- Details
-
Category: 5. Mỗi Ngày Một Câu Kinh Thánh
15/03/26, Chúa nhật tuần 4 mc – a
Ga 9,1-41
Để công trình của Chúa được tỏ hiện
Các môn đệ hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” Đức Giê-su trả lời: “Sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.” (Ga 1,1-3)
Suy niệm: Trường hợp anh mù từ mới sinh khơi dậy những câu hỏi đầy thách thức: Tại sao Chúa lại để cho họ phải mang những khuyết tật như vậy? Nếu không phải tại Chúa thì phải tìm ra ai đó chịu trách nhiệm cho ‘phiên bản lỗi’ này: “Ai đã phạm tội, khiến anh ta sinh ra đã bị mù, tại anh ta hay tại cha mẹ anh ta?” Chính anh mù, sau khi được chữa lành, đã làm chứng “công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh” qua việc anh tuyên xưng đức tin. “Anh nói: ‘Thưa Ngài, tôi tin’. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.”
Mời Bạn: Những kết án nông cạn dẫn đến biết bao hệ lụy bi thương: những đứa trẻ không được phép chào đời chỉ vì bị phát hiện khiếm khuyết từ trong bào thai, hoặc nếu may mắn được sinh ra, có khi bị coi như của nợ. Nhưng vẫn có đó những nhân chứng cho thấy “công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi họ”: đó là Stephen Hawking (+ 2018) bị bệnh teo cơ, tê liệt toàn thân là nhà vật lý vũ trụ học thiên tài; hoặc anh Nick Vujicic (Ních Vu-i-chi), bẩm sinh không có tứ chi, là một diễn giả truyền cảm hứng, đã nói: “Tình yêu Thiên Chúa là có thật đến nỗi Ngài đã tạo dựng nên bạn để bạn chứng minh điều đó.”
Sống Lời Chúa: Nhờ cầu nguyện để nhận ra công trình của Chúa tỏ hiện nơi bạn và tha nhân.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con một tâm hồn biết lắng nghe, để có thể nhận biết và thực hiện điều Chúa muốn thực hiện qua con. A-men.
16/03/26, Thứ hai tuần 4 mc
Ga 4,43-54
Tin lời chúa và ra đi”
Người đàn ông tin lời Đức Giê-su nói với mình và ra đi. (Ga 4,50b)
Suy niệm: Viên quan cận vệ của nhà vua có đứa con sắp chết, ông đến với Đức Giê-su, kêu nài Ngài xuống nhà ông cứu chữa con ông. Ông muốn một bảo đảm rõ ràng và chắc chắn: Chúa phải có mặt tận nơi, ông mới yên tâm. Nhưng Đức Giê-su chỉ nói một câu: “Ông cứ về đi, con ông sống đó.” Không dấu chỉ, không lời giải thích, không có cam kết theo kiểu con người. Nhưng phép lạ đã bắt đầu khi “ông tin lời Chúa và ra đi”. Dấu chỉ phép lạ sau đó mới được xác minh: Con ông khỏi bệnh vào đúng giờ Chúa nói với ông: “Con ông sống đó.” Và phép lạ không dừng lại ở đó. Không chỉ đứa con được chữa lành, mà “ông và cả gia đình ông đều tin vào Chúa”.
Mời Bạn: Tổ phụ Áp-ra-ham “Nhờ đức tin, đã vâng nghe tiếng Chúa gọi mà ra đi… ra đi mà không biết mình đi đâu” (Hr 11,8). Cũng thế, đừng đợi đến khi thấy mọi sự ‘nhãn tiền’ mới tin. Đức tin của bạn chỉ là thật khi bạn không thấy dấu hiệu gì, không có chỗ dựa hay bảo đảm chắc chắn nào, bạn cũng vẫn bước đi theo lời Chúa hứa; dù rằng vẫn còn đó những hoài nghi, nhưng bạn vẫn luôn bước tới không quay đầu hay dừng bước. Chính đức tin ấy mở đường cho phép lạ.
Sống Lời Chúa: Hôm nay, tôi sẽ chọn làm một hành động nhỏ vì đức tin: cầu nguyện thêm, chủ động làm hòa, kiên nhẫn với người thân, hoặc giữ bình an trước một tin xấu, và thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con tin vào Lời Ngài”.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã nói: “Phúc cho ai không thấy mà tin”. Xin củng cố đức tin yếu đuối của con, để con biết bám vào Lời Chúa hơn là dấu lạ. Xin cho con can đảm “ra đi” trong phó thác, kiên trì và hy vọng giữa những thử thách đời thường. Amen.
17/03/26, Thứ ba tuần 4 mc
Th. Pa-tri-xi-ô, giám mục, Ga 5,1-3a.5-16
Thắp sáng niềm hy vọng
Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!” (Ga 5,14)
Suy niệm: Dọc theo năm hành lang bên bờ hồ Bết-da-tha, những người đau ốm đủ mọi chứng bệnh nằm la liệt chờ xuống nước trước tiên mỗi khi nước động để được chữa lành. “Có một người đau ốm” tuy không bị bại liệt, nhưng anh ta nằm đó đã 38 năm rồi. Dường như anh bị mọi người bỏ rơi, không có ai giúp đưa anh xuống hồ, mà chính anh cũng không có phương thế nào để tự cứu lấy mình. Thế là anh cam chịu nằm đó trong vô vọng. May thay, Đức Giê-su nhìn thấy anh và Ngài đã chữa lành anh. Nhưng sau đó Chúa gặp lại và nhắc nhở anh kèm theo lời cảnh báo đáng sợ: “Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!”
Mời Bạn: Lời nhắc nhở của Chúa tiết lộ cho chúng ta nhiều điều đáng lưu ý. Trước hết căn bệnh của anh hẳn là có nguồn gốc từ tội lỗi. Tình trạng ở lì trong tội lâu ngày khiến người ta mất niềm hy vọng, và do đó không muốn đứng lên, chừa bỏ tội lỗi nữa. Chúa nói “Đừng phạm tội nữa!” là Ngài muốn chữa tận căn, không chỉ bệnh tật thể xác mà còn chữa lành tâm hồn. Mùa Chay là thời gian thuận tiện để ta hối cải. Mệnh lệnh của Chúa “Hãy trỗi dậy vác chõng mà đi!” nói lên lời mời gọi cộng tác với ơn Chúa để hoán cải, quyết tâm làm lại một khởi đầu mới.
Sống Lời Chúa: Đi thăm hỏi một người già hay một người ốm đau, nhất là người anh em nguội lạnh.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin chữa lành sự tê liệt trong tâm hồn chúng con. Và xin giúp chúng con quan tâm giúp thắp lên niềm hy vọng cho những anh chị em đang phải buồn sầu thất vọng. Amen.
18/03/26, Thứ tư tuần 4 mc
Th. Xi-ri-lô Giê-ru-sa-lem, giám mục, tiến sĩ HT, Ga 5,17-30
Thánh ý chúa trong đời
Chúa Giê-su trả lời dân Do-thái rằng: “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.” (Ga 5,17)
Suy niệm: Một người được cha mình khen là con ngoan khi người con đó tôn kính vâng lời và hoàn thành tâm nguyện của cha mình. Trong Phúc Âm, hai lần Chúa Cha mặc khải rõ ràng Đức Giê-su là Con yêu dấu và đẹp lòng Chúa Cha (x. Lc 3,22; Mc 9,7) vì Ngài luôn vâng phục thánh ý Chúa Cha, “vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8) để hoàn thành ý muốn của Chúa Cha là cứu độ nhân loại. Hôm nay, khi người Do-thái chất vấn Ngài “vì Ngài chữa bệnh trong ngày Sa-bát”, Đức Giê-su xác quyết lại điều đó: “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi”. Khi quả quyết như vậy, Chúa Giê-su đã mặc khải mối liên hệ thân thiết giữa Ngài với Chúa Cha. Chúa Cha làm việc, thì Ngài cũng làm việc, làm việc mà Chúa Cha giao phó.
Mời Bạn: Nhờ bí tích Rửa tội, chúng ta được trở thành nghĩa tử của Chúa. Đã là con cái Thiên Chúa, chúng ta noi theo Đức Giê-su, Người Con chí ái của Chúa Cha, lấy thánh ý Chúa làm lẽ sống của mình, như Ngài đã nói: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy và hoàn tất công trình của Người” (Ga 4,34). Mùa Chay là thời gian thuận tiện để học theo Đức Giê-su từ bỏ ý riêng để làm theo ý Chúa, đặc biệt chiêm ngắm Đức Ki-tô vâng phục trong cuộc Thương Khó của Ngài.
Sống Lời Chúa: Khi làm việc gì, bạn cầu xin cho ý Chúa được thực hiện.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp chúng con sáng suốt nhận ra thánh ý Chúa và cho chúng con ơn can đảm vâng phục ý Chúa trong mọi việc giữa dòng đời xuôi ngược của chúng con. Amen.
19/03/26, Thứ năm tuần 4 mc
Th. Giu-se, bạn trăm năm Đức Ma-ri-a, Mt 1,16.18-21.24a
Trung thành sống lời cam kết
Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần dạy và đón vợ về nhà.” (Mt 1,24)
Suy niệm: Con người vĩ đại không bởi thề hứa nhiều, nhưng ở việc trung thành thực hiện lời đã hứa. Thánh Giu-se là vị thánh vĩ đại, thánh “cả,” vì ngài trung thành với lời hứa với hôn thê của mình là Đức Ma-ri-a, và sâu xa hơn, vì đã trung tín với lời cam kết kéo dài suốt cả cuộc đời để “làm như lời sứ thần dạy”. Quả thật, đứng trước thử thách to lớn là sự kiện Đức Ma-ri-a thụ thai – mà thánh Giu-se không biết đó là bởi phép Chúa Thánh Thần, – thay vì làm ầm ĩ như bao người, thánh nhân đã hành xử như một người công chính, khi “định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo”. Đây không phải là trốn chạy mà là tôn trọng và tin tưởng sự công chính của người bạn đời, đồng thời cũng tôn trọng và nhẫn nại chờ đợi thánh ý Chúa tỏ hiện. Đón Mẹ Ma-ri-a về nhà là trung thành với lời cam kết, là vui lòng làm theo thánh ý Chúa, là lãnh nhận, nuôi dưỡng và bảo vệ Chúa Giê-su. Việc đó đòi hỏi thánh Giu-se “lìa bỏ” những ý muốn cá nhân để chỉ tùng phục ý Thiên Chúa. Sự trung thành đó là điều làm cho thánh cả Giu-se thực sự là cao cả. Vì thế, Ngài trở nên gương mẫu cho mọi tín hữu.
Mời Bạn “lìa bỏ” ý riêng để trung thành với cam kết của mình với chính Thiên Chúa; “lìa bỏ” ý riêng để trung thành với lời cam kết trong bậc sống tu trì hoặc hôn nhân của mình. Những dịp kỷ niệm lời cam kết (rửa tội, hôn phối hay chịu chức, khấn dòng…) là những dịp để mỗi người quyết tâm mạnh mẽ hơn sống điều mình đã cam kết.
Sống Lời Chúa: Nhớ lại lời cam kết và có một quyết tâm theo thánh ý Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con trung thành sống lời con đã cam kết.
20/03/26, Thứ sáu tuần 4 mc
Ga 7,1-2.10.25-30
Biết chúa
“Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư ?” (Ga 7,28)
Suy niệm: Từ chìa khóa trong đoạn Tin Mừng này là động từ “biết” được lặp lại cả thảy sáu lần. Trong Thánh Kinh, động từ biết vừa có nghĩa là hiểu biết, nhận thức của lý trí, đồng thời, còn có nghĩa là kết hiệp, thông hiệp nên một, như đôi vợ chồng “Mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai”, như khi nói “A-đam biết E-va vợ mình, và bà mang thai” (Kn 4,1). Những người Pha-ri-sêu, luật sĩ tưởng mình biết Đức Ki-tô, nhưng sự hiểu biết của họ hạn hẹp ở nghĩa thông thường, chưa kể là họ biết sai về Chúa nữa. Chúa Giê-su nhắm đến nghĩa sâu xa của cái biết khi nói: “Phần tôi, tôi biết Chúa Cha, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi”.
Mời Bạn: Chúng ta có khi tự hào rằng mình đã biết Chúa nhiều; trong khi thật ra, sự hiểu biết của chúng ta về Chúa còn hời hợt, nông cạn, và có khi hiểu sai nữa là đàng khác nữa. Mùa Chay là ‘nhịp mạnh’ của đời ki-tô hữu để ta đào sâu hơn sự hiểu biết Chúa, từ lý trí đến ý chí: từ nhận biết đến yêu mến, và để ta kết hiệp nên một với Chúa bằng một tình yêu nồng nàn hơn, cao độ hơn.
Chia sẻ: Bạn đã làm gì để tìm hiểu về giáo lý, Thánh Kinh và những kiến thức đó giúp bạn hoán cải cuộc sống thế nào?
Sống Lời Chúa: Để biết Chúa hơn, mến Chúa hơn, hôm nay tôi nghe, đọc, suy niệm Lời Chúa và kết hiệp với Chúa Giê-su Thánh Thể với sự chú ý cầm trí và tâm tình sốt sắng.
Cầu nguyện: “Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con. Biết Chúa để con yêu mến Chúa…” (Th Augustinô). Xin cho sự hiểu biết đưa con đến chỗ yêu mến, gắn bó với Chúa nhiều hơn, nhất là trong Tuần Thương Khó sắp đến. Amen.
21/03/26, Thứ bảy tuần 4 mc
Ga 7,40-53
Cẩn thận khi lên án ai
“Lề luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?” (Ga 7,51)
Suy niệm: Nghe lời giảng dạy của Chúa Giê-su, chứng kiến các phép lạ Ngài làm, người Do-thái ngày ấy có những lập trường trái chiều. Đông đảo dân chúng theo lương tri nhận ra Ngài là ngôn sứ, như các vệ binh Đền thờ: “Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy!” Ngược lại, có những người như nhóm Pha-ri-sêu, các thượng tế, lại phủ nhận tính thiên sai của Đức Giê-su và quyết tâm giết chết Ngài. Trong bầu khí đầy thù hận ấy lại có một người – ông Ni-cô-đê-mô, người đã đến gặp Chúa Giê-su ban đêm – can đảm đứng lên bênh vực cho lẽ phải bất chấp sự cười nhạo của những đồng sự trong Thượng Hội Đồng: “Cả ông nữa, ông cũng là người Ga-li-lê sao?” Ông Ni-cô-đê-mô đã dùng chính Lề luật của người Do-thái để bênh vực cho lẽ phải: “Lề luật của chúng ta có cho phép kết án ai trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”
Mời Bạn: Định kiến và óc thiên vị thật nguy hiểm vì dẫn đến phán đoán sai lầm và kéo theo bao hậu quả tai hại không thể sửa chữa. Phải loại trừ lòng ghen ghét và tính kiêu căng là gốc rễ dẫn đến định kiến và kết án sai lầm. Khi đó, việc áp dụng nguyên tắc mà Ni-cô-đê-mô đưa ra: “nghe người ấy và biết người ấy làm gì” mới đưa ta đến phán đoán khách quan, dựa trên sự thật.
Sống Lời Chúa: Tâm niệm câu lời Chúa: “Đừng xét đoán để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán” (Mt 7,1).
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ vì biết bao lần con hồ đồ trong việc kết án người anh em. Trong mùa Chay này, xin giúp con sống bác ái trong suy nghĩ cũng như trong phán đoán đối với anh chị em mà con thường gặp gỡ. Amen.
- Details
-
Category: 5. Mỗi Ngày Một Câu Kinh Thánh
01/03/26, Chúa nhật tuần 2 mc – a
Mt 17,1-9
Chân dung đích thực của đấng cứu thế
“Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.” (Mt 17,9)
Suy niệm: Đức Giê-su cho ba môn đệ chứng kiến Ngài hiển dung, nhưng lại cấm họ: “không được cho ai hay thị kiến ấy” vì Ngài muốn người ta hiểu rằng chỉ khi “Con Người từ cõi chết trỗi dậy”, chân dung đích thực của Ngài mới được tỏ hiện: còn bây giờ, khuôn mặt của Thầy Giê-su phải được tôi luyện trong cuộc khổ nạn, đến nỗi “không còn hình tượng người ta nữa”, thì việc loan báo dung nhan “chói lọi như mặt trời” của Đấng Phục sinh mới không khiến người ta hiểu sai về sứ vụ cứu thế của Ngài. Đức Ki-tô Phục sinh đã nhắc lại cho các môn đệ làng Em-mau mầu nhiệm này: “Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26).
Bạn thân mến, bạn mang hình ảnh của Đấng Phục sinh khi bạn “cùng được mai táng với Đức Ki-tô khi chịu phép rửa” (Cl 2,12). Điều đó hàm ý rằng bạn đang cùng đi con đường thập giá với Chúa trên con đường đời của bạn. Và Ngài cũng giao cho bạn sứ mạng: “Chính anh em là chứng nhân về những điều này”, đó là rao giảng một “Đức Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại” (x. Lc 24,44-48), và nhất là phải rao giảng bằng đời sống chứng nhân của mình.
Sống Lời Chúa: Tôi quyết biến đổi công việc hằng ngày của mình thành hành động loan báo Tin Mừng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đặt chúng con là ánh sáng cho thế gian, và sai chúng con đi loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Xin giúp chúng con hoàn thành sứ vụ bằng đời sống chứng nhân của chúng con. Amen.
02/03/26, Thứ hai tuần 2 mc
“Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.” (Lc 6,36)
Suy niệm: Năm 1428 vua Lê Lợi toàn thắng quân Minh; hàng tướng, tù binh bị bắt đến trên 80.000 người đều được tha cả. Chẳng những thế, Lê Lợi còn chu cấp thuyền, ngựa và lương thảo để cho về nước. Nhà vua cho biết: “Phục thù, báo oán là thường tình của mọi người, mà không thích giết người là bản tâm của người nhân giả” (x. Đào Duy Anh, Lịch sử Việt Nam, nxb VHTT, 2002, tr. 315-6). Tha chết cho kẻ đáng tội chết, đó là nhân từ. Chúa Giê-su còn dạy phải “nhân từ như Chúa là Đấng Nhân Từ”. “Nhân từ như Chúa” không chỉ là tha cho chúng ta là tội nhân đáng chết vì đã chối bỏ Ngài, mà còn là thí mạng sống của chính Con Một Ngài để đền bù tội lỗi chúng ta. Sống “nhân từ như Chúa” đòi buộc chúng ta cũng phải biết “thí mạng sống mình” vì anh em.
Mời Bạn: Trong sứ điệp Mùa Chay 2014, Đức Thánh Cha Phan-xi-cô nói: Tình yêu của Thiên Chúa là “một tình yêu không do dự hiến thân và hy sinh vì những thụ tạo mà Ngài yêu mến”. Để theo chân Chúa Ki-tô sống nhân từ như Chúa, chúng ta không chỉ dành cho nhau tình yêu thương qua lời nói, cử chỉ tế nhị, cảm thông, những hoạt động chia sẻ, bác ái mà còn dám từ bỏ những ham muốn ích kỷ, chấp nhận những hy sinh, thiệt thòi để phục vụ anh chị em nữa.
Sống Lời Chúa: Trong mùa Chay, bạn gia tăng những việc hy sinh và thực hành việc bác ái phục vụ để thực thi lòng nhân từ như Chúa dạy.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, là Ki-tô hữu, chúng con được mang Danh Ngài. Xin Chúa cho chúng con biết sống xứng đáng với danh xưng Ki-tô hữu là làm cho tình yêu của Ngài đến được với mọi người trong thế giới hôm nay. Amen.
03/03/26, Thứ ba tuần 2 mc
Mt 23,1-12
Nô lệ cái nhìn của thiên hạ
“Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy.” (Mt 23,5)
Suy niệm: Những chiếc hộp nho nhỏ ghi những giới răn quan trọng, đeo trên trán hay cổ tay để nhắc nhớ, hay những tua vải đính vào gấu áo – mà Chúa Giê-su cũng có (x. Mt 9,20; 14,36) – nhằm gây ý thức mình thuộc về dân riêng của Chúa, là những việc tự bản chất là tốt. Nhưng Đức Giê-su trách các kinh sư và người Pha-ri-sêu vì họ làm những việc đó “cốt để cho thiên hạ thấy”: Họ “đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài” khiến những việc vốn tốt lành đó trở thành lố bịch. Đối lại, Chúa Giê-su dạy khi làm những việc đạo đức như thế, “đừng có phô trương, khua chiêng đánh trống” nhưng hãy làm để Thiên Chúa, “Đấng thấu suốt những gì kín đáo” thấy và thưởng công mà thôi (x. Mt 6,1-6).
Bạn thân mến, không chỉ người đương thời với Chúa Giê-su, mà con người thời nay cũng mắc căn bệnh “bị nô lệ bởi cái nhìn của thiên hạ”. “Thiên hạ” ngày nay không còn bị giới hạn trong một không gian địa lý, nhưng đã trở thành một thứ cộng đồng không biên giới trên “không gian mạng”, nơi đó không ít “cư dân mạng” trở thành nô lệ của lượt thích, lượt xem và lời khen cho lối sống ảo của họ. Bạn được mời gọi sống dưới cái nhìn yêu thương của Thiên Chúa, nhờ đó bạn trở nên chứng nhân của Chúa, dám sống và bày tỏ đức tin của mình, sẵn sàng loan báo Đức Ki-tô “lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện” (2Tm 4,2).
Sống Lời Chúa: Làm việc phục vụ hoặc hy sinh hãm mình dù có được người khác nhận biết hay không.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi bị nô lệ vào ánh nhìn của “thiên hạ” để con được sống tự do dưới cái nhìn yêu thương của Chúa. Amen.
04/03/26, Thứ tư đầu tháng tuần 2 mc
Mt 20,17-28
Phục vụ như thầy Giê-su
“Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mt 20,28)
Suy niệm: Thế gian định nghĩa quyền lực bằng sự thống trị, nhưng Chúa Giê-su định nghĩa quyền lực bằng sự hạ mình phục vụ. Ngài đã lật ngược thang giá trị của thế gian khi thay cẩm bào bằng tấm khăn lau chân các môn đệ sau khi rửa chân cho họ, khi Ngài lấy máng cỏ và thập giá thay cho ngai vàng. Chúa Giê-su phục vụ khi xuống thế làm người để giảng dạy, chữa lành tật bệnh và nhất là hiến dâng mạng sống để chuộc tội chúng ta. Hơn nữa, Ngài còn hoá thân trong bí tích Thánh Thể để ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.
Bạn thân mến, Chúa Giê-su mời gọi bạn phục vụ bắt đầu từ chỗ làm những việc tầm thường nhất nhưng với một tình yêu phi thường. Đó là sẵn sàng giúp người khác một tay khi họ mệt mỏi, là giữ yên lặng khi người khác cần nghỉ ngơi, là nói những lời tích cực an ủi với người đang chán nản, thất vọng, là đảm nhận phần việc âm thầm, kín đáo, - có khi phải chịu thiệt thòi - thay vì tranh giành phần việc nhẹ nhàng hay vị trí nổi bật… Phục vụ đến hiến dâng mạng sống như Chúa là mỗi ngày biết chết đi cho tính ích kỷ, nóng nảy và cái tôi tự cao tự phụ của mình để nhẫn nại và bao dung với tha nhân.
Sống Lời Chúa: Tiêu chí hành động của tôi không chỉ là tránh điều xấu và làm điều tốt mà còn là chọn điều tốt nào giúp tôi giống với Chúa Giê-su hơn cả, Đấng tự hạ, tự hiến trên thập giá.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho con hiểu rằng: Sống là để yêu, và yêu là để phục vụ. Xin dạy con biết cúi xuống thật thấp để phục vụ anh chị em, để con được trở nên giống Chúa hơn. Amen.
05/03/26, Thứ năm đầu tháng tuần 2 mc
Lc 16,19-31
Lời cầu xin muộn màng
Bấy giờ ông ta kêu lên: “Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!” (Lc 16,24)
Suy niệm: Đó là tiếng van xin thảm thiết của ông nhà giàu thốt lên từ bóng tối âm phủ. Thật là một bi kịch xót xa khi một người từng “mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” giờ đây lại khao khát một giọt nước nhỏ xíu từ tay người cùng khổ mà ông từng bỏ mặc. Ông nhà giàu không bị kết án vì đã làm điều ác, mà vì ông đã không làm gì để chia sẻ với anh La-da-rô nghèo khó nằm ngay trước cổng nhà ông. Ở đời này, ông không lấp đầy được khoảng cách từ bàn ăn đến cánh cổng nhà ông, thì qua đời sau, khoảng cách đó sẽ trở thành “một vực thẳm lớn” đến nỗi không ai có thể vượt qua được.
Bạn thân mến, đừng để cuộc đời bạn kết thúc bằng lời cầu xin muộn màng như thế. Chúa không đòi hỏi bạn điều gì quá lớn lao. Hạnh phúc vĩnh cửu có thể đến với bạn, bắt đầu từ một mẩu bánh bẻ đôi, một sự chia sẻ nhỏ bé, một cử chỉ cảm thông đơn sơ. Đừng đợi đến ngày mai, nhưng ngay hôm nay, hãy bắt nhịp cầu nối yêu thương đến những con người rất bình thường mà bạn dễ ‘ngó lơ’: Có thể đó là bác bảo vệ công ty, người lao công ngoài đường phố, một người đồng nghiệp ít nói, một người lao động đi sớm về khuya là hàng xóm của bạn, hay những mảnh đời bất hạnh mà bạn gặp đây đó trên đường đời.
Sống Lời Chúa: Luôn sẵn sàng chia sẻ, phục vụ người anh em đang cần đến.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su đầy lòng thương xót, xin mở mắt con để con thấy anh chị em đang đau khổ, và mở tay con để con biết chia sẻ với họ trước khi mọi sự trở nên quá muộn. Amen.
06/03/26, Thứ sáu đầu tháng tuần 2 mc
Mt 21,33-43.45-46
Nhận chúa làm chủ đời mình
Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!” Thế là chúng bắt lấy cậu, tống ra khỏi vườn nho và giết đi. (Mt 21,38-39)
Suy niệm: Người xưa có câu: “Vắng chủ nhà, gà vọc niêu tôm.” Bọn tá điền không chỉ thừa cơ hội ông chủ vắng mặt để tác oai tác quái mà còn lộng hành đến mức đẩy sự việc trở thành một thảm kịch nghiêm trọng. Vốn chỉ là những người làm thuê, chúng đã không từ một thủ đoạn độc ác nào, thậm chí còn rắp tâm sát hại chính người con trai thừa kế của ông, để chiếm đoạt vườn nho của ông chủ. Kể dụ ngôn này, Đức Giê-su muốn ám chỉ về các thượng tế và người Pha-ri-sêu, vì họ tiếm đoạt chủ quyền của Thiên Chúa, và sống như trong nhà không có chủ, đúng như Chúa lên án: “Các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ Lời Thiên Chúa” (Mt 15,6). Cũng chính họ sẽ lên án tử hình cho Đức Giê-su, Người Con mà Thiên Chúa sai đến với họ.
Mời Bạn: Có thể chúng ta không minh nhiên chối bỏ Chúa, nhưng lắm khi chúng ta sống như thể Ngài không hiện diện. Và lắm khi chúng ta còn để lòng ham muốn tiền bạc, quyền lợi, lạc thú làm chủ chúng ta. Chúng ta nhớ mình chỉ là những người ‘quản lý vườn nho’ của Chúa. Chúng ta hãy nhận Chúa làm chủ của chúng ta để luôn là “người đầy tớ trung tín và khôn ngoan” từ trong những điều nhỏ bé nhất của đời mình.
Sống Lời Chúa: Nhận Chúa làm chủ đời tôi, nên tôi luôn quan tâm, phục vụ tha nhân trong khiêm tốn và vui tươi.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con nhớ rằng mình chỉ là người quản lý vườn nho Chúa trao, biết sống trung tín mỗi ngày, luôn tìm biết thánh ý Chúa và mau mắn thi hành. Amen.
07/03/26, Thứ bảy đầu tháng tuần 2 mc
Th. Pe-pê-tu-a và Phê-li-xi-ta tử đạo, Lc 15,1-3.11-32
Đứng lên, trở về cùng cha
“Biết bao người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi ta đứng lên, đi về cùng cha...” (Lc 15,17-18)
Suy niệm: Người con thứ đòi chia gia tài khi cha mình còn đang sống đã là phạm tội đại bất hiếu. Từ đó, anh ta buông thả vào cuộc ăn chơi phóng đãng để thoả mãn ý riêng mình và cuộc sống của anh cứ thế mà tuột dốc như xe mất thắng. Thế rồi, ‘miệng ăn núi lở’, sau khi tiêu tán hết tài sản, đối mặt với nạn đói trong vùng, anh phải chai mặt đi làm mướn chăn heo. Phẩm giá của anh lúc này không bằng một con heo! Anh “muốn lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng mà cũng chẳng ai cho”. Trong cảnh bần cùng này anh mới tỉnh ngộ: anh nhớ ra mình còn có một người cha, và người cha ấy thật nhân hậu vì người làm công trong nhà cha anh còn sướng hơn anh ở đây. Vì thế, anh quyết tâm “đứng lên và trở về cùng cha”.
Mời Bạn: Lời cầu nguyện của thánh Augustinô thật thấm thía: “Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con.” Biết Chúa là Cha nhân hậu, giàu lòng thương xót thì đồng thời cũng nhận biết mình là người con bất hiếu, bất trung, nhưng không vì thế mà mất niềm hy vọng. Biết mình yếu đuối, tội lỗi đồng thời cũng biết Chúa là Cha vẫn dang rộng đôi tay chờ đón. Biết thế rồi thì bạn đừng ngần ngại, hãy đứng lên, trở về với Chúa trong Bí tích Hoà giải để trở lại làm con ngoan của Ngài.
Sống Lời Chúa: Luôn dành thời gian xét mình mỗi ngày và lãnh nhận bí tích Hoà giải trong mùa Chay này.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết hồi tâm nhìn lại mình để biết mình tội lỗi và nhìn lên Chúa để biết Chúa là Cha nhân từ, luôn tha thứ cho người con sẵn lòng trở về cùng Chúa. Amen.