5 Phút cho Lời Chúa ngày 01/08 – 15/08/2026
- Details
- Category: 5. Mỗi Ngày Một Câu Kinh Thánh
01/08/26 Thứ bảy đầu tháng tuần 17 tn
Th. An-phong Ma-ri-a Li-gô-ri, giám mục, tiến sĩ HT Mt 14,1-12
cái chết của vị ngôn sứ
Môn đệ ông [Gio-an Tẩy giả] đến lấy thi hài ông đem đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su. (Mt 14,12)
Suy niệm: Trong ngày làm phép cắt bì cho Gio-an, ông Da-ca-ri-a đã nói tiên tri về con của mình: “Hài nhi con ơi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao”. Lời ấy đã định hình sứ mạng của Gio-an là “đi trước Chúa để dọn lối cho Người” (Lc 1,76). Quả thật, cả cuộc đời của Gio-an Tẩy giả là để thực thi sứ mạng đó. Ông không chỉ giới thiệu Đức Ki-tô cho dân chúng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian” (Ga 1,29). Khi lên án hành vi đồi bại của Hê-rô-đê: “lấy vợ của anh mình” (x. Mc 6,18), có vẻ như Gio-an đã tự chuốc lấy cái chết, thực ra ông đã làm một hành vi ngôn sứ: lấy chính mạng sống mình để báo trước sứ mạng của Đức Ki-tô, Đấng sẽ chịu chết “để làm chứng cho sự thật” (x. Ga 18,37). Cuộc sống và cả cái chết của Gio-an Tẩy giả có thể tóm lại trong chỉ một hành động duy nhất: hành động của vị ngôn sứ.
Mời Bạn: Là ki-tô hữu, bạn tham dự vào sứ vụ ngôn sứ của Đức Ki-tô, không chỉ trong một số việc, ở một số nơi, hoặc trong một lúc nào đó. Đúng là có những lúc bạn phải “sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em” (1Pr 3,15). Nhưng để được như vậy, trước tiên, tất cả cuộc sống của bạn, trong mọi nơi mọi lúc, phải trở thành một hành động ngôn sứ, nghĩa là phải “nói” lên được những giá trị Tin Mừng của Đức Ki-tô Giê-su.
Sống Lời Chúa: Mỗi ngày bạn chọn một trong Tám mối phúc thật để làm châm ngôn sống cho mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giữ con ở lại trong Chúa để mọi việc con làm đều trở nên một lời loan báo Tin Mừng Chúa cho anh em. Amen.
02/08/26 Chúa nhật tuần 18 tn – A
Mt 14,13-21
Chúa chạnh lòng thương
Đức Giê-su bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” (Mt 14,16-17)
Suy niệm: Chúa Giê-su bảo các môn đệ “lánh riêng ra một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (x. Mc 6,31) nhưng khi thấy dân chúng “lầm than vất vưởng như chiên không có người chăn” (Mt 9,36) thì Ngài lại chạnh lòng thương. Lòng thương của Chúa không dừng lại ở tình cảm suông, mà thể hiện thành hành động cụ thể để giải cứu dân khỏi cơn đói: Với năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho hơn 5.000 người ăn. Và mặc dù Chúa có thể làm điều đó một mình, nhưng Ngài muốn các môn đệ góp một tay với Ngài chăm sóc cho đoàn dân chúng: “Anh em hãy cho họ ăn đi!”
Mời Bạn: Hôm nay, Chúa Giê-su vẫn chạnh lòng thương chúng ta. Ngài nói chúng ta đừng chỉ tìm kiếm của ăn mau hư nát, nhưng còn phải tìm kiếm lương thực đem lại sự sống vĩnh cửu (x. Ga 6,27). Nơi bàn tiệc Thánh Thể, trong các Thánh lễ, Chúa vẫn tiếp tục làm phép lạ qua đôi tay linh mục, khiến tấm bánh miến, chén rượu nho hoá nên Thịt và Máu Ngài để cứu chúng ta khỏi cơn đói thiêng liêng. Hơn nữa, Chúa còn mời gọi chúng ta cùng với Ngài biết xót thương người qua việc quan tâm chia sẻ cách cụ thể và quảng đại với những người bé mọn nghèo khó.
Sống Lời Chúa: Quan tâm đến những người cùng khổ về vật chất cũng như tinh thần và không từ chối chia sẻ tình thương với họ.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con tạ ơn Chúa vì yêu thương con đã nuôi dưỡng hồn con bằng Thánh Thể Chúa. Xin cho con biết xót thương người để con được phúc hưởng lòng Chúa xót thương. Amen.
03/08/26 Thứ HAI TUẦN 18 TN
Th. Phê-rô Giu-li-a-nô Ê-ma, linh mục Mt 14,22-36
phao cứu sinh
Thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” (Mt 14,28)
Suy niệm: Luật pháp Việt Nam qui định hành khách trên các phương tiện vận tải đường thuỷ ngang qua sông buộc phải mặc áo phao trong suốt hành trình. Coi thường bỏ qua chiếc phao cứu sinh này có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Sau phép lạ hoá bánh ra nhiều, các môn đệ đã nghĩ như đám đông dân chúng rằng từ nay có thể “vô tư” dựa vào Chúa như một ông vua có thể cung cấp cho họ cơm bánh hằng ngày, thế nhưng các ông đã hụt hẫng khi Thầy Giê-su “bắt họ xuống thuyền qua bờ bên kia” để rồi họ phải đối phó với sóng xô gió ngược. Giờ đây, Phê-rô lại thêm một phen hoảng hốt khi “đi trên mặt nước mà đến với Chúa” nhưng rồi suýt bị chết chìm trước cơn gió biển. Lúc đó Phê-rô mới sợ hãi kêu lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” Lúc đó ông mới nhận ra rằng ông đã quên nắm lấy Đức Giê-su là chiếc phao cứu sinh bất khả ly thân của mình.
Bạn thân mến! Hôm nay bạn đang “chìm” trong nỗi lo nào? Những lúc bạn gặp thử thách, thất bại, thay vì cậy vào sức mình hoặc buông xuôi thất vọng, hãy nắm chặt lấy Chúa là chiếc phao cứu sinh phải gắn liền với mình mọi giây phút trong cuộc sống. Lời cầu xin của thánh Phê-rô: “Thưa Ngài, xin cứu con với” cũng là lời mà nhiều lần trong cuộc sống chúng ta phải thưa với Chúa.
Sống Lời Chúa: Trước mọi khó khăn trong cuộc sống, bạn dừng lại một giây thôi và thưa với Chúa với tất cả lòng tín thác: “Lạy Chúa, xin cứu giúp con.”
Cầu nguyện: Lạy Chúa, chúng con thường bị nhấn chìm bởi những gian nan thách đố trong biển đời. Xin ban thêm niềm tin cho chúng con, để chúng con luôn tín thác vào Chúa. Amen.
04/08/26 Thứ ba tuần 18 tn
Th. Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê, linh mục Mt 15,1-2.10-14
trái HÉO tự nó sẽ rụng
Đức Giê-su đáp: “Cay nao ma Cha cua Thay, Đang ngự tren trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi.” (Mt 15,13)
Suy niệm: Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư liên tục cáo buộc Đức Giê-su làm ngơ cho các môn đệ Ngài “vi phạm truyền thống của tiền nhân”, như không tuân thủ luật buộc về thanh sạch hoặc không rửa tay trước khi ăn. Thực ra đó là những lời truyền khẩu của các thầy ráp-bi Do-Thái nhằm diễn giải và bổ sung luật Mô-sê nhưng dần dà bị biến thành những qui định chi li và được coi là quan trọng còn hơn cả chính Lề Luật. Trong bầu khí đối đầu ngày càng căng thẳng ấy, các môn đệ tỏ ra xao xuyến, lo sợ. Nhưng Đức Giê-su dạy các môn đệ đừng bận tâm với những tranh luận xuất phát từ lòng ganh ghét, cũng đừng lo tuân thủ “truyền thống của phàm nhân mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa”, bởi vì “cây nào không phải do Cha trên trời trồng” tự nó sẽ bị đào thải.
Mời Bạn: Giống như ‘trái héo tự nó sẽ rụng’, những gì không phải là ‘công trình của Thiên Chúa’ tự nó sẽ tan đi (x. Cv 5,38-39). Điều Chúa muốn là tấm lòng nghĩa thiết với Chúa và một lương tâm trong sạch luôn tôn trọng những giá trị luân lý mà Ngài thiết định. Và điều cần thiết là toả chiếu ánh sáng của chân lý bằng hành động làm chứng cho những giá trị đích thực của Tin Mừng thay vì những tranh luận vô bổ.
Sống Lời Chúa: Mỗi ngày chọn thực hiện một trong Tám Mối Phúc Thật qua việc bổn phận hằng ngày của bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã nói: “Ai thuộc về sự thật thì nghe theo Chúa” (Ga 18,37). Xin ban cho con thêm sức mạnh để làm chứng cho sự thật bằng việc chu toàn bổn phận hằng ngày ngõ hầu con luôn được thuộc về Chúa. A-men.
05/08/26 Thứ tư đầu tháng tuần 18 tn
Cung hiến thánh đường Đức Ma-ri-a Mt 15,21-28
tình mẹ cùng với niềm tin
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” (Mt 15,28)
Suy niệm: Người đàn bà xứ Ca-na-an này không bao giờ rời xa con mình, ngay cả khi đến cầu xin với Đức Giê-su, thì người con bị quỷ ám ấy luôn ở trong trái tim bà. Tình mẹ ấy thúc đẩy bà kiên trì lẽo đẽo đi theo van nài Đức Giê-su, đến nỗi các môn đệ của Ngài phải bực mình. Tình mẹ tha thiết ấy thúc dục bà quỳ gối bái lạy ông Thầy Giê-su, người ngoại quốc xa lạ. Tình mẹ mạnh mẽ ấy giúp bà tìm thấy “tia sáng” sau lời từ chối phũ phàng của Ngài để rồi bám vào đó, đối đáp khôn ngoan với Ngài, và nhờ vậy, được Ngài nhận lời. Rốt cuộc, tình mẹ kết hợp với niềm tin vào Đức Giê-su đã đem lại ơn chữa lành, hạnh phúc cho con bà. Cũng vậy, con cái chỉ có hạnh phúc đích thực khi được nuôi dưỡng, giáo dục với tình mẹ trần thế và niềm tin thiên quốc.
Mời Bạn: “Tôi luôn ghi nhớ lời cầu nguyện của mẹ tôi, những lời ấy luôn đi theo tôi, bám chặt lấy tôi cả cuộc đời” (Tổng thống A. Lincoln). Người mẹ Ki-tô hữu thật sự thương con sẽ không chỉ quan tâm đến việc nuôi nấng, học hành văn hóa, mà còn lưu tâm đến việc phát triển hài hòa tâm lý, tính cách, cũng như sự trưởng thành của đức tin. Lời cầu nguyện của người mẹ mỗi tối trong giờ kinh gia đình sẽ được con cái ghi nhớ, có những ảnh hưởng không ngờ.
Sống Lời Chúa: Là cha mẹ, tôi xác tín cần quan tâm giáo dục đức tin cho con cái. Là con cái, tôi vâng nghe lời dạy của cha mẹ để trở thành người tốt cho xã hội và Giáo Hội.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho con có mẹ có cha trong cuộc đời, sinh thành dưỡng dục con. Xin cho con luôn ghi nhớ công ơn trời bể của cha mẹ và luôn cầu xin cho các ngài. Amen.
06/08/26 Thứ năm đầu tháng tuần 18 tn
Chúa Hiển Dung Mt 17,1-9
chân dung thật của Chúa
“Các con không được nói với ai về việc đã thấy, cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại.” (Mt 17,9)
Suy niệm: Thầy Giê-su không muốn ba môn đệ thân tín mô tả chân dung sáng chói của mình trong biến cố “hiển dung,” vì sợ người ta hiểu sai về Đấng Cứu Thế. Ngài muốn các ông và cả chúng ta nữa diễn tả hình ảnh đúng về Ngài: một Đấng Cứu Thế chịu đóng đinh trên thập giá. Niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh vinh hiển luôn hàm chứa niềm tin Đức Ki-tô ấy chịu treo đau khổ trên thập giá. Thập giá là phương pháp Đấng Cứu Thế đã chọn trong việc cứu độ nhân loại, cũng như là con đường dẫn đến phục sinh của Ngài. Khi nắm vững sự thật này, ta sẽ vui mừng đón nhận thập giá của Đức Giê-su, không còn trông mong một Đấng Thiên Sai trần tục theo kiểu quan niệm của người Do Thái xưa.
Mời Bạn: Bạn đang mang trong mình hình ảnh của Đấng Phục Sinh, hình ảnh ấy phải được tỏ rạng trong cuộc sống hằng ngày của bạn qua thái độ tin tưởng, phó thác vào Chúa trước những thử thách, lạc quan trong mọi biến cố cuộc sống, âm thầm làm chứng cho những giá trị Nước Trời… vì tin rằng sự sống đời đời của Đấng Phục Sinh đã nở hoa ngay trong cuộc sống hôm nay.
Sống Lời Chúa: Nhờ xác tín giá trị của thập giá Đức Ki-tô, tôi sẽ vui lòng đón nhận những hy sinh, thiệt thòi khi sống những đòi hỏi của người môn đệ Chúa mỗi ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa ban cho con sự sống mới, con xin cảm tạ Chúa. Xin cho con biết kết hiệp với Chúa trong mọi sự, để con trở nên hình ảnh sống động của Đấng Phục Sinh hiện diện trong con. Amen.
07/08/26 Thứ sáu đầu tháng tuần 18 tn
Th. Xít-tô II, giáo hoàng và các bạn, tử đạo Mt 16,24-28
mệnh lệnh cho người môn đệ
“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mt 16,24)
Suy niệm: Phê-rô là môn đệ Đức Giê-su, lẽ ra phải đi theo bước chân Thầy, nhưng lại ‘cầm đèn chạy trước ô tô’ “cản lối Thầy” khi nghe Thầy báo trước cuộc Thương Khó Ngài sẽ phải chịu (x. Mt 16,21tt). Vì thế, Đức Giê-su đã ra mệnh lệnh rõ ràng cho những ai muốn đi theo làm môn đệ của Ngài. Mệnh lệnh đó gồm hai bước. Trước tiên là “phải từ bỏ mình”: đó là thôi đặt mình làm trung tâm, trái lại, phải đặt Chúa ở vị trí nhất trong đời mình; nhìn lên Chúa như mẫu mực để mình noi theo. Kế đến là “vác lấy thập giá”: nếu Thầy đã chấp nhận con đường cứu độ bằng thập giá thì người môn đệ cũng phải vác thập giá mà theo Thầy; nhưng không phải là thập giá của ai khác mà là “của chính mình”, đó là những bổn phận, đau khổ, và giới hạn của bản thân và cả những con người mà Chúa gửi đến cho mình mỗi ngày.
Mời Bạn: Mỗi người đều có cây thập giá của riêng mình, không ai giống ai. Kiên trì vác thập giá ấy cho đến cùng, đó là cách đúng đắn nhất để theo Chúa Ki-tô. “Vác thập giá, mất mạng sống mình”, một nghịch lý khó chấp nhận, nhưng với Đức Ki-tô, nghịch lý ấy đem lại kết cuộc ‘có hậu’: “Ai dám liều mất mạng sống mình vì Thầy Giê-su thì sẽ tìm được mạng sống ấy” và còn “giữ được nó cho sự sống đời đời” (x. Ga 12,25).
Sống Lời Chúa: Khởi đầu ngày sống, bạn xin Chúa ban cho bạn sức mạnh vác thập giá, là việc bổn phận hằng ngày của bạn cách trung thành cho đến cùng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho con sức mạnh để con vác đến cùng thập giá của con hôm nay, nhờ đó con được kết hiệp với cuộc Thương Khó của Chúa và được sống lại với Ngài. Amen.
08/08/26 Thứ bảy tuần 18 tn
Th. Đa-minh, linh mục Mt 17,14-20
tin vào con đường thập giá
“Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua.” (Mt 17,20)
Suy niệm: Các môn đệ Chúa Giê-su phải một phen ‘bẽ mặt’ vì không thể trừ được thứ quỷ ‘cứng đầu’. Chúa Giê-su cho biết nguyên nhân của thất bại đáng hổ thẹn ấy là: “Tại anh em kém tin.” Các môn đệ bị trách là “kém tin” không phải vì các ông không được thấy các dấu lạ. Bối cảnh của đoạn Tin Mừng này giúp chúng ta khám phá ý nghĩa sâu xa hơn. Trước đó, Phúc âm Mát-thêu cho biết các ông chỉ muốn ở lại toạ hưởng vinh quang mà Đức Giê-su tỏ hiện trên núi Hiển Dung, chứ không chấp nhận một Đức Ki-tô phải chịu khổ hình thập giá rồi mới “chỗi dậy từ cõi chết” (x. Mt 16,21-23). Rồi sau đó, Chúa loan báo lần thứ hai về cuộc Thương khó Ngài sắp chịu để nhắc nhở rằng niềm tin đích thực chính là xác tín vào con đường thập giá là con đường Thiên Chúa dùng để thực hiện công trình cứu độ. Chỉ có niềm tin vào con đường thập giá mới đủ sức mạnh trừ khử được ma quỷ.
Bạn thân mến, Thiên Chúa dù quyền năng vô cùng đã muốn Con Một Chúa đến cứu độ nhân loại bằng con đường thập giá. Bạn cũng sẵn sàng đi trên con đường Chúa đã đi qua là vác thập giá mình đi theo làm môn đệ Ngài chứ?
Sống Lời Chúa: Khi gặp điều đau khổ, khó khăn, tôi không than phiền hay trốn tránh, nhưng sẵn sàng đối diện với lòng tín thác vào quyền năng của Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn con đường thập giá để cứu độ nhân loại. Xin ban cho chúng con một đức tin vững mạnh, để luôn tín thác và trung thành bước theo Chúa trên con đường thập giá. Amen.
09/08/26 Chúa nhật tuần 19 tn – a
Mt 14,22-33
“điểm tựa Giê-su”
“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27)
Suy niệm: Hơn một năm trời đi theo Thầy Giê-su, các môn đệ nhìn thấy biết bao phép lạ Thầy làm, lại vừa tận mắt chứng kiến Thầy hoá bánh ra nhiều cho dân chúng ăn no nê (x. Mt 14,15-21), ấy thế mà, hôm nay, các ông không nhận ra Thầy Giê-su đang đi trên biển để đến với họ. Các ông còn hốt hoảng và tưởng mình thấy ma! Phải chăng các ông vẫn tiếc nuối vì phải từ bỏ viễn cảnh no ấm của bữa ăn dư đầy bánh và cá, mà họ coi như chỗ dựa vững chắc cho cuộc sống? Cả khi Phê-rô vâng lời Chúa bước đi trên mặt nước để đến với Ngài, ông vẫn chưa hết nghi nan, nên chỉ một cơn gió thoảng cũng làm ông hoảng sợ và chìm xuống nước. Chính trong vị thế chơi vơi đó, Phê-rô mới trải nghiệm được rằng không có chỗ dựa nào vững chắc ngoài “điểm tựa Giê-su” mà ông phải mau chóng đưa tay ra cho Ngài nắm lấy.
Mời Bạn: Trải nghiệm của thánh Phê-rô rất gần gũi với chúng ta. Cuộc sống chúng ta cũng đầy những cơn ‘sóng gió’; đó là những khó khăn trong gia đình, áp lực trong công việc, những cám dỗ lôi kéo chúng ta xa lìa Chúa. Chúng ta cảm thấy sợ hãi, hụt hẫng như đi trên mặt nước, không thấy đâu là chỗ dựa, mà những lúc đó, Chúa dường như ở rất xa. Bạn hãy thưa với Ngài như thánh Phê-rô: “Lạy Chúa, xin cứu con!’ Chúa sẽ nắm lấy tay bạn và đáp lời: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
Sống Lời Chúa: Thường xuyên kết hiệp với Chúa Giê-su bằng việc cầu nguyện và rước Thánh Thể, để Ngài là điểm tựa vững chắc cho đời bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, giữa những sóng gió của cuộc đời, xin cho con luôn nắm chặt lấy Chúa là điểm tựa vững chắc của đời con. Amen.
10/08/26 Thứ hai tuần 19 tn
Th. Lô-ren-xô, phó tế, tử đạo Ga 12,24-26
bước ra khỏi vùng an toàn
“Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Ga 12,24)
Suy niệm: Ai cũng biết hạt lúa không thể nảy mầm, trổ bông, kết hạt nếu cứ nằm yên trong kho lẫm. Nó phải chấp nhận bị chôn vùi trong lòng đất, chịu mục nát, rồi mới sinh hạt được gấp trăm (x. Mt 13,8). Hình ảnh ấy không chỉ nói về sự tự hiến của Đức Ki-tô, mà còn diễn tả con đường của người môn đệ được sai đi. Đức Ki-tô đã tự hạ, mang lấy thân phận con người, chịu đau khổ và chịu chết để đem lại sự sống vĩnh cửu cho muôn người. Vì thế, người môn đệ của Đức Ki-tô cũng phải dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, sẵn sàng để được gieo vào lòng đời, nhất là được sai đi vào giữa những người nghèo khó, bé mọn và bị bỏ rơi. Chính khi dám chết đi cho chính mình như thế, người môn đệ mới có thể sinh hoa trái cho Tin Mừng.
Mời Bạn: Ai cũng có ‘vùng an toàn’ của riêng mình. Đó là lối sống cầu an, ngại khó, không dám hy sinh quên mình, sẻn so khi phải dành thời gian, sức lực phục vụ tha nhân. Thế nhưng, “vì Đức Ki-tô và vì Tin Mừng” (x. Mc 10,29), người môn đệ Chúa phải dám bước ra khỏi vùng an toàn đó, chấp nhận cả gian lao xiềng xích (x. 2Tm 2,9) để Đức Ki-tô được rao giảng (x. Pl 1,18). Hãy xét xem hôm nay Chúa muốn bạn từ bỏ điều gì để sống cho Chúa và phục vụ Tin Mừng.
Sống Lời Chúa: Thăm viếng một bệnh nhân, hoặc làm một việc phục vụ người đang gặp khó khăn hoặc một người gài yếu neo đơn ở gần bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho con can đảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình, để đem tình yêu và bình an của Chúa đến cho mọi người. Amen.
11/08/26 Thứ ba tuần 19 tn
Th. Cla-ra, trinh nữ Mt 18,1-5.10.12-14
nên tâm hồn trẻ thơ
“Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời.” (Mt 18,3)
Suy niệm: Nhiều người trong chúng ta đều biết “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai” (thơ: Huỳnh Ngọc Phùng, nhạc: Lê Mây) là một trong 50 bài hát thiếu nhi Việt Nam hay nhất thế kỷ XX. Với Chúa Giê-su thì trẻ em là gương mặt của “những người lớn nhất trong Nước Trời”. Và tất cả những ai muốn được vào Nước Trời thì phải biến đổi tâm hồn mình trở nên giống như trẻ thơ. Trở nên trẻ thơ không phải là ‘cưa sừng làm nghé’ mà là biến đổi tâm hồn nên đơn sơ trong trắng, như người con bé nhỏ, sống khiêm nhu, hiền lành, vâng phục tín thác vào Thiên Chúa là Cha trên trời.
Mời Bạn: Bất kể là ai đi nữa, hình ảnh tươi đẹp nhất của cuộc sống chính là những hình ảnh của quãng đời thơ ấu. Xã hội ngày nay thường hô hào khẩu hiệu: “Hãy dành những điều tốt đẹp nhất cho trẻ em”. Thế nhưng, vẫn còn đầy dẫy cảnh trẻ em bị coi thường, bạo hành, xâm hại… cùng với bao mối hiểm nguy bủa vây chúng trên mạng xã hội. Trở nên trẻ thơ cũng đòi buộc những người trưởng thành gìn giữ trẻ em khỏi những cạm bẫy xấu xa của thế gian và bồi đắp những giá trị thiêng liêng của tuổi thơ vốn có sẵn nơi chúng được phát triển để xứng đáng tiến vào Nước Trời.
Sống Lời Chúa: Trong mọi việc, hãy mang lấy những tâm tình của trẻ thơ: luôn đơn sơ, chân thành, tin tưởng, phó thác trọn vẹn vào Thiên Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con muốn trở nên trẻ thơ trong bàn tay yêu thương của Chúa. Xin dạy con sống khiêm nhường để con biết lắng nghe và làm theo Lời Chúa. Con xin phó thác đời con cho Chúa, xin Chúa dẫn dắt con trong suốt cuộc lữ hành trần thế này. Amen.
12/08/26 Thứ tư tuần 19 tn
Th. Gio-a-na Phan-xi-ca Xăng-tan, nữ tu Mt 18,15-20
chinh phục được anh em
“Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em.” (Mt 18,15)
Suy niệm: Xu hướng tự nhiên của con người khi đối diện với sai lỗi của tha nhân là nảy sinh ác cảm, tìm cách phơi bày điều xấu ấy cho mọi người. Chúa Giê-su lại ngược dòng khi đưa ra nguyên tắc ứng xử khác: “Anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi” (Mt 18,15). Bước vào một cuộc đối thoại riêng tư đòi hỏi một bản lĩnh lớn về chiều sâu thiêng liêng. Bản lĩnh ấy không mang dáng dấp của một vị thẩm phán, mà là một sự hạ mình và tôn trọng danh dự của người khác. Thánh Phao-lô từng căn dặn: “Nếu có ai vấp ngã, thì anh em là những người được Thần Khí thúc đẩy, hãy lấy tinh thần hiền hòa mà sửa dạy người ấy” (Gl 6,1). Động lực duy nhất của sự sửa lỗi này là để “chinh phục được người anh em” (Mt 18,15), đưa họ trở về với lòng xót thương của Thiên Chúa, Đấng không muốn một ai phải hư mất.
Mời Bạn: Nhìn lại những lần bạn thấy người thân, bạn bè hay đồng nghiệp… làm điều gì sai trái, phản ứng đầu tiên của bạn là đi kể với người thứ ba hay can đảm đến gặp riêng họ để góp ý với lòng yêu thương chân thành?
Sống Lời Chúa: Quyết tâm không nói xấu, không chia sẻ hay bình luận về lỗi lầm của người khác trên mạng xã hội cũng như ngoài đời sống.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin dập tắt trong con thói xấu thích phơi bày lỗi lầm của tha nhân. Nhưng xin ban cho con một quả tim đủ lớn để cảm thông, và sự can đảm để đến với họ bằng lòng chân thành, hầu cùng nhau gìn giữ sự hiệp nhất trong Thần Khí. Amen.
13/08/26 Thứ năm tuần 19 tn
Th. Pon-xi-a-nô và Híp-pô-li-tô tử đạo Mt 18,21-19,1
mắc nợ và được tha
“Tôn chủ của tên đầy tớ ấy chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ.” (Mt 18,27)
Suy niệm: Câu chuyện ông vua tha nợ cho người đầy tớ thực sự làm cho ta bất ngờ đến kinh ngạc. Bất ngờ vì người đầy tớ chỉ van xin có một lời mà nhà vua ngay lập tức tha luôn món nợ khổng lồ như thế. Không kinh ngạc sao được khi nhà vua tha thứ không chỉ một phần mà là tất cả món nợ ấy và không đòi con nợ phải đáp trả bất cứ điều gì. Trong cả nhân loại, làm sao có ai có lòng quảng đại và thương xót vô hạn như thế! Nhà vua ấy chính là hình ảnh của Thiên Chúa. Chỉ có Chúa là Đấng thương xót và tha thứ đến vô cùng như Ngài đã mạc khải qua lời ngôn sứ I-sai-a: “Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông” (Is 1,18).
Mời Bạn: Thực ra khi tha thứ cho chúng ta, Chúa cũng đòi một điều kiện: Đã được Chúa thương xót thì ta cũng phải biết thương xót người khác như vậy. Không thể chỉ biết nhận mà không biết cho; không thể khi nhận thì chìa tay ra, khi cần cho thì rút tay lại! Lòng thương xót của Chúa giống như hợp đồng tình yêu hai chiều giữa Thiên Chúa và người có tội. Thiên Chúa có lòng thương xót tha thứ đối với chúng ta thế nào, đến lượt chúng ta cũng phải thương xót và tha thứ cho như Chúa đã thương xót chúng ta.
Sống Lời Chúa: Nhẩm lại lời Chúa trong kinh Lạy Cha: “Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.”
Cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng tha thứ không biết mệt mỏi. Xin giúp chúng con biết yêu thương và tha thứ cho nhau như Chúa đã thương xót và tha thứ cho chúng con. Amen.
14/08/26 Thứ sáu tuần 19 tn
Th. Mắc-xi-mi-li-a-nô M. Kôn-bê, linh mục, tử đạo Mt 19,3-12
bậc sống nào cũng cao đẹp
Chúa Giê-su nói: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”… Các môn đệ thưa Người: “Nếu làm chồng mà phải như thế với vợ thì thà đừng lấy vợ còn hơn”. Chúa Giê-su nói: “Không phải cũng hiểu được câu nói ấy. Chỉ những ai được Thiên Chúa cho hiểu mới hiểu được mà thôi”. (Mt 19,3-12)
Suy niệm: Bậc sống hôn nhân theo tiêu chuẩn ki-tô giáo: một vợ một chồng chung thuỷ với nhau cho đến suốt đời quả là một lý tưởng tuyệt đẹp, lý tưởng đến nỗi nhiều người sợ rằng đó là điều không tưởng. Ngay cả một số môn đệ còn nghĩ rằng như thế thì “đi tu” còn có lý hơn! Chúa Giê-su cho biết đời tu cũng có những nét đẹp hấp dẫn nhưng không phải là dễ hơn, bởi vì “chỉ những ai được Thiên Chúa cho hiểu mới hiểu được” mà thôi. Quả vậy, trong khi bậc sống hôn nhân diễn tả tình yêu chung thuỷ của Đức Ki-tô với Hội Thánh, thì bậc sống tu trì lại diễn tả ngay ở đời này cuộc sống thanh thoát như các thiên thần ở đời sau.
Mời Bạn: Cần tránh thái độ ‘đứng núi này trông núi nọ’. Hãy nhớ rằng cả hai bậc sống đều cao đẹp và không cuộc sống nào cao đẹp lại chấp nhận một lối sống dễ dãi buông thả. Vấn đề của mỗi người không phải là bậc sống nào cao hơn mà là Chúa chọn gọi mình vào bậc sống nào. Những giá trị chân thật của cả hai bậc sống ngày nay đều đang bị đe doạ. Hãy sống trọn vẹn bậc sống của mình để những giá trị đó được toả sáng.
Sống Lời Chúa: Đã chọn lựa bậc sống (khấn dòng/chịu chức/kết hôn) ư? Bạn hãy trung thành. Nếu chưa, bạn hãy suy nghĩ, bàn hỏi và cầu nguyện để chọn bậc sống đúng ơn gọi của mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con nhận biết Chúa chọn gọi con vào bậc sống nào và giúp con trung thành với ơn Chúa kêu gọi. Amen.
15/08/26 Thứ bảy tuần 19 tn
Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời Lc 1,39-56
phúc cho người tin lời Chúa
“Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện.” (Lc 1,45)
Suy niệm: Trong bài ca “Ngợi Khen” (Magnificat) của Đức Ma-ri-a, chúng ta thường vui mừng với Mẹ vì “từ nay hết mọi đời sẽ khen Mẹ diễm phúc”, nhưng chúng ta dễ bỏ qua lời của bà Ê-li-sa-bét, một lời nói “được đầy tràn Thánh Thần”, tóm kết và nói lên căn nguyên sâu xa của lời ngợi khen ấy: Mẹ diễm phúc vì “Mẹ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Mẹ sẽ được thực hiện”. Mẹ đã nói lên lời thưa “vâng” dù thánh ý Chúa vẫn là mầu nhiệm không thể hiểu thấu. Mẹ “vội vã lên đường” (x. Lc 1,39tt) đi thăm bà Ê-li-sa-bét vì tin Chúa đã ban phước cho bà chị cưu mang người con trong lúc tuổi già. Mẹ vẫn tin dù phải đau khổ đi theo Đức Ki-tô trên con đường thập giá. ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI không sai khi gọi Đức Ma-ri-a là “người nữ của niềm tin”.
Bạn thân mến, trong cuộc đời, không thiếu những lúc bạn gặp bước gian truân, lâm vào ngõ cụt, hay những thời khắc bạn như phải bước trong tăm tối…, thay vì bạn than thân trách phận, mời bạn đến với Đức Ma-ri-a để có Mẹ đồng hành, bạn trung thành bước theo Chúa đến cùng trên con đường thập giá vì biết hạnh phúc dành sẵn cho bạn cùng với Mẹ và những người vẫn luôn tin vào “Lời Chúa phán sẽ được thực hiện”.
Sống Lời Chúa: Mỗi ngày bạn dành thời gian cùng với Mẹ Ma-ri-a “suy đi nghĩ lại” về những ơn lành Chúa đã làm cho bạn để bạn luôn xác tín vào tình yêu Chúa dành cho bạn.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp chúng con chuyên cần suy niệm Lời Chúa mỗi ngày, để Lời Chúa trở nên kim chỉ nam hướng dẫn đời sống chúng con, và nhờ đó chúng con nhận ra mình thật diễm phúc vì được Chúa ở cùng. Amen.