mừng, thang máy đưa tôi lên Thiên đàng chính là vòng tay của Ngài.” [1]

Mẹ Têrêsa Calcutta từng nói: “Không phải ai trong chúng ta cũng có thể làm những việc vĩ đại, nhưng chúng ta có thể làm những việc nhỏ với tình yêu lớn lao.” Chính tình yêu lớn lao, chứ không phải những việc vĩ đại, làm nên vẻ đẹp của một vị thánh. Có lẽ hôm nay Chúa cũng mời gọi chúng ta trở nên “bé mọn”: biết tín thác vào Chúa hơn là cậy dựa vào sức riêng. Bởi chỉ một cõi lòng khiêm nhường mới thật sự mở ra cho Thiên Chúa bước vào.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhiều lần nhắc rằng Thiên Chúa không tìm những con người hoàn hảo, nhưng tìm những trái tim biết mở ra để được biến đổi: “Vì chúng ta khó tin tưởng, vì chúng ta đã bị tổn thương bởi quá nhiều lời dối trá, sự xâm phạm và thất vọng, nên Chúa Giêsu thì thầm vào tai chúng ta: Này con, cứ yên tâm (Mt 9:2, 22)…Đừng sợ hãi. Hãy để Ngài đến gần, hãy để Ngài ngồi bên cạnh chúng ta. Chúng ta có thể nghi ngờ nhiều người, nhưng không thể nghi ngờ Ngài. Và đừng để tội lỗi của chúng ta níu giữ chúng ta lại. Hãy nhớ rằng có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Ngài và các môn đệ (Mt 9:10), và Chúa Giêsu không hề phật lòng với bất kỳ ai trong số họ…Chính Chúa Giêsu ấy vẫn đang chờ đợi chúng ta trao cho Ngài cơ hội soi sáng cuộc đời chúng ta, nâng đỡ chúng ta, đổ đầy vào chúng ta sức mạnh của Ngài…Ngài luôn tìm cách bày tỏ chính mình trong cuộc đời chúng ta, để chúng ta có thể gặp gỡ Ngài” (Thông điệp Dilexit nos, 24 tháng 10 năm 2024, số 37-38).

  1. Đến với Chúa và nghỉ ngơi trong Ngài

Chúa Giêsu tiếp tục mời gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta… Hãy mang lấy ách của Ta… vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,28-30). Điều Chúa Giêsu muốn chúng ta học nơi Ngài không phải là quyền lực, nhưng là sự hiền lành và khiêm nhường, phó thác mọi sự cho tình thương quan phòng của Chúa.

Chúa không hứa cất mọi đau khổ khỏi chúng ta, nhưng hứa mang lấy gánh nặng ấy cùng chúng ta. Khi chúng ta cùng mang ách với Chúa Kitô, chính Ngài đang gánh phần nặng nhất. Thánh Gioan Kim Khẩu viết: “Ôi gánh nặng đáng trân trọng nhất, gánh nặng an ủi những người vác lấy nó! Gánh nặng của những người chủ trần gian dần dần làm hao mòn sức lực của những người vác chúng; nhưng gánh nặng của Chúa Kitô giúp đỡ những người vác nó, bởi vì chúng ta không vác lấy ân sủng, mà chính ân sủng vác lấy chúng ta.” [2]

Bình an không đến từ một cuộc sống không có thử thách, nhưng từ việc bước đi cùng Chúa Kitô, mở lòng ra cho Ngài hành động. Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI nói rõ: “Phải chăng tất cả chúng ta đều sợ hãi một cách nào đó? Nếu chúng ta để Chúa Kitô hoàn toàn bước vào cuộc sống của mình, phải chăng chúng ta sợ rằng Ngài sẽ lấy đi điều gì đó của chúng ta? Phải chăng khi đó chúng ta có nguy cơ bị suy giảm và bị tước đoạt tự do?…Không! Nếu chúng ta để Chúa Kitô bước vào cuộc sống của mình, chúng ta hoàn toàn không mất những gì làm cho cuộc sống tự do, tươi đẹp và tuyệt vời. Không! Chỉ trong tình bạn này, cánh cửa cuộc sống mới được mở rộng…Đừng sợ Chúa Kitô! Ngài không lấy đi điều gì, và Ngài ban cho các bạn tất cả mọi thứ. Khi chúng ta hiến dâng bản thân cho Ngài, chúng ta nhận lại gấp trăm lần. Hãy mở rộng, hãy mở rộng cánh cửa cho Chúa Kitô, và các bạn sẽ tìm thấy cuộc sống đích thực.” [3]

  1. Sống theo Thánh Thần để thật sự được tự do

Thánh Phaolô viết: “Anh em không bị tính xác thịt chi phối, mà được Thần Khí chi phối…Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng ấy cũng sẽ dùng Thần Khí của Ngài đang ngự trong anh em mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới” (Rm 8,9.13).

“Sống theo xác thịt” là để cái tôi ích kỷ điều khiển; “sống theo Thần Khí” là để Chúa Thánh Thần hướng dẫn cuộc đời. Nhiều người tưởng tự do là muốn làm gì thì làm, nhưng người nghiện rượu, nghiện bài bạc, nghiện ma túy, nghiện mạng xã hội…thường bị chi phối đều không còn tự do nữa.

Bill Wilson, người đồng sáng lập tổ chức hỗ trợ cai nghiện rượu Alcoholics Anonymous – Hội Người Nghiện Rượu Vô Danh (AA), từng là một người nghiện rượu nặng. Ban đầu, ông tin mình có thể kiểm soát được việc uống rượu, nhưng càng cố bỏ, ông càng thất bại. Rượu khiến ông mất việc, gia đình lao đao và nhiều lần phải nhập viện. Trong tuyệt vọng, Bill thú nhận rằng mình hoàn toàn bất lực trước chứng nghiện.

Một người bạn đã khuyên ông hãy mở lòng đón nhận Thiên Chúa. Nằm trên giường bệnh, Bill cầu nguyện: “Nếu có Thiên Chúa, xin Ngài tỏ mình ra. Con sẵn sàng làm bất cứ điều gì.” Chính trong giây phút ấy, ông cảm nhận một sự bình an và sức mạnh nội tâm chưa từng có. Ông không khẳng định mình được chữa lành ngay lập tức như một phép lạ. Tuy nhiên, ông bắt đầu tập sống cầu nguyện, phó thác cho Thiên Chúa và kiên trì thay đổi từng ngày. Chứng nghiện dần dần được vượt qua, và ông dành phần đời còn lại để giúp những người nghiện khác tìm lại hy vọng, ngay cả ở các thành phố tại Việt Nam. [4]

Một chiếc xe không hề tự do khi mất phanh lao xuống dốc. Nó chỉ thật sự chạy tốt khi có người cầm lái đúng hướng. Thánh Phaolô nói: “Những việc do tính xác thịt gây ra thì ai cũng rõ, đó là: dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hoà, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén, và những điều khác giống như vậy…Còn hoa quả của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (Gl 5,19.22-23). Chính Thánh Thần ban sức mạnh để chúng ta sống Tin Mừng mỗi ngày.

Thế giới hứa hẹn hạnh phúc bằng tiền bạc, quyền lực và thành công. Nhưng Chúa Giêsu cho thấy nơi duy nhất tâm hồn được nghỉ ngơi chính là Ngài. Thiên Chúa không cứu con người bằng quyền lực, nhưng bằng sự khiêm nhường; không chinh phục bằng sức mạnh, nhưng bằng tình yêu; không để chúng ta một mình mang gánh nặng, nhưng ban Thánh Thần để đồng hành với chúng ta.

Xin Chúa cho mỗi người chúng con biết sống đơn sơ, khiêm nhường và tín thác hơn; biết chạy đến với Chúa mỗi khi mỏi mệt, để Thánh Thần hướng dẫn chúng con biết quyết định chọn học nơi Chúa Giêsu sự hiền lành, khiêm nhường. Bởi chỉ những ai muốn trở nên bé nhỏ trước mặt Thiên Chúa thì mới có thể trở nên lớn lao trong Nước Trời. Ai đến với Chúa Kitô thì sẽ tìm được sự nghỉ ngơi; và ai sống theo Thần Khí thì sẽ cảm nếm được sự bình an, ngay đời này, mà thế gian không thể ban tặng, cũng không thể lấy mất.

Phêrô Phạm Văn Trung

 

Subcategories