3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

Tấm Bánh Tình Yêu

Mỗi khi chiêm ngắm Thánh Thể Chúa, tôi không ngừng ngỡ ngàng trước tình yêu của Người. Tình yêu ấy vô cùng cao cả nhưng lại rất đỗi đơn sơ. Đơn sơ như hình ảnh tấm bánh.

Tấm bánh, tình yêu gần gũi.

Sao Chúa không hoá thân làm viên kim cương quý giá mà lại làm một tấm bánh? Tấm bánh bình thường, quen thuộc quá. Từ khi kinh tế phát triển, bánh càng ngày càng xuống giá, bớt được quý trọng.

Tuy bình thường, nhưng bánh vẫn là lương thực cần thiết cho con người. Cũng như khí trời, như nước, bánh đi vào sinh hoạt hằng ngày của con người. Bình thường lắm nhưng không có không được.

Chúa trở thành tấm bánh để gần gũi với loài người, để đi vào sinh hoạt đời thường của con người. Con người có thể đến với Chúa dễ dàng, không e ngại, sợ sệt. Chỉ là một tấm bánh vừa tầm tay mọi người. Chỉ là một tấm bánh sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của con người. Thật khiêm nhường mà đầy ý nhị.

Thật đơn sơ nhưng cũng thật sâu xa vì tấm bánh nói lên tình yêu tự hiến.

Tấm bánh, tình yêu tự hiến.

Bánh sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu chỉ để trưng bày cho người ta chiêm ngắm. Bánh chỉ có ý nghĩa khi được sử dụng. Được sử dụng là bị bẻ ra, bị nghiền nát, bị tan biến, bị tiêu hoá. Vì thế, trở thành tấm bánh là chấp nhận chịu đau đớn, chịu huỷ hoại. Đây không phải là một chấp nhận bất đắc dĩ, vì tấm bánh bao giờ cũng mời mọc tiêu thụ.

Khi xưng mình là bánh bởi trời, Chúa Giêsu bày tỏ một tình yêu tha thiết, sẵn sàng chịu nghiền nát, tan biến, chịu chết cho nhân loại. Chúa chịu chết cho ta được sống. Chúa chịu huỷ hoại cho ta được lành lặn các thương tích. Chúa bé nhỏ đi cho ta được lớn mạnh.

Tấm bánh bị tiêu hoá để thực hiện một tình yêu hiệp thông.

Tấm bánh, tình yêu hiệp thông.

Chúa Giêsu tha thiết với sự hiệp thông. Người không ngừng mời gọi con người đến sống thân mật với Người. Người tự nhận mình là cây nho và mời gọi mọi người hãy trở thành cành nho gắn kết với cây nho.

Hôm nay, Người còn chủ động trở thành tấm bánh để hoà vào từng giòng máu, từng thớ thịt của con người trong một kết hiệp sâu xa. Người tự tiêu huỷ mình để trở thành thịt máu của con người. Không còn sự kết hợp nào sâu xa khăng khít hơn nữa.

Tấm bánh gợi lên một bàn tiệc tại đó anh em quây quần trong tình thương, chia sẻ lương thực và chia sẻ tâm tình. Không còn gì đẹp hơn. Chính Chúa Kitô tự hiến mình để quy tụ chúng ta. Chính Chúa Kitô bị bẻ ra để cho tình huynh đệ nhân loại được mặn mà thắm thiết.

Với những gợi ý như thế, Chúa hướng dẫn tôi trong tình yêu mến, trong cử hành và trong cách sống Bí tích Thánh Thể.

Yêu mến Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là trở nên hiền lành khiêm nhường, sống gần gũi với những người nhỏ bé nghèo hèn?

Cử hành Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là chấp nhận hao mòn, quên mình, thiệt thòi vì Chúa và vì anh em?

Sống Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là xây dựng tình đoàn kết, tình huynh đệ với những người sống quanh ta, trong mọi môi trường cuộc sống?

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, con cảm tạ tình yêu vô biên của Chúa. Con chúc tụng ngợi khen Chúa muôn đời. Amen.

GỢI Ý CHIA SẺ

1) Khi dâng lễ, tấm bánh có gợi lên cho bạn điều gì về tình yêu của Đức Giêsu không?

2) Khi bạn rước lễ, bạn có cảm nghiệm được tình yêu của Chúa không?

3) Phép Thánh Thể thôi thúc bạn làm gì?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Ngài bẻ ra, trao cho các môn đệ

Thi sĩ Tagore từng viết: “Tình Ngài yêu con không bờ không bến nhưng có thấy bóng Ngài đâu”. Dù không thấy, nhưng bằng lòng yêu mến của mình, Tagore dám khẳng định: “Tình Ngài yêu con không bờ, không bến”.

Yêu như thế nào mà Tagore lại bảo là “không bờ, không bến”? Quay về với nội dung Tin Mừng kể lại việc Chúa làm phép lạ nuôi đám đông dân chúng đi theo người (Mt 14, 13-21), bạn và tôi có thể cảm nghiệm như Tagore: “Tình Ngài yêu con”…

Một lần, Chúa Giêsu tìm vào hoang địa vắng vẻ. Nhưng dân chúng nghe biết thì đi theo Người. Họ theo đông lắm, có đến trên năm ngàn người! Đến chiều, dẫu đã đói, họ vẫn cứ theo. Vì thương họ, Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi họ. Tin Mừng kể rằng, Chúa cầm bánh và cá mà các môn đệ mang đến, rồi “dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho các môn đệ”, để các ông phân phát cho dân.

Một phép lạ phi thường: Chỉ một hành động “bẻ ra” đã trở nên lương thực nuôi một đám người không thể tưởng tượng: trên năm ngàn nugười mà vẫn dư!

Nhưng phép lạ ấy không thuộc về quá khứ. Ngày hôm nay, để nuôi linh hồn, nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của ta, Chúa đã bẻ chính cuộc đời của Người, bẻ chính thân xác Người.

Là Thiên Chúa, Chúa Giêsu hạ mình làm người ngang hàng với ta, không là một sự bẻ ra hay sao? Bị thù nghịch, bị giết chết, chết ô nhục như một tên tử tội, chết tức tưởi trên cây gỗ giá, không là bẻ ra đó sao?

Nơi bí tích Thánh Thể, Chúa là tấm bánh nuôi hồn ta, cũng chính là sự tự bẻ ra.

Mãi mãi Chúa Giêsu là Thiên Chúa tự bẻ chính mình, bẻ chính cuộc đời, bẻ chính sự sống của Người cho ta, vì ta, yêu ta.

Trong mỗi thánh lễ, linh mục chủ tế sẽ bẻ tấm bánh mà mọi tín hữu đều tin đó chính là Mình Thánh Chúa.

Chủ tế nâng cao Mình Thánh và nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian”. Dấu chỉ bẻ Mình Thánh từ tay linh mục là dấu chỉ Chúa Kitô tự bẻ chính mình trong bí tích Thánh Thể.

Thánh Thể là lời nói chung quyết, mạnh mẽ của tình yêu, là sự bẻ ra tuyệt đỉnh mà chỉ có một mình Chúa chúng ta mới làm thế. Người bẻ ra vì yêu ta không bờ, yêu không bến.

Trong khi suy tôn Mình Thánh trên tay mình, chủ tế còn mời gọi: “Phúc cho ai được mời dự tiệc Chiên Thiên Chúa”.

Bạn có yêu mến Chúa Giêsu không?  Nếu yêu mến, ta hãy cung kính rước Người vào tâm hồn mình.

Nếu lỡ biết mình bất xứng, lo xưng tội ngay và giục lòng thống hối, quyết tâm chừa tội để được rước Chúa vào linh hồn mình.

Khi đến nhà thờ, không trừ ai, mọi người cùng vào bên trong nhà thờ dự lễ sốt sắng, dự lễ trọn vẹn từ đầu đến cuối, cũng là dấu chứng tỏ lòng mến của ta đối với Thánh Thể.

Hay lễ xong, ngồi lại năm phút, ba phút để cảm tạ Chúa đã ban Thịt Máu Người cho ta và để cầu nguyện cho nhau, cho gia đình, cho bản thân... Đó cũng là dấu chứng tỏ lòng mến đối với Thánh Thể.

Chúa bẻ cuộc đời Người ra, đó là sự tự xóa mình, cho không từng người, vì sao ta không nhận? Người xóa mình để làm bằng chứng tình yêu, vì sao ta từ chối tình yêu đó?

Nhân lễ Mình Máu Thánh Chúa, nhắc lại cho nhau việc Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông xưa, chúng ta cùng suy niệm về Thánh Thể để thêm yêu mến Người.

Ước gì từ hôm nay, mỗi lần đến nhà thờ, ta bước vào trong nhà thờ dự lễ trang nghiêm, sốt sắng. Và ước gì trong từng thánh lễ, ta luôn luôn cảm nghiệm rằng: tình Chúa thương ta không bờ, không bến như Tagore đã từng cảm nghiệm.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

THÁNH THỂ: BÁNH TRƯỜNG SINH CHO HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN

Trong những năm bị giam cầm, Đấng Đáng Kính Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận không có nhà thờ hay cộng đoàn, nhưng vẫn lén giữ vài giọt rượu nho và một mẩu bánh nhỏ để cử hành Thánh lễ. Sau này, ngài chia sẻ rằng chính Bí tích Thánh Thể đã giúp ngài không tuyệt vọng và luôn giữ vững niềm hy vọng.

Câu chuyện ấy giúp chúng ta hiểu lời Chúa Giêsu: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,51). Giữa một thế giới đói khát tình thương, ý nghĩa và hy vọng, Chúa Giêsu không chỉ ban lời dạy, nhưng ban chính mình làm lương thực nuôi dưỡng con người.

  1. Từ manna trong sa mạc đến Bánh Hằng Sống từ trời

Sứ điệp trung tâm của đức tin Kitô giáo dạy rằng Thiên Chúa luôn nuôi dưỡng dân Ngài. Trong sa mạc, Ngài ban manna từ trời. Trong Giao Ước Mới, Ngài ban chính Con Một làm Bánh Hằng Sống. Và nhờ cùng thông phần một tấm bánh, chúng ta trở nên một thân thể trong Chúa Kitô.

Bài đọc sách Đệ Nhị Luật đưa chúng ta trở về hành trình bốn mươi năm trong sa mạc của dân Israel. Sau khi được giải thoát khỏi Ai Cập, dân Chúa không đi thẳng đến Đất Hứa. Họ phải trải qua những năm tháng thiếu thốn, đói khát và thử thách. Chính trong hoàn cảnh ấy, Thiên Chúa đã ban manna làm lương thực nuôi dân. Môsê nhắc nhở: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn sống nhờ mọi lời miệng Chúa phán ra” (Đnl 8,3).

Mỗi sáng thức dậy, dân Israel nhìn thấy manna phủ đầy mặt đất và hiểu rằng Thiên Chúa vẫn đang đồng hành với họ. Manna không chỉ là thức ăn vật chất. Đó là dấu chỉ tình yêu và sự quan phòng của Thiên Chúa. Tuy nhiên, manna chỉ là hình bóng báo trước một ơn ban lớn lao hơn.

Trong Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu khẳng định: “Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,58).

Manna nuôi sống thân xác một thời gian. Thánh Thể nuôi sống linh hồn đến đời đời. Manna được ban cho một dân tộc. Thánh Thể được ban cho toàn thế giới. Manna là quà tặng của Thiên Chúa. Thánh Thể chính là Thiên Chúa trao ban chính mình. Đức Giáo Hoàng Lêô XIV trích dẫn Thánh Augustinô: “Chúa Kitô thực sự là “panis qui reficit, et non deficit; panis qui sumi potest, consumi non potest - Ngài là bánh phục hồi mà không bao giờ thiếu; bánh có thể ăn được mà không bao giờ cạn kiệt” (Bài giảng 130, 2). Đức Giáo Hoàng khẳng định: “Thật vậy, Thánh Thể là sự hiện diện chân thực, thực sự và hữu hình của Đấng Cứu Thế (GLHTCG, 1413), Đấng biến bánh thành chính Ngài để biến đổi chúng ta thành chính Ngài. Mình Thánh Chúa, sống động và ban sự sống, biến chúng ta, chính Giáo hội, thành Mình Thánh Chúa” (Quảng trường Thánh Gioan Lateranô, Chúa nhật, ngày 22 tháng 6 năm 2025).

  1. Của ăn và của uống đích thực

Đoạn Tin Mừng hôm nay là một trong những đoạn gây ngạc nhiên nhất trong toàn bộ Tân Ước. Chúa Giêsu khẳng định: “Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống” (Ga 6,55). Người Do Thái phản đối: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?” (Ga 6,52). Nếu Chúa Giêsu chỉ nói theo nghĩa tượng trưng, thì hẳn đây là lúc thích hợp để Ngài giải thích lại. Nhưng Ngài không rút lại lời nào. Trái lại, Ngài còn nhấn mạnh hơn: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình” (Ga 6,53).

Đây là nền tảng đức tin Công giáo về sự hiện diện thật của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể. Ngay từ những thế kỷ đầu tiên, các Kitô hữu đã hiểu Bí tích Thánh Thể theo nghĩa hiện diện thật sự này. Trên đường đến Rôma để chịu tử đạo, thánh Ignatiô Antiôkia viết: “Thánh Thể là thân mình của Đấng Cứu Thế Giêsu Kitô, thân mình đã chịu khổ vì tội lỗi chúng ta và đã được Chúa Cha cho sống lại, trong sự tốt lành của Ngài” [1]. Còn thánh Giúxtinô, đã viết vào khoảng năm 155 rằng: “Chúng ta không nhận được những điều này như bánh và thức uống thông thường; nhưng cũng như Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Thế của chúng ta, đã trở nên xác thịt bởi Lời của Thiên Chúa, có cả thịt và máu để cứu rỗi chúng ta, thì chúng ta cũng được dạy rằng thức ăn được lời cầu nguyện của Ngài chúc phúc chính là thịt và máu của Chúa Giêsu nhập thể” [2].

Trải qua hai ngàn năm, Hội Thánh luôn giữ nguyên niềm tin ấy. Thánh Thể không đơn thuần là biểu tượng của Chúa Kitô. Thánh Thể chính là Chúa Kitô. Ngài hiện diện thực sự, dưới hình bánh và rượu. Chính nơi Thánh Thể, Chúa Giêsu tiếp tục ở lại với nhân loại như lời Ngài đã hứa. Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II viết: “Giáo Hội nhận lãnh sự sống của mình từ Bí tích Thánh Thể. Chân lý này không chỉ đơn thuần diễn tả kinh nghiệm đức tin hằng ngày, mà còn tóm tắt lại cốt lõi của mầu nhiệm Giáo Hội. Bằng nhiều cách khác nhau, Giáo Hội vui mừng trải nghiệm sự ứng nghiệm liên tục của lời hứa: “Này, Ta ở cùng các con đến tận cùng thời đại” (Mt 28:20), nhưng trong Bí tích Thánh Thể, nhờ sự biến đổi bánh và rượu thành Mình và Máu Chúa, Giáo Hội hân hoan trong sự hiện diện này với một cường độ độc nhất vô nhị” (Ecclesia de Eucharistia, 17/04/2003, số 1).

  1. Thánh Thể làm cho chúng ta nên một

Trong thư gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô viết: “Chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể” (1 Cr 10,17).

Đây là một chân lý rất quan trọng. Thánh Thể không chỉ kết hợp chúng ta với Chúa mà còn kết hợp chúng ta với nhau. Chúng ta sống trong một thời đại của chia rẽ. Người ta chia rẽ vì chính trị, vì kinh tế, vì sắc tộc, vì quan điểm và ngay cả trong gia đình. Nhưng khi cùng tiến lên bàn thờ, mọi khoảng cách đều phải nhường chỗ cho tình huynh đệ. Điều đó có nghĩa là việc rước lễ phải dẫn đến việc yêu thương. Không thể đón nhận Chúa Giêsu trong Thánh Thể mà lại thờ ơ với người đau khổ. Không thể thưa “Amen” trước Mình Thánh Chúa rồi tiếp tục sống ích kỷ, hận thù hay bất công.

Thánh Gioan Kim Khẩu đặt câu hỏi: “Bạn có muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô không? Đừng bỏ mặc Ngài khi Ngài trần truồng; đừng khi còn sống, bạn tôn kính Ngài bằng áo lụa, mà lại bỏ mặc Ngài đang chết dần chết mòn vì lạnh lẽo và trần truồng…Hãy tôn kính Ngài bằng sự tôn kính mà Ngài đã truyền dạy, bằng cách dùng của cải của mình để giúp đỡ người nghèo. Vì Thiên Chúa không cần những vật dụng bằng vàng, mà cần những tâm hồn vàng” [3]. Mẹ Têrêsa Calcutta từng nói: “Tôi biết mình sẽ không thể làm việc được một tuần nếu không có sức mạnh liên tục đến từ Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể” [4]. Quả thật, Thánh Thể vừa là bí tích của tình yêu Thiên Chúa vừa là bí tích của tình huynh đệ.

  1. Thánh Thể là sức mạnh cho hành trình cuộc đời

Một trong những điều đẹp nhất nơi Bí tích Thánh Thể là Chúa không chỉ ban lương thực cho người hoàn hảo. Ngài ban lương thực cho những người đang bước đi trên đường. Dân Israel nhận manna khi họ còn yếu đuối trong sa mạc. Các tông đồ nhận Thánh Thể lần đầu tiên khi họ vẫn còn đầy giới hạn, vì chỉ vài giờ sau Bữa Tiệc Ly, Phêrô sẽ chối Thầy, còn các môn đệ khác sẽ bỏ chạy. Nhưng Chúa Giêsu vẫn trao chính mình cho họ. Điều đó cũng đúng với chúng ta hôm nay. Chúng ta đến với Thánh lễ không phải vì mình hoàn hảo, nhưng vì mình cần được chữa lành. Chúng ta rước lễ không phải vì mình mạnh mẽ, nhưng vì mình cần sức mạnh của Chúa.

Câu chuyện rất cảm động về vị tử đạo trẻ tuổi Tarcisiô: khi đang mang Mình Thánh Chúa cho các tín hữu bị giam tù, Tarcisiô bị một nhóm người ngoại giáo tấn công. Dù bị đánh đập dã man, cậu vẫn ôm chặt Mình Thánh Chúa cho đến chết. Tại sao một thiếu niên lại có thể can đảm đến như vậy? Bởi vì đối với cậu, Thánh Thể không phải là một tấm bánh vô tri, nhưng là chính Chúa Giêsu.

Ngày nay, nhiều Kitô hữu có thể không bị bách hại như Tarcisiô, nhưng chúng ta đang phải đối diện với những bức bách khác: áp lực công việc, khủng hoảng gia đình, bệnh tật, cô đơn, thất vọng và cám dỗ. Trong những lúc ấy, Chúa Giêsu vẫn nói: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6,56).

Carlo Acutis (1991–2006), một thiếu niên người Ý yêu thích máy tính, từng nói: “Thánh Thể là đường cao tốc dẫn lên thiên đàng.” Dù sống trong thời đại internet, Carlo vẫn tham dự Thánh lễ hằng ngày và siêng năng chầu Thánh Thể. Qua đời vì bệnh bạch cầu ở tuổi 15, cậu để lại chứng tá rằng sự thánh thiện bắt đầu từ tình yêu dành cho Chúa Giêsu Thánh Thể. Cuộc đời Carlo cho thấy người trẻ hôm nay vẫn có thể đặt Thánh Thể làm trung tâm cuộc sống.

Không có sự gần gũi nào lớn hơn thế. Từ manna trong sa mạc đến Bánh Hằng Sống từ trời, lịch sử cứu độ cho thấy một Thiên Chúa luôn chăm sóc và nuôi dưỡng dân Ngài. Trong Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu không chỉ cho chúng ta điều gì đó của Ngài, nhưng trao ban chính bản thân Ngài. Ngài trở thành của ăn cho linh hồn, nguồn sức mạnh cho hành trình đức tin và bảo chứng cho sự sống đời đời.

Mỗi lần tham dự Thánh lễ, chúng ta đứng trước món quà lớn nhất Thiên Chúa dành cho nhân loại. Mỗi lần rước lễ, chúng ta cần phải đón nhận Chúa với lòng yêu mến và biết ơn. Và mỗi khi rời khỏi nhà thờ, chúng ta hãy trở thành “tấm bánh được bẻ ra” cho anh chị em mình qua những việc bác ái, tha thứ và phục vụ.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin cho chúng con luôn xác tín lời hứa của Chúa: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,58). Amen.

Phêrô Phạm Văn Trung

[1] https://stpaulcenter.com/posts/ignatius-of-antioch-on-the-eucharist

[2] https://www.wordonfire.org/articles/contributors/st-justin-martyr-on-the-eucharist-and-the-ancient-mass/

[3] https://www.newadvent.org/fathers/200150.htm

[4] https://www.acfp2000.com/Saints-Mother-Teresa.html

Từ Manna đến Thánh Thể

60 ngày sau lễ Phục sinh, Giáo hội cử hành lễ kính Mình Máu Thánh Chúa hay còn gọi là lễ của Chúa vào ngày thứ Năm sau lễ Chúa Ba Ngôi. Sau lễ có cuộc rước kiệu trọng thể Mình Thánh Chúa vừa truyền phép, đặt trong mặt nhật ra khỏi nhà thờ, đi trên đường trải thảm, có các em rắc hoa, bình hương nghi ngút, để loan truyền cho mọi người biết rằng : Chúa Giêsu hiện diện thực sự trong Bí tích Thánh Thể và Hy tế của Người là ơn cứu độ cho toàn thế giới.

Khởi đi từ nghi ngờ về sự hiện diện thực sự của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể của một nhà thần học và cũng là giám mục có tên Bérenger (988-1088) ở thành phố Tours, nước Pháp, gây ra xì-căng-đan lớn trong Giáo Hội. Để khẳng định niềm tin, người ta bắt đầu trưng bày Mình Thánh trong mặt nhật đặt trên bàn thờ ngay sau Thánh lễ, hoặc ở một nơi dễ thấy và thắp sáng một cây đèn để bên cạnh.

Trong một thị kiến, nữ tu Juliena de Mont-Cornillon được Chúa cho biết, hàng năm phải cử hành lễ Mình Máu Thánh Chúa và tôn sùng Mình Máu Thánh Chúa trên bàn thờ. Vì thế, lễ này được cử hành lần đầu tiên tại Liège vào năm 1247. Đến ngày 11 tháng 8 năm năm 1264, Đức Giáo hoàng Urbainô IV thiết lập và truyền phải cử hành trọng thể việc tôn sùng Bí tích Mình Thánh.

Manna của ăn trong sa mạc

Lời ông Môi-sen trong sách Đệ Nhị Luật cho chúng ta thấy, manna của ăn mà Thiên Chúa ban cho dân trong sa mạc, họ ăn bánh ấy cho đỡ cái đói đời sống tạm bợ này. Vì: “Con người sống không nguyên bởi bánh, mà còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra” (Đnl 8,3). Môi-sen cũng nói cho họ biết: “Thiên Chúa sẽ ban cho các người của ăn mà các ngươi và cha ông các người chưa từng biết tới” (x.Đnl 8, 2-3.14b-16). Bánh ấy chính là Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô.

Thánh Thể thần lương vượt thế trần

Đức tin Kitô giáo dạy rằng, con người có xác có hồn, có đời này và đời sau. Vì thế, ngoài sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc ở đời tạm thế này, người tín hữu phải đạt được sự sống đời đời mai sau nữa. Nhưng đâu là bí quyết để sống trường sinh là một câu hỏi lớn? Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một bí quyết: "Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời" (Ga 6, 51).

Nếu chúng ta muốn sống đời đời, thì hãy đến ăn bánh Giêsu, đây là cơ hội tốt để có được mầm sống ấy. Hãy đến gặp Chúa Giêsu và đón nhận Người, bởi chính Người: "Là Bánh Hằng Sống … ai ăn … sẽ được sống đời đời" (Ga 6,51).

Sự sống đời đời, tự chúng ta không thể có được, phải cậy nhờ vào Thiên Chúa là Đấng làm cho sống, là nguồn mạch sự sống. Vì thế, chúng ta thật hạnh phúc khi được mời gọi ăn thịt và uống máu Chúa Giêsu để được sống đời đời (x.Ga 6, 54). Chính Chúa Giêsu tuyên bố: “Thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống” (Ga 6, 52-59).

Chúa Giêsu là bánh bởi trời xuống, Người đến làm no thỏa cái đói, cái khát, nhất là lấp đầy khát vọng lớn nhất của con người mọi nơi mọi thời: “Ta là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời” (Ga 6,59).

Nếu như trong sa mạc xưa kia, Manna là quà tặng do lòng thương xót của Chúa dành cho dân, lương thực cứu đói tạm thời, thì nay Mình Máu Thánh Chúa là lương thực giúp người tín hữu có đủ sức vượt qua trần thế về tới quê trời hưởng phúc vinh quang.

Bởi thế, khi chúng ta tham dự Bàn Tiệc Thánh như thánh Phaolô mô tả là chúng ta thông hiệp với Máu Chúa Kitô và Tấm Bánh mà chúng ta bẻ ra là chúng ta thông phần vào Máu Chúa Kitô, đúng như  Chúa nói : "Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy" (Ga 6, 56). Để có của ăn, của uống mang lại sự sống đời đời, cần phải đón rước Mình và Máu Chúa Giêsu.

Rước kiệu Mình Thánh Chúa

Nét đặc biệt lễ của Chúa, lễ Mình và Máu Thánh Chúa là rước kiệu Mình Thánh Thánh Chúa. Trên Bàn thờ Chúa, chúng ta đã thấy tận mắt Bánh và Rượu được truyền phép. Nhờ ơn soi sáng, chúng ta tin thật rằng Bánh chính là Mình Chúa Kitô và Rượu là Máu Chúa Kitô. Tấm Bánh truyền phép được đặt trước mặt chúng ta nói về quyền năng vô cùng của tình yêu được bộc lộ trên Thánh Giá vinh hiển. Bánh Thánh nói cho chúng ta về sự hạ mình khó tin của Đấng đã biến mình, hiện diện khiêm tốn dưới hình bánh và hình rượu. Câu hỏi lớn được đặt ra là, làm sao Bánh và Rượu lại có thể là Mình Máu Chúa Kitô được?

Chúng ta tin Chúa Giêsu hiện diện thực sự trong Bí Tích Mình Thánh. Bánh thánh trở thành Bí tích cần thiết để nuôi dưỡng linh hồn chúng ta, dẫn chúng ta trên đường về với Chúa! Chúng ta phải tin kính, yêu mến và tôn thờ.

Sau lễ, chúng ta kiệu Mình Thánh Chúa vừa được truyền phép ra khỏi nhà thờ, chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu ngự thật trong phép Mình Thánh, mang Chúa vào trong đời ta, với mong ước nhà ta là nhà của Chúa, đường đời ta là đường của Chúa, xin Chúa hiện diện hằng ngày trong đời sống chúng ta! Có Chúa Giêsu là Bánh ban sự sống, Bánh của các thiên thần, Bánh của kẻ hành hương cùng đi, chúng ta sẽ không cô đơn.

Khi đặt Mình Thánh vào Mặt nhật, dưới dạng mặt trời, ngụ ý rằng Chúa Giêsu là “Mặt Trời”: Ngài là ánh sáng của lòng ta (đó là ý nghĩa của từ “mặt nhật”)

Bình khói hương thơm nghi ngút vừa đi vừa xông, tượng trưng cho lời nguyện cầu của chúng ta tỏa bay lên trước tòa Chúa.

Các em bé rắc hoa trên đường nhắc lại cuộc rước Chúa Giêsu vào Thành Thánh, và những lời tụng ca của các em rất làm Chúa hài lòng.

Qua cuộc rước kiệu, chúng ta thấy Chúa và chắc chắn Chúa thấy tất cả những khổ đau, nỗi cô đơn, những cám dỗ, lo lắng của chúng ta trong đời sống. Cuộc rước kiệu này còn có ý nghĩa là xin Chúa chúc lành cho chúng ta và cho toàn thế giới.

Lạy Chúa Giêsu đang ngự trong phép Mình Thánh, chúng con mến yêu, tin kính và tôn thờ Chúa. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

KHÔNG VỪA KHUÔN

Thứ Sáu Tuần 9 Thường Niên A

“Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng!”.

Tương truyền, khi được hỏi làm sao tạo nên tượng Đavít, Michelangelo trả lời: “Bức tượng vốn đã ở trong khối đá; tôi chỉ loại bỏ những gì không phải Đavít!”. Con người thường làm điều ngược lại: họ cố đẽo Đức Kitô cho vừa với những mong đợi và khuôn mẫu của mình.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy, Đức Kitô không vừa với bất cứ khuôn mẫu nào con người dựng lên. Ngài không chỉ là “con vua Đavít”; Ngài còn là “Chúa Thượng của Đavít”. Ngài là Đấng ‘không vừa khuôn’.

Với người Do Thái, gọi Đấng Messia là “con vua Đavít” đã là một tước hiệu rất cao. Đó không chỉ là một danh xưng, nhưng hàm chứa khát vọng phục hồi Israel. Nhưng Chúa Giêsu đi xa hơn: nếu Đavít gọi Đấng Kitô là “Chúa Thượng”, thì Ngài không thể chỉ là hậu duệ của Đavít; nghĩa là, Thiên Chúa luôn lớn hơn mọi hình dung tôn giáo, chính trị hay lịch sử con người dựng lên. Bi kịch lớn nhất là bắt Trời cao phải làm đầy các nhu cầu ích kỷ của một linh hồn tham lam. “Thiên Chúa luôn là mầu nhiệm vượt quá khả năng nắm bắt của con người!” – Karl Rahner.

Khi gọi Đấng Kitô là Kyrios – Chúa Thượng, Chúa Giêsu mở tung mọi giới hạn con người áp đặt cho Thiên Chúa. Người ta muốn một vị thần giải quyết vấn đề, bảo vệ lợi ích hay đứng về phía mình; nhưng Thiên Chúa luôn là Deus semper maior – Đấng lớn hơn mọi định nghĩa. Ngài không đến để xác nhận những mong đợi của con người, nhưng để hoán cải chúng. Chúa Giêsu liên tục làm người đương thời khó chịu: Ngài không vừa với tham vọng chính trị của người Pharisêu, không vừa với thứ đạo đức khép kín của giới kinh sư, cũng không vừa với giấc mơ quyền lực của các môn đệ. Đẽo gọt Thiên Chúa cho vừa với ý mình là đang tạo ra một ngẫu tượng thay vì thờ phượng Ngài. “Chỉ Thiên Chúa mới hiểu thấu Thiên Chúa!” – Karl Barth.

Bình an không đến từ một Thiên Chúa vừa khít với các nhu cầu của mình, nhưng từ việc để chính mình được biến đổi theo ý Ngài. Timôthê được mời gọi trung thành với chân lý đã lãnh nhận – bài đọc một. “Kẻ yêu luật Chúa hưởng an bình thư thái!” – Thánh Vịnh đáp ca – bởi lẽ, chỉ khi thôi bắt Thiên Chúa phải vừa với ý mình, con người mới bắt đầu nếm cảm sự bình an! “Thiên Chúa vượt khỏi mọi điều con người có thể nắm bắt hay gọi tên!” – Angelus Silesius.

Anh Chị em,

Đức Kitô không đến để vừa với những khuôn mẫu con người dựng lên; Ngài đến để phá vỡ chúng. Là Kyrios – Chúa Thượng, Ngài không thể bị thu nhỏ trong bất cứ khuôn mẫu nào. Vì thế, theo Chúa Kitô không phải là giữ một Thiên Chúa vừa tầm với mong đợi của tôi, nhưng là dám để đời tôi bị phá vỡ và tái tạo bởi một Thiên Chúa luôn lớn hơn. Nhiều khi, con người không gặp được Chúa Kitô không phải vì Ngài quá xa, nhưng vì họ chỉ muốn một Thiên Chúa vừa khuôn với mình. Đức tin không nhằm giúp ai an vị trong vùng đất cũ, nhưng là cuộc phá vỡ để bước vào Đấng lớn hơn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, như nhà điêu khắc đã loại khỏi khối đá những gì không phải Đavít; xin đẽo khỏi đời con những gì không thuộc về Chúa, để Đức Kitô thành hình nơi con!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Subcategories