3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

BƯỚC VÀO MÙA THƯỜNG NIÊN

 Mùa Vọng, Mùa Giáng Sinh kết thúc, Mùa Thường Niên tiếp nối, rồi đến Mùa Chay, Mùa Phục Sinh, và cuối cùng, Năm Phụng Vụ kết lại với Mùa Thường Niên. “Từ từ” là một trong những quy luật của Thiên Chúa khiến cuộc sống ta dễ chịu hơn: giúp ta vượt qua những khó khăn thử thách của cuộc sống cách nhẹ nhàng và êm ái. Bất giác những đứa bé hồn nhiên đã “từ từ” trở thành những ông thầy bà sơ, rồi trở thành những ông thầy già, những bà sơ lão. Những minh tinh màn bạc: “trai tài gái sắc” trên phim, chính là những ông già, bà lão ngồi xe lăn, hay nằm trên giường bệnh sau này. Điều này thoạt nghe thì khó tin, các nam vương cơ bắp, những hoa hậu, người mẫu chân dài cũng không chịu thừa nhận, nhưng, thực sự, những lão ông lão bà hiện giờ, đều do các “trai xinh gái đẹp” đó từ từ trở thành đó thôi.

“Từ từ” là quy luật huyền nhiệm và diệu kỳ của Thiên Chúa. Âm dương biến chuyển, xuân đến thu đi, tất cả đều tuân theo quy luật này. Nụ mùa xuân hé nở “từ từ” thành lá xanh mùa hạ, “từ từ” chuyển vàng mùa thu, rồi “từ từ” thành trơ trụi quạnh quẽ mùa đông. Tác dụng của “từ từ” là che giấu những vết tích biến thiên của sự vật và chảy trôi của thời gian bằng cách thay đổi từng chút một, thật chậm, thật nhỏ, khiến chúng ta cứ ngỡ là chưa hề đổi thay. Bản chất của “từ từ” là thời gian. Thời gian kỳ diệu hơn cả không gian, bởi vì, dẫu không gian rộng lớn đến đâu, thậm chí là vô hạn, thì, ta luôn có thể nắm được một đầu của nó, nơi ta đang đứng, còn, thời gian thì hoàn toàn không cách nào nắm giữ, cũng chẳng thể nào níu kéo, chỉ có quá khứ và tương lai liên tục đuổi bắt nhau giữa mênh mông mù mịt.

Thời gian một đời người dài đằng đẵng cả trăm năm: khiến ta chỉ chú trọng đến tiểu tiết, mà, không nhìn được toàn thể. Nếu thời gian của cuộc đời chỉ kéo dài như một chuyến xe buýt, thì, thế giới sẽ khác đi rất nhiều: Cứ nhìn những bạn sinh viên đi học bằng xe buýt mà xem, lên xe, đứng cũng được, ngồi cũng được, đang ngồi thấy người già cả bước lên, thì sẵn sàng nhường chỗ, thấy có ai chen lấn, thì lùi lại nhường đường, hoặc ngồi cạnh, hay đứng cạnh một người mình không thích, thì cũng cố chịu một chút cũng không sao. Tuy nhiên, khi ngồi trên chuyến xe cuộc đời, những hành khách đi tuyến đường đời lại rất ít người thấu suốt được lẽ ấy. Song, với cuộc đời trăm năm đằng đẵng, vẫn có người ngộ ra được chân lý cuộc đời, hiểu ra được quy luật “từ từ” của Thiên Chúa. Đó là những con người không bị “từ từ” qua mặt, không bị “từ từ” bỡn cợt, họ chung nhịp với nhịp điệu thời gian, tự hoàn thiện mình theo nhịp bước từ từ. Quy luật “từ từ” của Thiên Chúa cũng chính là quy luật của ơn cứu độ: Ơn cứu độ là một lời hứa, mà đã là “lời hứa”, thì, còn chờ thực hiện; Ơn cứu độ là một niềm hy vọng, mà đã là “hy vọng” thì phải trông mong; Ơn cứu độ là một con đường, mà đã là “con đường” thì phải đi, chứ chưa phải là đích đến.

Quy luật “từ từ” của Thiên Chúa vừa thể hiện lòng từ bi, chậm bất bình, giàu thương xót của Chúa dành cho chúng ta, vừa thể hiện lòng khao khát, nỗi chờ mong, niềm khắc khoải đón nhận ơn cứu độ của chúng ta. Tuy nhiên, Satan lại cũng dùng chính quy luật “từ từ” này làm chiêu thức để ru ngủ chúng ta, cứ từ từ không sao cả: nó tạo cho chúng ta cảm giác khoan khoái dễ chịu trong dòng nước ấm lên từ từ, cho đến khi, chúng ta bị luộc chín, như chú ếch trong nồi nước, nóng lên từng chút từng chút một.

Nhìn lại hành trình cuộc đời mình, đa số chúng ta phải thừa nhận rằng: Tích niên hành xứ, thốn bộ bất di, nghĩa là, nhìn lại chỗ khởi hành năm xưa, thấy mình chưa nhích được nửa bước. Trong hành trình bước theo Đức Kitô để làm môn đệ của Người, ta như những kẻ chèo thuyền ngược dòng, ngược gió, không tiến lên ắt sẽ bị lùi lại, công việc của chúng ta là phải: cứ mãi miết chèo, tiến lên từng chút từng chút một, có đi ắt sẽ tới, qua đau khổ sẽ đến được vinh quang, đó là lời hứa chắc chắn Chúa dành cho những ai luôn muốn bước theo Người.

 

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền,OSB.

Khai mở sứ vụ

Sự kiện Chúa Giêsu chịu Phép Rửa là gạch nối giữa giai đoạn quan trọng: sống ẩn dật và rao giảng công khai. Sau 30 năm sống âm thầm với gia đình tại Nadarét, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ loan báo Tin Mừng.

Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa cũng là gạch nối giữa hai mùa: Giáng sinh và Thường niên. Giáo Hội đã cùng sống với Chúa Giêsu qua các biến cố Giáng Sinh và Hiển Linh. Hôm nay Chúa nhật I thường niên, Giáo Hội sẽ cùng đồng hành với Người qua các biến cố của đời rao giảng.

  1. Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

Khởi đầu cuộc sống công khai, lúc đã 30 tuổi, tức là đã trưởng thành trọn vẹn như người Á Đông vẫn quan niệm “tam thập nhi lập”, Chúa Giêsu tìm đến sông Giođan để xin Gioan Tẩy Giả cử hành phép rửa cho mình. Thật lạ lùng, trong số những người đến “xưng thú tội lỗi” ( Mc 1,5) và chịu “ phép rửa sám hối để đước ơn tha tội” (Mc 1,4) lại có Chúa Giêsu. Người là Đấng Thánh, là Thiên Chúa, siêu việt tuyệt đối, tại sao lại đến xin Gioan làm phép rửa sám hối? Người là Đấng mà Gioan “không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Ngài ” lại có thể đứng chung với đám đông người tội lỗi chờ đến lượt mình được chịu thanh tẩy? Đây là động thái gây kinh ngạc cho con người thời nay, vì khó hiểu: Đấng không có tội lại đi nhận phép rửa làm gì? Nhưng người ta cũng sớm hiểu ra rằng: phép rửa của Gioan Tẩy Giả chỉ là nghi thức mang tính tẩy trần, nếu có giá trị thì chỉ theo quy định của lề luật thôi, còn chưa có hiệu quả đích thực tôn giáo. Chính Gioan Tẩy Giả đã minh định: “Tôi rửa anh em trong nước, nhưng Đấng đến sau tôi sẽ rửa anh em trong Thánh Thần và trong lửa”. Khi Chúa Giêsu nhận phép rửa này, ngoài việc “nhập thế đến cùng”, khiêm tốn xếp hàng đứng chung với các tội nhân đợi chờ đến phiên, Người còn hữu ý qua động thái có một không hai đó, công khai khởi đầu cuộc sống mới: cuộc rao giảng Tin Mừng cho mọi người.

Cách thức Chúa Giêsu khai mở sứ vụ thật đơn sơ và khiêm tốn. Mở đầu một sứ mạng lớn lao, bắt đầu sứ vụ cao cả là loan báo Tin Mừng Nước Trời, nhưng Chúa Giêsu không long trọng đọc diễn văn khai mạc, cũng không trống kèn cờ quạt, chỉ đơn giản đến bên dòng Giođan bé nhỏ cùng với đám đông người tham dự là những người tội lỗi xếp thành hàng hai bên bờ sông. Khi Người vừa chịu phép rửa, thì Thánh Thần Chúa lấy hình chim bồ câu ngự xuống trên Người, và Chúa Cha từ trời đã minh chứng trước mặt toàn dân rằng: Đức Giêsu chính là người Con yêu dấu của Ngài.

Tất cả các tiên trưng trong Cựu Ước đều được thực hiện trong Đức Kitô Giêsu. Để “chu toàn thánh ý Thiên Chúa” (Mt 3,15), Chúa Giêsu tự nguyện chịu phép rửa của thánh Gioan, dành cho những người tội lỗi. Cử chỉ này cho thấy Chúa Giêsu đã đi vào mầu nhiệm “tự hạ” (Pl 2,7). Chúa Thánh Thần xưa kia đã bay là là trên mặt nước trong cuộc sáng tạo thứ nhất, nay ngự xuống trên Đức Kitô như khúc nhạc dạo đầu của bản giao hưởng sáng tạo mới, và Chúa Cha giới thiệu Chúa Giêsu là “Con Chí Ái” của Ngài (Mt 3,16-17).

Trong cuộc Vượt Qua, Đức Kitô đã khơi nguồn Bí Tích Rửa Tội cho mọi người. Người nói về cuộc tử nạn sẽ phải chịu tại Giêrusalem như “một Phép Rửa” Người phải lãnh nhận (x. Mc 10,38; Lc 12,50). Máu và nước chảy ra từ cạnh sườn Người bị đâm thâu trên thập giá (Ga 19,34) tiên trưng cho Bí Tích Rửa Tội và Bí Tích Thánh Thể là những bí tích ban sự sống mới (x.1Ga 5,6-8); từ giây phút ấy, chúng ta có thể “sinh ra nhờ nước và Thánh Thần” để được vào Nước Thiên Chúa (Ga 3,5).

Bí Tích Rửa Tội là cánh cửa phân chia tách bạch đời sống, một đàng là khép lại quá khứ của bóng tối, tội lỗi, chết chóc, và đàng khác là mở ra tương lai của ánh sáng, thánh ân, sự sống. Bí Tích Rửa Tội cần thiết cho ơn cứu rỗi, nên bí tích này cũng là khởi đầu cho một sự hiện diện mới: từ kẻ ngoại đạo trở thành người đã tòng giáo; từ một lương dân trở nên tín hữu; từ kẻ xa lạ trở thành người nhà của Thiên Chúa. Quả là một hồng ân vô cùng lớn lao cho những ai đón nhận trong lòng tin.

  1. Ân Sủng của Bí Tích Rửa Tội

Khi ban Bí Tích Rửa Tội, Thừa tác viên Giáo Hội đổ nước trên đầu thụ nhân và đọc công thức “Cha rửa con nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”. Đơn giản trong cung cách cử hành, nhưng hiệu quả ơn thánh lại phong phú bội phần. Bằng những hình ảnh do Thánh Kinh gợi ý, người ta trở thành thành viên trong Dân Chúa Cha, chi thể trong Thân Mình Chúa Kitô và viên đá sống động kiến tạo Đền Thờ Chúa Thánh Thần. Con người mới chính là con cái Thiên Chúa và được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa hằng sống.

Bí Tích Rửa Tội là nền tảng của toàn bộ đời sống Kitô hữu, là cửa ngõ dẫn vào đời sống thần linh và mọi bí tích khác. Nhờ bí tích này chúng ta được giải thoát khỏi tội lỗi và tái sinh làm con cái Thiên Chúa, thành chi thể của Đức Kitô, được gia nhập và tham dự sứ mạng của Hội Thánh (GLCG 1213).

Bí Tích Rửa Tội tha thứ nguyên tội, mọi tội cá nhân và các hình phạt do tội. Bí Tích Rửa tội cho tham dự vào đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi nhờ ơn thánh hóa, nhờ ơn công chính hóa giúp tháp nhập vào Đức Kitô và Hội Thánh. Bí tích này cho tham dự vào chức tư tế của Đức Kitô và tạo nền tảng cho sự hiệp thông với tất cả các Kitô hữu. Bí tích này trao ban các nhân đức đối thần và các hồng ân của Chúa Thánh Thần. Người lãnh nhận bí tích Rửa tội thuộc về Đức Kitô luôn mãi: họ được đóng ấn không thể xóa được của Đức Kitô (GLCG 263).

Như vậy, có hai hiệu quả chính yếu của Bí Tích Rửa Tội là thanh luyện tội lỗi và tái sinh trong Chúa Thánh Thần (x. Cv 2,38; Gl 3,5).

  1. Được tha thứ tội lỗi

Nhờ Bí Tích Rửa Tội, mọi tội lỗi đều được tha: nguyên tội, mọi tội riêng cũng như mọi hình phạt do tội (x. DS 1316). Những người đã được tái sinh sẽ được vào Nước Thiên Chúa và không còn gì ngăn cản họ, dù là tội Ađam, tội riêng của họ, những hậu quả của tội, kể cả hậu quả trầm trọng nhất là xa lìa Thiên Chúa.

Tuy nhiên, người đã được rửa tội còn phải chịu một số hậu quả tạm thời của tội như: đau khổ, bệnh tật, chết chóc hay những bất toàn trong cuộc sống như tính tình yếu đuối... và một sự hướng chiều về tội mà Truyền Thống quen gọi là vật dục hay nói bóng bẩy là “cái nôi của tội”. “Thiên Chúa để vật dục lại cho chúng ta chiến đấu. Vật dục không có khả năng làm hại những ai không đồng tình mà còn can đảm chống lại nó nhờ ân sủng của Đức Kitô. Hơn nữa, “không đoạt giải nếu không thi đấu theo luật lệ” (2 Tm 2,5) (x. CĐ Trentô: DS 1515).

  1. “Trở nên thụ tạo mới”

Bí Tích Rửa Tội không chỉ rửa sạch mọi tội lỗi, mà còn làm cho người tân tòng trở nên “một thụ tạo mới” (2 Cr 5,17), thành nghĩa tử của Thiên Chúa (x. Gl 4,5-7), “được thông phần bản tính Thiên Chúa” (2 Pr 1,4), thành chi thể Đức Kitô (x.1Cr 6,15; 12,27) và đồng thừa tự với Người (Rm 8,17), thành đền thờ Chúa Thánh Thần (x.1Cr 6,19).

Chúa Ba Ngôi Chí Thánh ban cho người được rửa tội ơn thánh hóa, ơn công chính hóa để người đó:

- Có khả năng tin tưởng, trông cậy và yêu mến Người nhờ các nhân đức đối thần.

- Có thể sống và hành động dưới tác động của Chúa Thánh Thần nhờ các hồng ân.

- Ngày càng hoàn thiện hơn nhờ các nhân đức luân lý.

Toàn bộ đời sống siêu nhiên của người Kitô hữu đều bắt nguồn từ Bí Tích Rửa Tội.

Bí Tích Rửa Tội làm cho chúng ta thành chi thể trong Thân Thể Chúa Kitô, “bởi thế, chúng ta là phần thân thể của nhau” (Ep 4,25). Bí Tích Rửa Tội tháp nhập chúng ta vào Hội Thánh. Dân Thiên Chúa của Giao Ước Mới phát sinh từ giếng rửa tội. Dân này vượt trên mọi ranh giới tự nhiên hay nhân trần, quốc gia, văn hóa, chủng tộc và giới tính. “Tất cả chúng ta đều đã chịu Phép Rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể” (1 Cr 12,13).

Những người đã được rửa tội trở nên “những viên đá sống động... để xây nên ngôi đền thờ của Thánh Thần, xây dựng hàng tư tế thánh” (1 Pr 2,5). Nhờ Bí Tích Rửa Tội , họ tham dự vào chức tư tế của Đức Kitô, vào sứ mạng ngôn sứ và vương đế của Người: “Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hoàng tộc chuyên lo tế tự, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công vĩ đại của Người, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối vào nơi đầy ánh sáng dịu huyền” (2 Pr 2,9).

Bí Tích Rửa Tội cho các tín hữu tham dự vào chức tư tế cộng đồng của Dân Chúa. Người đã được rửa tội trở thành phần tử của Hội Thánh, họ “không còn thuộc về mình, nhưng thuộc về Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta” (1Cr 6,19). Do đó, họ được mời gọi để phục tùng nhau (x. Ep 5,21;1Cr 16,15-16) và phục vụ nhau (x. Ga 13,12-15) trong tình hiệp thông của Hội Thánh. Họ được mời gọi vâng lời và phục tùng các vị lãnh đạo của Hội Thánh (x. Dt 13,17) với lòng kính trọng và quý mến (x.1Tx 5,12-13). Bí Tích Rửa Tội đã trao cho người lãnh nhận những trách nhiệm và bổn phận, đồng thời cũng cho họ được hưởng những quyền lợi trong lòng Hội Thánh:được lãnh nhận các bí tích, được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và được Hội Thánh nâng đỡ bằng các trợ giúp thiêng liêng. (x. LG 37).

  1. Đón nhận một sứ vụ mới

Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Gioan là lúc Tân - Cựu ước giao duyên, là lễ bàn giao giữa hai niên đại cũ và mới mà Chúa Giêsu và Gioan là đại biểu. Gioan, ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước gặp gỡ trao đổi bàn giao với Đức Kitô, vị ngôn sứ của thời kỳ mới. Nơi cuộc gặp gỡ lịch sử này, thiên Chúa đã xuất hiện và chứng nhận. Lúc ấy các tầng trời mở ra, Thánh Thần đáp xuống như chim bồ câu và có tiếng Chúa Cha tuyên phán: Con là Con Ta yêu dấu. Ba Ngôi Thiên Chúa tỏ hiện vào chính lúc lịch sử của hai niên đại mới và cũ chuyển giao. Từ nay Chúa Giêsu sẽ lên đường vào sứ vụ mới với cuộc sống công khai, chính thức rao giảng Tin Mừng và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân chúng. Lời Người nói là Lời chân lý khai quang tâm hồn, dẫn người người về đường ngay nẻo chính Nước Trời, và việc Người làm là việc giải thoát đem lại ơn cứu rỗi, đưa toàn thể nhân loại vào trong tình nghĩa thiết ngàn đời với Thiên Chúa tình thương. Chúa Giêsu khai mở kỷ nguyên cứu rỗi.

Thánh Phaolô gọi Bí Tích Rửa Tội là tắm trong Chúa Thánh Thần, để được tái sinh và đổi mới (x. Tt 3,5). Được tái sinh làm con Thiên Chúa, những người đã được rửa tội có bổn phận tuyên xưng trước mặt mọi người đức tin mà họ nhận lãnh từ Thiên Chúa qua Hội Thánh (x. LG 10), tham dự vào hoạt động tông đồ và truyền giáo của Dân Thiên Chúa (x. LG 17; AG 7,23).

Thánh Giúttinô gọi Bí Tích Rửa Tội là ơn soi sáng, vì những người được đạo lý giáo huấn thì tâm trí được soi sáng. Người chịu phép rửa, vì đón nhận Ngôi Lời là “ánh sáng đích thực chiếu soi mọi người” (Ga 1,9), nên sau khi “đã được soi sáng” (Dt 10,32), họ trở thành “con cái sự sáng” (1 Tx 5,5) và là “ánh sáng” (Ep 5,8).

“Bí Tích Rửa Tội là hồng ân cao đẹp nhất và kỳ diệu nhất trong các hồng ân của Thiên Chúa... Chúng ta gọi là hồng ân, ân sủng, xức dầu, soi sáng, mặc lấy sự bất tử, tắm để tái sinh, ấn tín và tất cả những gì quý giá nhất. Là hồng ân, vì được ban cho những người trắng tay. Là ân sủng, vì được ban cho cả những người có lỗi. Dìm xuống, vì tội lỗi bị nhận chìm trong nước. Xức dầu, vì có tính cách linh thiêng và vương giả (như những người được xức dầu). Soi sáng, vì đó là ánh sáng chói lọi. Mặc, vì che đi nỗi tủi nhục của chúng ta. Tắm, vì làm cho chúng ta sạch. Ấn tín, vì gìn giữ chúng ta và là dấu chỉ về quyền tối cao của Thiên Chúa” (Thánh Ghêg-riô Nadien, Bài giảng 40,3-4).

Đức Giáo Hoàng Piô XI đã nói với hàng ngàn thanh niên nam nữ có mặt ở Rôma nhân ngày kỷ niệm ngài chịu phép Rửa tội : “Ngày cha chịu phép Rửa tội là ngày cao quý nhất của đời cha. Cũng như ngày chúng con chịu phép Rửa tội là ngày cao quý nhất của đời chúng con”.

Nhờ Bí Tích Rửa Tội, trong tư cách là “Kitô hữu thuộc về Chúa Kitô”, chúng ta được nhắc nhớ về sứ mạng phải làm triển nở sự sống của Chúa Kitô nơi mình và nơi những người lân cận bằng lòng tin và bằng tình yêu chân thành và trung tín.

Trong tư cách “Kitô hữu hướng về Chúa Kitô”, chúng ta cũng được hun đúc để luôn biết sống bằng niềm hy vọng và bằng lời kinh phó thác, nhất là trong lúc gặp thử thách gian truân.

Trong tư cách “Kitô hữu tìm về Chúa Kitô”, chúng ta còn biết sẵn sàng thanh tẩy đời sống qua việc sám hối hòa giải để đón nhận lòng thương xót của Chúa một cách dồi dào hơn.

Trong phép lần hạt Năm Sự Sáng, gẫm thứ nhất, chúng ta vẫn đọc: “Thứ nhất thì ngắm, Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan. Ta hãy xin cho được sống xứng đáng là con cái Chúa”. Theo gương Mẹ Maria, chúng ta xin được sống gắn bó với Chúa Giêsu mật thiết hơn, để xứng đáng là những người con yêu dấu của Thiên Chúa.

 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Phép Rửa của Chúa Giêsu - Phép Rửa tội của chúng ta

Kết thúc mùa Giáng sinh, Giáo hội mời gọi chúng ta cử hành lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa để nhận biết Chúa Giêsu một cách trọn vẹn hơn biến cố Chúa giáng sinh. Lễ này đã được các Giáo phụ quan tâm đặc biệt ngay từ những thời kỳ đầu, vì tầm quan trọng đặc biệt có tính cổ thời của nó. Đây là lễ được mừng sớm nhất, chỉ sau lễ Phục sinh, vì nó bao hàm lời rao giảng của các Tông Đồ, là điểm khởi hành cho tất cả những việc mà các Tông Đồ phải làm chứng cho (x. Tđcv 1, 21-22; 10, 37-41). Chính vì thế Tin Mừng cho chúng ta thấy hai yếu tố quan trọng: mối tương quan giữa Chúa Giêsu và dân chúng; mối tương quan giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha và Chúa Thánh Thần.

Để thực hiện ơn cứu rỗi nhân loại, trước khi dìm mình vào dòng nước, Chúa Giêsu hòa mình vào trong đám đông, liên đới trọn vẹn với thân phận con người ngoại trừ tội lỗi. Dù là Đấng vô tội, Chúa Giêsu đã mang trên mình tội lỗi thế nhân. Hành động khiêm nhường và tự hủy này, đã được Chúa Cha chứng dám: "Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta" (Mt 3, 17).

Hòa mình với tội nhân trong cùng một dòng sông

Mừng Con Thiên Chúa nhập thể làm người là mừng: "Ngôi Lời đã hóa thành nhục thể và cư ngụ giữa chúng ta" (Ga 1,14). Nên hôm nay, chúng ta chứng kiến việc Chúa Giêsu hòa mình vào đám đông trong cùng dòng sông Giođan, với những con người có tội để sám hối thay cho loài người đang cần sám hối để được tha thứ. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đến xin Gioan làm phép rửa cho mình, lúc mà Gioan đang làm phép rửa cho dân chúng để giúp họ sám hối xin tha tội lỗi.

Khởi đầu sứ vụ, Chúa Giêsu đã kêu gọi người ta ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng. Sám hối để nhận biết tội mình đã phạm để xin Chúa tha thứ. Con Thiên Chúa đến trần gian với mục đích đi tìm kẻ có tội để tha thứ. Cố ý cứu cho con người khỏi phải chết đời đời vì tội, Chúa Giêsu, Chiên Thiên Chúa đã gánh tội trần gian.

Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu, và đậu trên Người (x. Mt 3,17). Đây là phép lạ vĩ đại đã xảy ra sau khi Đấng Cứu Thế chịu phép rửa; phép lạ này là khúc dạo đầu cho những gì sẽ xảy ra. Đây không phải là Thiên Đàng khi xưa đóng lại vì tội của Ađam nay mở ra, mà chính trời mở ra: "Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra " (Mt 3,16).

Chúa Giêsu bước lên khỏi nước, các tầng trời mở ra là Chúa Giêsu nâng thế gian lên cao với Người. Vì xưa kia, khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng và bị lưỡi gươm lửa cấm đoán, chính A-đam đã đóng cửa trời lại, không cho mình mà cũng không cho con cháu vào. Nay nhờ Chúa Giêsu mà cửa trời được mở ra.

Trời mở ra, còn mạc khải cho Gioan Tẩy Giả và những người Do Thái biết rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Thiên Chúa mở cửa trời để kêu gọi chúng ta hướng về trời, vì quê hương chúng ta là quê trời, và mách bảo chúng ta rằng, chúng ta không có gì ở dưới đất.

Phép rửa của Chúa Giêsu và Phép rửa của chúng ta

Vậy, phép rửa của Chúa Giêsu và phép rửa của chúng ta có liên kết chặt chẽ với nhau. Phụng Vụ của ngày lễ này đã hát lên như sau: "Đức Kitô chịu phép rửa, cả trần gian được thánh hoá, chúng ta được tha thứ tội lỗi, được thanh tẩy nhờ nước và Thánh Thần" (Tiền xướng của Kinh Bênêdictus, của Giờ Kinh Sáng). Chúng ta hãy thanh tẩy mình cho thanh sạch, hãy tiếp tục thanh tẩy cho thanh sạch hoàn toàn và đem lòng tôn kính mà tưởng niệm ngày Đức Ki-tô chịu phép rửa, và hãy mừng lễ cách xứng đáng. Thiết nghĩ, thực hành và sống lời hứa khi chịu phép Rửa tội là việc phải làm trong đời sống người kitô hữu chúng ta.

Sống lời hứa khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội

Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa là cơ hội tốt lành để đổi mới với lòng biết ơn và xác tín lời hứa trong ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Rửa tội, hãy dấn thân sống xác tín này trong đời sống hàng ngày. Chúa Giêsu cứu độ chúng ta không phải vì cộng trạng của chúng ta nhưng là để thực hiện lòng tốt vô biên của Cha với cả nhân loại. Vì thế, mỗi ngày chúng ta hãy cố gằng thực hiện những điều đã hứa khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội là từ bỏ ma quỷ, xa lánh các dịp tội và tin vào Thiên Chúa, như thế chúng ta mới có thể đón nhận mọi ơn lành Thiên Chúa ban và sống xứng đáng là con Thiên Chúa.

Không phải cứ được rửa tội, cứ nói tôi tin Chúa Kitô, là được cứu rỗi để vào Thiên Đàng hưởng hạnh phúc đời đời với Chúa. Rửa tội chỉ là bước đầu cần thiết cho việc cứu rỗi mà thôi. Bước tiếp theo quan trọng hơn, đó là thi hành những điều cam kết khi được rửa tội. Nếu không thi hành những lới hứa hay cam kết này thì Phép Rửa sẽ thành vô ích. 

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con trung thành với lời hứa khi chịu phép Rửa tội trong suốt cuộc đời chúng con, nhờ lời chuyển cầu của thánh Gioan Tẩy Giả. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

DÒNG SÔNG TÁI SINH

Mùa Giáng Sinh không khép lại như một bức màn sân khấu buông xuống trong sự tĩnh lặng của hang đá Bêlem, sau những ngày tưng bừng bên ngoài, mà bằng cảnh “Các tầng trời mở ra…Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu” (Mt 3: 16) và: “có tiếng từ trời phán” (Mt 3: 17) bên dòng nước chảy của sông Giođan. Khi ánh sao lạ trên bầu trời phương Đông dần lịm tắt và những mục đồng đã trở về với đàn chiên, Giáo hội dẫn đưa chúng ta đến một khung cảnh mới, nơi sự hiện diện của Thiên Chúa không còn là tiếng khóc hài nhi trong máng cỏ, mà là bước chân dứt khoát của một người luôn muốn “giữ trọn đức công chính” (Mt 3: 15) tiến xuống dòng sông. Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa không chỉ là một sự kiện lịch sử ghi dấu bước đầu cuộc đời công khai của Chúa Kitô, mà còn là một mầu nhiệm sâu thẳm của Thiên Chúa làm người, nơi trời và đất giao thoa, nơi cũ và mới gặp gỡ, và là nơi căn tính của mỗi người được xác định lại.

  1. Bước xuống dòng sông Giođan để giữ trọn đức công chính

Chiêm ngắm cảnh tượng Chúa Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan gặp ông Gioan để xin làm phép rửa, người ta thấy một nghịch lý thánh thiêng. Đấng Thánh của Thiên Chúa, Đấng mà Gioan Tẩy Giả phải thốt lên rằng: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” (Mt 3: 14), lại chọn đứng xếp hàng giữa đám đông những người tội lỗi. Tại sao Đấng Vô Tội lại cần một phép rửa sám hối? Câu trả lời nằm ở hai chữ “Công Chính”. Chúa Giêsu trả lời Gioan: “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính” (Mt 3: 15). Sự công chính ở đây không phải là việc tuân thủ các quy tắc đạo đức bề ngoài, mà là sự vâng phục tuyệt đối vào ý muốn của Chúa Cha. Ngài tự nguyện xếp mình vào hàng ngũ những người tội lỗi, không phải vì Ngài có tội, mà vì Ngài chọn gánh lấy tội lỗi của nhân loại, để “chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Ngài” (Cv 10: 38), như thánh Phêrô rao giảng tại nhà ông Cócnêliô trong bài đọc thứ hai. Đấng Công Chính không đứng trên bờ để phán xét những người bất chính, nhưng bước vào nhân tính sa ngã của mọi người như bước xuống dòng Giođan nhỏ bé nước đục ngầu. Đây chính là hình ảnh “Người Tôi Trung” mà ngôn sứ Isaia đã tiên báo: “Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và quý mến hết lòng, Ta cho thần khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ công lý trước muôn dân” (Is 42: 1). Người Tôi Trung ấy không kêu to, không nói lớn giữa phố phường, nhưng lại có một tình thương bao dung đến lạ lùng: “Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, nó không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi” (Is 42: 2-3). Trong sự thinh lặng của dòng sông, Chúa Giêsu đã thực hiện một cuộc “nhập thể” lần thứ hai, không chỉ vào xác phàm con người như ở Bêlem, nhưng là nhập thể vào chính thân phận tội nhân của chúng ta.

  1. Bước lên từ dòng sông Giođan để thực hiện sứ mạng cứu chuộc

Khi Chúa Giêsu chịu phép rửa xong và vừa ở dưới nước lên, các tầng trời vốn đã bị đóng lại bởi tội lỗi của Adam nay bỗng chốc mở ra. Đó là khoảnh khắc của một cuộc sáng tạo mới: “Các tầng trời mở ra. Ngài thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Ngài” (Mt 3: 16), gợi nhớ đến buổi bình minh của vũ trụ khi Thần Khí bay là đà trên mặt nước bao la. Tiếng phán từ trời: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngài” (Mt 3: 17) không chỉ xác nhận căn tính của Chúa Giêsu, mà còn là lời tuyên bố về một giao ước mới. Sự hài lòng của Chúa Cha không chỉ bởi sự hiện hữu của Chúa Con, mà còn là bởi sự sẵn lòng hiến tế mà Người Con ấy đang khởi đầu. Phép rửa bằng nước hôm nay chính là hình ảnh tiên báo về phép rửa bằng máu trên Thập giá. Nếu hang đá là nơi Ngài nhận lấy thân phận con người, thì sông Giócđan là nơi Ngài chấp nhận sứ mạng cứu chuộc con người thông qua cái chết. Khi Ngài dìm mình xuống nước, Ngài báo trước việc đi xuống cõi chết, và khi Ngài bước lên, đó là hình ảnh rực rỡ của sự Phục sinh. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, qua phép rửa của chính mình, chúng ta được biến đổi một cách bí tích trong phép rửa của Chúa Giêsu. Chúng ta được mời gọi bước vào mầu nhiệm khiêm nhường tự hạ, chết đi cho con người cũ để sống lại với Ngài.

  1. Hành trình từ sông Giođan đến sự biến đổi tâm hồn

Tuy nhiên, việc “chết đi cho con người cũ” trong thế giới hiện nay không phải là chuyện xa vời, mà là một cuộc cách mạng nội tâm đầy thách thức nhưng cũng đầy ơn giải thoát của Chúa Thánh Thần. Trong một thời đại mà cái tôi cá nhân vị kỷ được tôn thờ, nơi các mạng xã hội thúc đẩy chúng ta xây dựng những hình ảnh hào nhoáng để tìm kiếm sự công nhận từ những người khác, ví dụ như các fanclub, chủ yếu trên các nền tảng như Facebook, TikTok, Instagram, X (Twitter), trong các lĩnh vực như thể thao, kinh doanh, ẩm thực, và cả nhân vật ảo (AI, VTuber), thì “chết cho cái tôi” trước hết là chết đi cho nhu cầu được chú ý. Đó là ơn gọi biết rút lui vào sự thinh lặng, làm việc thiện mà không cần phô trương, sống như Người Tôi Trung “không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường”. Chết cho cái tôi còn là chết đi cho sự tự phụ về giá trị bản thân, mà nhiều khi lại chỉ là giá trị ảo tưởng. Trong một thế giới đầy rẫy sự phân rẽ và tranh cãi, việc biết lắng nghe và chấp nhận giới hạn của bản thân là một cung cách tự hạ sâu xa. Chúng ta thường muốn làm chủ mọi thứ: thời gian, công việc và cả con người chung quanh, nhưng ơn gọi từ sông Giócđan mời gọi chúng ta buông bỏ cái ham muốn làm ông chủ, bà chủ kiểm soát mọi thứ, để thuận theo thánh ý Thiên Chúa, học cách “đến sông Giócđan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa cho mình” như Chúa Giêsu, nghĩa là sẵn lòng chạy đến đứng vào hàng ngũ những người tội lỗi để được Chúa Kitô thanh tẩy, qua Hội thánh của Ngài, và can đảm khước từ cái tôi kiêu hãnh để hoàn toàn vâng phục lộ trình mà Thiên Chúa đã vạch sẵn cho cuộc đời mình, với thái độ khiêm nhường lặng lẽ thẳm sâu.

  1. Được tái sinh và biến đổi bởi nước và Thánh Thần

Để làm được điều đó, chúng ta cần đến quyền năng của “Thần Khí Thiên Chúa” (Mt 3: 16), Đấng mà Thiên Chúa đã dùng để “xức dầu tấn phong” Chúa Giêsu như lời thánh Phêrô đã rao giảng (Cv 10: 38). Chính Thánh Thần là Đấng soi sáng giúp chúng ta nhận diện những ngõ ngách tinh vi của sự kiêu ngạo vốn ẩn nấp sau cả những hành động đạo đức. Tự mình đóng đinh cái tôi ích kỷ và kiêu ngạo vào thập giá là một điều đau đớn, nhưng Chúa Thánh Thần ban ơn can đảm để chúng ta dám buông bỏ những gì mình đang bám víu, dù đó là danh vọng, tiền bạc hay sự an toàn giả tạo. Khi cái tôi cũ chết đi, con người mới trong Thần Khí sẽ trỗi dậy với tình yêu vị tha, không còn hỏi “tôi được lợi gì?” mà luôn trăn trở “tôi có thể giúp gì?” Đó là lúc chúng ta thực sự biểu lộ mình mang “hình ảnh” của Thiên Chúa, bước đi trong đời sống mới với phẩm giá của con cái yêu dấu.

Hành trình từ sông Giócđan dẫn chúng ta về với cuộc sống thường nhật nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Sau khi được tái sinh bởi nước và Thánh Thần, chúng ta không còn là những kẻ xa lạ đứng bên lề ơn cứu độ, nhưng sứ mạng của chúng ta bây giờ là tiếp nối những gì Chúa Giêsu đã làm: “Đi tới đâu là Ngài thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Ngài” (Cv 10: 38). Chúng ta được gọi để trở thành “ánh sáng chiếu soi muôn nước” (Is 42: 6) để: “mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm” (Is 42: 7) như lời mời gọi của Chúa qua ngôn sứ Isaia. Mỗi khi chúng ta nhường nhịn một người khó tính, mỗi khi chúng ta chọn sự ngay thẳng thay vì sự gian dối hám lợi, hay mỗi khi chúng ta dành thời gian cầu nguyện thay vì lãng phí vào những hư ảo, đó là lúc chúng ta đang cùng Chúa Giêsu dìm mình xuống dòng nước tái sinh.

Khi chiêm ngắm Chúa Giêsu đứng dưới dòng sông Giócđan, người ta có thể nhận ra tình yêu bao la mà Ngài dành cho con người là những kẻ đang chìm trong dòng chảy lịch sử đục ngầu tội lỗi. Chính trong dòng nước này “Người Con yêu dấu của Thiên Chúa” (Mt 3: 17), như Gioan Tẩy giả tiên báo ngay trước đó, bắt đầu sứ mệnh “làm phép rửa trong Thánh Thần và lửa. tay Ngài cầm nia, Ngài sẽ rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi” (Mt 3: 12). “Thánh Thần và lửa”, nghĩa là ân sủng của bí tích thánh tẩy, sẽ đốt sạch mọi thứ thóc lép trong cõi lòng con người, giữ lại và đưa vào kho Nước Trời những hạt thóc mẩy. “Thánh Thần và lửa” làm cho tâm hồn người tín hữu luôn tươi mới, để họ không sống cho cái tôi vị kỷ đầy thói hư tật xấu của chính mình nữa, nhưng được “thi ân giáng phúc, và chữa lành khỏi bị ma quỷ kiềm chế” (Cv 10: 38) và sống trong sự “kính sợ Thiên Chúa và ăn ngay ở lành” (Cv 10: 35). Khi lãnh nhận phép Thánh tẩy, người Kitô hữu thực sự lãnh nhận “Thánh Thần và lửa” để biến đời mình thành một cuộc hiến tế tình yêu, nơi đó mỗi tư tưởng, lời nói và hành động của người Kitô hữu đều nên giống như “Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngài” (Mt 3: 17).

Lạy Thiên Chúa đầy lòng xót thương, chúng con cảm tạ Chúa vì mầu nhiệm phép rửa hôm nay. Xin cho chúng con dám sống trong mầu nhiệm tự hạ này của Chúa Kitô, luôn trung thành với ơn gọi Kitô hữu, can đảm bước đi trong đời sống mới dưới sự dẫn dắt của Chúa Thánh Thần, hướng tới ngày “các tầng trời mở ra” một lần nữa để chúng con được bước vào trong vinh quang vĩnh cửu cùng với Chúa Kitô. Amen.

 

Phêrô Phạm Văn Trung

ĐẾN MỨC VÔ HÌNH

Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh A

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.

Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.

Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.

Gioan mời gọi một con đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.

Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.

Anh Chị em,

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” - Catharina Siêna.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

Subcategories