3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

CÁM DỖ - MẠNH MẼ - CHIẾN THẮNG

Cám dỗ không là tội. Trái lại, khi rơi vào cám dỗ mà hết sức chống trả bằng cầu nguyện, cậy dựa vào ơn Chúa và nghị lực bản thân, sẽ càng nên thánh, càng chứng minh lòng trung tín với Thiên Chúa, càng mạnh mẽ trong linh hồn.

Cám dỗ là chuyện xưa như trái đất. Từ khi có con người, đã có cám dỗ. Cơn cám dỗ đầu tiên đánh sập lòng trung thành dành cho Thiên Chúa của nguyên tổ.

Nguyên tổ thất bại, kéo theo thất bại hết lần này đến lần khác của con cháu. Vì thế, tội lỗi cứ triền miên, ngày càng tinh vi, ghê gớm. Sự tàn bạo, độc ác của kẻ dấn thân vào tội trong thế giới loài người, nhiều lần cho thấy, không phải cấp số nhân, nhưng hình như cấp lũy thừa.

Chúa Giêsu, một khi đã làm người, Người nếm trải đầy đủ mọi kinh nghiệm của thân phận làm người, kể cả cám dỗ, ngoại trừ tội lỗi.

Ba cơn cám dỗ của Chúa mà Tin Mừng hôm nay cho biết, là đại diện của mọi thứ cám dỗ của đời người.

  1. Cám dỗ về vật chất:

Ăn chay thì phải đói. Vì thế cần lương thực, cần bánh ăn. Thế là xuất hiện lời dụ dỗ ngọt ngào, hợp thời, hợp lý: “Hãy biến đá này thành bánh mà ăn đi”.

Cơn cám dỗ đầy thực tiễn: Cứ đói, cho bánh; Nghèo, phải làm mọi cách để thoát nghèo, bất chấp lương thiện hay không. Thiếu vắng hạnh phúc, phải mau chóng đòi bằng được hạnh phúc cá nhân mình…

Một cơn cám dỗ thực tiễn đến nỗi thực dụng như thế dễ đánh ngã chúng ta, vì nó đụng trực tiếp vào chính sự sống của mình.

  1. Cám dỗ tập trung vào quyền lực.

Ai cũng ham muốn quyền lực, muốn mình hơn người khác, cho nên cơn cám dỗ quyền lực là xoáy đúng chỗ yếu của con người: “Tôi sẽ cho ông quyền thống trị cả thế giới này, nếu ông quỳ xuống mà lạy tôi”.

Hấp dẫn quá. Chỉ một cái lạy, một thái độ khuất phục, chịu lụy, không mất một công sức nào, không mất một xu lẻ, trong nháy mắt, mọi quyền hành nằm trong tay mình.

Xưa tổ tông ham muốn quyền hành đến nỗi dù ảo tưởng vẫn ham muốn: đòi bằng Đấng Tạo Hóa. Tổ tông đã chìu theo sự dữ. Tổ tông đã phải cúi đầu nô lệ sự dữ.

Bạn và tôi không bao giờ được phép quên một sự thật: khi lụy phục ai, kẻ nắm quyền chính là người được lụy phục.

Còn kẻ có chút quyền, dẫu quyền ấy chỉ do nô lệ mà có, dễ lạm quyền, dễ hành xử theo quyền hành, dễ đi đến tàn bạo, hóng hách, phủi bỏ sự hiện diện của người bên cạnh. Bởi phải thao túng quyền mới có thể khẳng định cái uy, cái mạnh của bản thân.

Thao túng quyền hành còn là nhu cầu để che lấp tình trạng tưởng là quyền, nhưng thực chất là nô lệ của mình.

Bởi thế, một khi đã nghe theo sự dữ, đã để mình lệ thuộc sự  dữ, sự dữ sẽ thống trị lòng mình. Một khi sự dữ đã có cơ hội tác oai, sự tàn bạo của lòng người khó lường.

Bởi đó, quyền lực dễ làm người ta đánh mất tính người, bỏ rơi tình người. Càng có quyền bao nhiêu, sẽ càng sử dụng quyền để thống trị người khác bấy nhiêu.

  1. Cám dỗ về danh vọng.

Cũng giống như quyền lực, địa vị, ai cũng hám danh, thích trọng vọng. Đôi khi đó chỉ là danh ảo, vẫn ham hố. Vì dẫu có ảo, vẫn tìm được sự nổi nan, tiếng tăm, ảnh hưởng và thế giá nào đó. Dẫu có ảo, vẫn được biết đến, vẫn nhận được sự tôn vinh nào đó, cho dù chỉ là tôn vinh hình thức.

Nếu Chúa Giêsu chiều theo lời cám dỗ đầy ham hố danh vọng: “Ông hãy nhảy từ trên núi cao xuống, vì Thiên Chúa sẽ truyền cho các thiên thần gìn giữ ông”, thì sau đó Chúa nhận được gì?

Cứ thử tưởng tượng, nếu Chúa sa chước cám dỗ thật, nếu đúng là Chúa nhảy từ trên núi xuống, nhờ các thiên thần gìn giữ cho được bình yên vô sự, chắc chắn ngay lập tức, Chúa nổi như cồn. Và chắc chắn, Người không cần bôn ba rao giảng chi cho cực lòng. Thiên hạ sẽ ào ạt kéo theo vị thầy thuộc hàng siêu nhân.

Như thế, sự thành công cuối cùng chẳng thuộc về Chúa, lại thuộc về ma quỷ, vì thực chất, người ta theo Chúa, nhưng đàng sau đó thực quyền lại chính là ma quỷ.

Chỉ tưởng tượng thôi, ta đã phát rùng mình khiếp sợ. Vì hôm nay, trên danh nghĩa là bước theo Chúa Giêsu, nhưng đúng hơn, ta cùng với Chúa của mình nô lệ ma quỷ.

Nhưng đó chỉ là tưởng tượng.

Qua cơn cám dỗ của mình, Chúa Giêsu để lại cho ta tấm gương tuyên chiến với ma quỷ: quyết liệt, mạnh mẽ, bất khoan nhượng.

Chúa còn để lại bài học của người biết sống Lời Chúa, biết  đặt niềm tin vào Lời Chúa, lấy Lời Chúa làm nghị lực, làm sức mạnh vượt lên trên mọi cám dỗ, dẫu là cám dỗ căn bản của cuộc đời mỗi người.

Qua bài học chay tịnh và cám dỗ của Chúa Giêsu cho thấy mùa chay là mùa của sa mạc, của thử thách và cám dỗ.

Nhưng đừng quên, đó cũng là mùa của ân sủng, của dịp thuận tiện để người thiện chí bước vào trong cõi tâm của mình khám phá lại mình, làm mới mình, chỉnh sửa chỗ chưa đúng, phát huy cái hay, cái đúng.

Đó cũng là mùa nêu cao và sống tình thương, sự bác ái, lòng vị tha, gạt bỏ ganh ghét, hận thù, hiềm khích, đi tới gắn kết, đại lượng, hiệp nhất, thân tình.

Trên hết, đó là mùa nhắc nhở ta luôn kết hiệp mật thiết với Chúa trong siêng năng cầu nguyện, lãnh nhận bí tích, nhất là bí tích giao hòa, nhằm đạt tới lý tưởng của ơn phục sinh mà Chúa Giêsu đã đi trước và mời gọi.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

Xin Ơn Chúa giúp để chống trả Tên Cám Dỗ

Bước vào Mùa Chay Thánh, mùa tập luyện chiến đấu thiêng liêng với những việc tốt lành theo truyền thống là ăn chay, cầu nguyện và bố thí. Hôm nay Chúa nhật thứ nhất Mùa Chay Thánh. Phúc âm trình bày cho chúng ta một cuộc chiến đấu làm theo ý Chúa Cha hay là theo ý của Satan. Quả thật, trước khi sứ vụ cứu thế khai mào, Chúa Giêsu đã vào hoang địa, ăn chay, cầu nguyện bốn mươi đêm ngày và ở đó chịu Satan cám dỗ.

Satan lợi dụng thời gian này để tấn công và cám dỗ Chúa đi khác đường lối của Chúa Cha, đây cũng là cám dỗ bất tuân giống như con rắn xưa đã cám dỗ Ađam. Satan muốn Chúa Giêsu là một con người hoàn toàn thuộc về thế gian, thế giới mà hắn làm chủ. Vì là con người, Chúa Giêsu đã dựa vào Lời Chúa và sức mạnh của Thiên Chúa là Chúa Thánh Thần để chiến đấu. Người đã chiến thắng, ma quỷ đã phải rút lui, và các các thiên sứ đến hầu hạ Người (x. Mt 4,1-11).

Bước vào Mùa Chay Thánh, chúng ta phải ý thức rằng, những quỉ kế mà ma quỉ dùng để cám dỗ Chúa Giêsu, cũng là những cách chúng cám dỗ chúng ta ngày hôm nay.

Satan là kẻ thù lớn nhất của chúng ta. Có người không tin có Satan, họ cho rằng, Satan là một sản phẩm do trí tưởng tượng của con người hoặc là sự dữ trừu tượng pha trộn trong con người và thế giới. Không! 

Kinh thánh nói nhiều lần về Satan như một hữu thể cụ thể và có thực. Hắn là một thiên thần sa ngã. Chúa Giêsu khẳng định khi nói : "Hắn là kẻ nói dối và là cha của sự dối trá" (Ga 8,44). Thánh Phêrô ví ma quỉ như con sử tử gầm thét : "Đối thủ của anh em là ma quỉ như sư tử rống, nó lượn rình tìm sao nuốt được một ai" (1Pr 5,8). Và Chân phước Phaolô VI, Giáo hoàng dạy chúng ta : "Ma quỉ là kẻ thù số một, nó cám dỗ rất tinh vi. Chúng ta biết rằng nhân vật tối tăm và phá rối này thực sự tồn tại và tiếp tục hành động".

Nó làm thế nào? Thưa, nó nói dối, lừa dối chúng ta. Baudelaire viết : "Chiến thắng lớn nhất của ma quỉ là làm cho chúng ta tin rằng ma quỉ không hiện hữu". Nó nói dối chúng ta thế nào?

Hắn trình bày hành động xấu như thể là tốt, hắn thúc giục chúng ta làm điều xấu, hắn gợi lên những lý do để biện minh cho tội lỗi của chúng ta. Sau khi lừa dối chúng ta rồi, hắn làm cho chúng ta lo lắng và buồn bã. Hỏi chúng ta có bao giờ cảm thấy điều đó không?

Chúa Giêsu đã bị cám dỗ bất tuân lệnh truyền của Chúa Cha, Người đã chống trả quyết liệt và đã vâng phục cho đến chết ; sự bất tuân ấy được diễn tả như thế nào ? Nội dung của sự cám dỗ ấy là gì ? 

Chúa Giêsu là con người hoàn toàn như chúng ta, giống chúng ta mọi đàng, nên những thử thách mà Người phải đương đầu, những cám dỗ Người phải chịu, cũng là những thử thách, những cám dỗ của nhân loại hôm nay. Cám dỗ ấy là cám dỗ về vật chất tư lợi, uy quyền danh vọng, và về hưởng thụ thỏa mãn các đam mê trần tục.

Của cải vật chất là một cám dỗ lớn, mãnh liệt, không trừ một ai, từ em bé mới có trí khôn cho đến người già sắp lìa cõi thế, từ người buôn bán giữa chợ cho đến vị bậc vị vọng ở nơi nhà thờ. Tự bản chất, vật cất không xấu ; xã hội phải làm ra của cải thì mới tồn tại và phát triển được; con người phải có điều kiện vật chất tối thiểu mới có thể sống. Nhưng tiền là một người đầy tớ tốt, và là một ông chủ xấu. Biết sử dùng và làm chủ của cải, chúng ta sẽ làm được rất nhiều việc, kể cả những việc ích Nước lợi Dân. Trái lại, khi nô lệ của cải, để của cải làm chủ, nó sẽ hủy hoại tất cả những giá trị đạo đức, từ tình nghĩa gia đình, vợ chồng, cho mẹ con cái, cho đến những giá trì về công bằng xã hội, về đạo đức và tôn giáo.

Danh vọng là một cám dỗ cũng mạnh không kém. Con người ngày hôm nay có khuynh hướng lẫn lộn danh dự với danh vọng. Thực ra danh dự thì ai cũng cần ; có danh dự thì mới có thể sống vui, sống xứng đáng là con người. Mất hết danh dự, con người nhiều khi không còn thiết sống nữa. Nhưng danh vọng thì khác ; danh vọng thường phát xuất từ một địa vị cao, hoặc một đời sống giầu có, hoặc từ sự thành công được nhiều người biết đến và khen ngợi. Người ham mê danh vọng là người thích được người khác vỗ tay đề cao, thích được nổi bật giữa đám đông. Có người ham mê danh vọng đến mức sẵn sàng hy sinh hạnh phúc gia đình, hy sinh cả những giá trị đạo đức, chạy theo danh vọng nhiều khi là thả mồi bắt bóng và dẫn tới những sụp đổ bi đát nhất.

Cám dỗ thứ ba là quyền lực. Ở bất cứ quốc gia nào, thời đại nào, cám dỗ về quyền lực vẫn là một cám dỗ đáng sợ nhất. Thường khi đã có tiền và danh vọng, điều mà người ta ao ước là có quyền trên những người khác, điều khiển người khác. Các tranh chấp về quyền hành làm nảy sinh những biến động xã hội rất tai hại, có khi còn phát sinh giặc giã chiến tranh và gieo rắc đau khổ tan tóc trên nhiều người. Có những người đang nắm quyền cố gắng giữ chặt quyền bính bằng mọi giá, kể cả những thủ đoạn bất chính và phi nhân.

Chúa Giêsu đã chiến thắng mọi cám dỗ của Satan ; nên Người được các thánh Giáo phụ gọi là Ađam mới, sinh ra một nhân loại mới, sống bằng sự sống và tình yêu của Thiên Chúa. Chúng ta hãy nhớ mình là con người mới được tái sinh nhờ Phép rửa, được kêu mời sống ơn gọi đó. 

Chúng ta hãy khẩn cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ đã đập vỡ đầu con rắn độc ác, giúp chúng ta vượt qua những cám dỗ mỗi ngày và sống Mùa Chay Thánh này cho nên. Amen. 

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

HẠT BỤI ĐƯỢC YÊU THƯƠNG

Thứ Sáu Sau Lễ Tro A

“Chẳng lẽ các dân lại được cớ mà nói: Thiên Chúa của chúng ở đâu?”.

Chỉ vài tuần sau khi Công đồng Vaticanô II kết thúc, thánh Phaolô VI đã cử hành một nghi thức xức tro đầy tính biểu tượng tại đền thờ Thánh Phêrô. Không tuyên bố, không phô trương quyền lực - chỉ cúi đầu sám hối. Một câu trả lời âm thầm cho câu hỏi của thế giới: “Thiên Chúa của chúng ở đâu?” - Ngài ở nơi Hội Thánh dám nhận mình là bụi.

Kính thưa Anh Chị em,

Hôm nay, Lễ Tro, một chút tro bụi được xức trên đầu chúng ta giữa lời của Giôen. Câu trả lời cho thế giới không nằm ở tranh luận, nhưng ở một cộng đoàn biết quỳ xuống, biết trở về, biết mình là những “hạt bụi được yêu thương” - Phanxicô.

Khai mạc mùa Chay 2026, Đức Lêô XIV nói đến một thế giới đang chìm trong lửa loạn: tội chính trị, tội kinh tế, tội văn hoá, và thậm chí tội tôn giáo đang loại trừ người yếu thế, tôn thờ cái tôi, đức tin bị biến thành ý thức hệ. Chúng ta không đứng ngoài đám cháy ấy. Chúng ta mang tội cá nhân, và cả trách nhiệm của một cộng đoàn nhiều khi im lặng, thoả hiệp, vô tâm. Nhưng chính giữa tro tàn đó, chúng ta vẫn được gọi để làm chứng - không bằng cách chối tội, nhưng bằng cách nhận mình là bụi và để Thiên Chúa thổi vào đó hơi thở mới, hầu nói cho thế giới rằng, chúng ta là những “hạt bụi được yêu thương”.

Giôen kêu gọi: “Hãy tập họp dân!”. Sám hối không chỉ là chuyện riêng tư, nhưng là nhịp đập chung của một dân. Khi cùng quỳ xuống, chúng ta tuyên xưng mình không tự cứu nổi mình. Và trong sự thật ấy, Thiên Chúa được tỏ lộ. Tro nhắc chúng ta mình là bụi; nhưng là bụi được hứa phục sinh. Nếu thế giới hỏi “Chúa ở đâu?”, câu trả lời có thể nằm nơi một cộng đoàn không che giấu sự mong manh, không tô vẽ thánh thiện, nhưng dám sống thật thân phận “hạt bụi được yêu thương” của những người con.

Nếu tro chỉ dừng ở trán, câu hỏi kia vẫn còn đó. Nhưng nếu tro chạm tới tim, cộng đoàn sẽ biến thành nơi tha thứ, hiệp nhất và hy vọng. Đời sống chúng ta sẽ là lời đáp. Thiên Chúa ở đây: nơi một dân, một cộng đoàn biết trở về; nơi những con người không sợ yếu đuối; nơi những hạt bụi cúi đầu và được yêu. “Nhìn lại với tha thứ, hướng tới với hy vọng, nhìn xuống với lòng trắc ẩn và nhìn lên với biết ơn!” - Zig Ziglar.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không cứu chúng ta bằng cách đứng ngoài tro bụi; Ngài bước vào đó. Ngài mang lấy thân phận mong manh, đi vào sa mạc, tiến tới thập giá. Trên đồi Canvê, dường như chỉ còn thất bại; nhưng chính giữa tro bụi ấy, lửa tình yêu bùng lên. Vì thế, tro trên đầu không chỉ nhắc chúng ta sẽ trở về bụi đất, mà còn nhắc rằng, chúng ta được yêu ngay trong thân phận ấy. Những ngày mệt mỏi, những chọn lựa nửa vời, những lần nóng giận hay dửng dưng - không nằm ngoài ơn cứu độ. Nếu dám để Ngài chạm vào những đổ nát đó, chúng ta sẽ khám phá mình không chỉ là bụi mong manh, nhưng là bụi được yêu, được gọi đứng lên và cháy sáng giữa một thế giới ngập tro tàn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con là bụi, xin thổi vào con hơi thở Ngài; con yếu đuối, xin ôm con trong lòng thương xót; con nguội lạnh, xin làm con cháy lại!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

KÊU GỌI NGƯỜI TỘI LỖI ĂN NĂN

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Bảy Sau Lễ Tro hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Thiên Chúa hằng hữu và mạnh mẽ vô song, xin Chúa nhìn đến chúng ta là những kẻ mỏng giòn yếu đuối,giơ tay thần lực mà che chở phù trì. 

Đấng mạnh mẽ nhìn đến những kẻ mỏng giòn yếu đuối, muốn giải thoát toàn thể nhân loại thoát ách nô lệ tội lỗi, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích sách Xuất Hành: Thiên Chúa kêu gọi ông Môsê và mặc khải danh Người. Ngày Thiên Chúa mặc khải cho ông Môsê trên núi Xinai là một biến cố quan trọng trong lịch sử cứu độ, tuy rằng, những lời hứa liên quan đến cuộc viễn chinh, còn mang một nội dung nặng tính vật chất. Thiên Chúa mặc khải không phải chỉ như là Thiên Chúa của ông Ápraham, nhưng là, Đấng mang một danh hiệu mới, dẫn đến những mối tương giao hoàn toàn mới với con người. Sự hiểu biết phát xuất từ mặc khải là khởi đầu cho một ơn gọi, một nếp sống hoàn toàn khác biệt. Nếp sống này sẽ phát triển như lịch sử của Dân Thiên Chúa, và của Hội Thánh… Thiên Chúa phán với ông Môsê: Ta là Đấng Hiện Hữu. Người phán: Ngươi nói với con cái Ítraen thế này: Đấng Hiện Hữu sai tôi đến với anh em. Chính Ta, chính Ta đây là ĐỨC CHÚA, ngoài Ta ra, chẳng có ai cứu độ. 

Đấng mạnh mẽ nhìn đến những kẻ mỏng giòn yếu đuối, muốn ta phụng sự Người để ta được hưởng ơn cứu độ, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích Khảo Luận Chống Lạc Giáo của thánh Irênê: Tình bằng hữu của Thiên Chúa… ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em có đòi hỏi anh em điều gì khác đâu ngoài việc phải kính sợ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em, đi theo mọi đường lối của Người, yêu mến phụng thờ Người hết lòng hết dạ. 

Đấng mạnh mẽ nhìn đến những kẻ mỏng giòn yếu đuối, muốn ta sống bác ái,tránh xa tội lỗi, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách ngôn sứ Isaia: Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu tỏa trong bóng tối. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 85: Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa, để con vững bước theo chân lý của Ngài. Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con, vì thân con nghèo hèn túng quẫn. Xin Chúa bảo toàn sinh mạng con, bởi vì con trung hiếu. Xin cứu độ tôi tớ Ngài đây hằng tin tưởng nơi Ngài. 

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Đức Chúa phán: Ta chẳng vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng vui khi nó thay đổi đường lối để được sống. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn. Chúa nhân hậu khoan hồng, giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin; Chúa lắng nghe lời ta cầu khẩn, tiếng ta van nài, Chúa để ý lưu tâm. Chúa đáp lại lời ta, vì lòng Người từ bi nhân hậu, Chúa mở lượng hải hà, đoái thương nhìn đến thân phận mỏng giòn của ta, vì thế, nếu, ta loại khỏi nơi ta ở: gông cùm, cử chỉ đe dọa và lời nói hại người, nếu, ta nhường miếng ăn cho kẻ đói, thì, ánh sáng ta sẽ chiếu tỏa trong bóng tối, và tối tăm của ta chẳng khác nào chính ngọ. Thiên Chúa của Ápraham, của Ixaác, của Giacóp sẽ cho ta thoát cảnh khổ cực, mà lên miền đất tràn trề sữa và mật. Người là Đấng Hằng Hữu, ngoài Người ra, chẳng có ai cứu độ. Ai ở trong ánh sáng, thì, không chiếu soi ánh sáng, nhưng, được ánh sáng chiếu soi và làm cho rực sáng. Ai phụng sự Chúa, thì, không mang lại gì cho Chúa, nhưng, được Chúa ban sự sống, sự bất hoại và vinh quang vĩnh cửu. Chúa ban ơn cho những ai phụng sự Người, bởi vì, họ phụng sự; cho những ai tin theo Người, bởi vì, họ tin theo; nhưng không nhận gì từ phía họ, bởi vì, Chúa chẳng thiếu thốn chi. Tất cả nhân loại đều là bệnh nhân, nên, luôn cần Thầy Thuốc; tất cả đều là tội nhân, nên luôn cần Đấng Cứu Độ. Ước gì Chúa nhìn đến ta là những kẻ mỏng giòn yếu đuối,giơ tay thần lực mà che chở phù trì, để ta có thể sống giới luật yêu thương của Chúa cách trọn hảo. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền,OSB.

 

TỘI TẠI TÂM

“Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà!”.

“Ranh giới giữa thiện và ác không chạy qua quốc gia, giai cấp hay đảng phái - nhưng chạy qua từng trái tim mỗi người!” - Aleksandr Solzhenitsyn.

Kính thưa Anh Chị em,

Ranh giới giữa thiện và ác không ở ngoài chúng ta, nhưng chạy qua tim mỗi người. Lời Chúa hôm nay rọi thẳng vào nơi ấy - trước khi lộ thành hành vi, mọi sa ngã đã nhen nhóm từ bên trong: ‘tội tại tâm!’.

Chúng ta thường sợ những tội lớn, những cú ngã ồn ào. Nhưng Chúa Giêsu không bắt đầu từ đó, Ngài chỉ vào cơn giận chưa kịp bộc phát, ánh mắt chưa kịp chạm tới, lời nói chưa kịp thốt ra. Không đợi hành vi, Ngài dừng ở động cơ; không đợi dao vung, Ngài đếm nhịp tim đang sôi sục; không đợi ngoại tình thành sự, Ngài chạm tới ánh nhìn đã lệch; không đợi lời thề gian vang ra, Ngài nghe thấy sự quanh co vừa hình thành. Ở đó, tội đã khởi sự - ‘tội tại tâm’. “Mọi tội lỗi của con người đều phát sinh từ trái tim!” - Augustinô.

Và đây mới là điều nhức nhối: chúng ta có thể sống cả đời mà vẫn nghĩ mình “ổn”. Không giết ai, nhưng nuôi một người trong lòng để ghét; không phản bội công khai, nhưng âm thầm phản bội bằng những tưởng tượng dung dưỡng; không nói dối trắng trợn, nhưng quen điều chỉnh sự thật cho vừa lợi ích. Vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, vẫn giữ luật - và cùng lúc, giữ lại một góc tối không muốn Chúa bước vào. Lên án cái ác ngoài xã hội, nhưng chúng ta bao che cái sai trong lòng. Khi ấy, không chỉ phạm tội; chúng ta đánh mất sự thật về chính mình. Và sự tự lừa dối ấy mới là vực sâu thật sự.

Nếu ranh giới thiện ác chạy qua tim mỗi người, thì ơn cứu độ cũng đi qua trái tim ấy. Không đến để chỉnh sửa bề mặt, Chúa Giêsu đến chiếm lấy nội tâm; không chỉ để chúng ta làm điều đúng, nhưng để chúng ta yêu điều đúng; không chỉ để tránh tội, nhưng để trái tim không còn muốn tội. Vì nếu nguồn được thanh luyện, dòng chảy sẽ trong; nếu gốc được chữa lành, hoa trái sẽ tuyệt vời. “Điều tuôn ra từ bạn xuất phát từ những gì ở bên trong bạn!” - Richard Rohr.

Anh Chị em,

Hãy nhìn vào Chúa Giêsu. Tâm Ngài không chia đôi nhưng thuộc trọn về Cha; vì thế, không có khoảng tối cho thù hận. Mở trọn cho các linh hồn, nên tâm Ngài không giữ lại điều gì cho riêng mình. Bị xúc phạm, Ngài không nuôi giận; bị phản bội, Ngài không khép lại; bị đóng đinh, Ngài vẫn hướng về Cha và cầu cho người gõ búa. Nơi Ngài, bên trong và bên ngoài là một - không giả hình, không hai mặt, không bóng tối giấu kín. Đó là tự do của Con Một, và là con đường Ngài mở ra cho ơn cứu độ chúng ta. Cuộc chiến thật không ở ngoài đời; nó ở trong tim - ‘tội tại tâm’. Và chiến thắng không bắt đầu bằng việc sửa người khác, nhưng bằng việc để Chúa chạm tới nơi sâu nhất của mình. “Những gì ta đạt được bên trong sẽ biến đổi thực tại bên ngoài!” - Plutarch.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin soi thấu những chuyển động thầm kín của con; thanh luyện trái tim còn chia đôi của con; cho tâm con thuộc trọn về Cha và mở ra cho các linh hồn!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Subcategories