Tiêu điểm
Luyện tình yêu
Được Chúa an ủi mà khinh những an ủi của đời, cái đó chả có gì khó.
Nhưng bỏ qua được cả an ủi của người đời, lẫn an ủi của Chúa và vui chịu đọa đày trong tâm hồn vì vinh danh Chúa, mà không thắc mắc, không xét mình đáng hay không đáng; thế mới thực lớn lao và đáng kể.
Bạn vui sướng và sốt sắng khi có ơn Chúa giúp; cái đó có gì mà đáng công: thường ai cũng mong được những lúc như vậy.
Được ơn Chúa nâng đỡ, bao giờ tiến bộ cũng dễ dàng.
Được Đấng Toàn năng bang trợ và Vị Hướng lộ tối cao dẫn đường. Lúc đó ta không cảm thấy nặng nhọc, có lạ gì!
Ta thích đi tìm an ủi, và khó lòng khi phải tự thoát.
Sở dĩ Thánh Tử đạo Laurent đã cùng Đấng Giám . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Tìm ra đâu hạnh phúc
Trong đau thương, nước mắt
Và thất bại, đắng cay
Nơi cuộc sống từng ngày
Còn bao nhiêu trăn trở
Với những lần đổ vỡ
Mang ngậm ngùi, xót xa
Một thân xác tàn tạ
Trải qua đầy sóng gió
Kiếp gian trần nắng mưa
Nay chỉ tìm về Chúa
Đặt tất cả ước mơ
Cho trái tim rộng mở
Để bàn tay sẻ chia
Bên thập giá của Ngài
Mời gọi con đứng dậy
Bước đi bằng tình yêu
Sống yêu thương thật nhiều
Hầu trở nên giống Chúa.
Lm Trọng Khẩn
Kinh “ Lạy Nữ Vương Mẹ Nhân Lành” ( Salve Regina ) rất được hâm mộ và phổ biến cả trong Phụng Vụ lẫn Cộng Đoàn. Tuy nhiên, về nguồn gốc, xuất xứ cũng như ý nghĩa sâu xa của Kinh Nguyện này thì có thể cũng có nhiều người chưa biết ?
Vào khoảng năm 1100, bên Đức có một gia đình sang trọng, đạo đức sinh được cậu con trai, đặt tên là Herman. Được cha mẹ thương yêu, nhưng từ khi mới lọt lòng, cậu đã mang tật nguyền…Về hình dáng thì thấp bé, miệng mồm méo xệch, lớn lên với cái lưng còng, đi lại khó khăn. Về tâm trí thì tối tăm, ngờ nghệch. Cha mẹ có phần xấu hổ, không muốn con mình tiếp xúc với ai.
Khi lên 12 tuổi, cha mẹ đón một thầy dòng về nhà để . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Bảy ơn Chúa Thánh Thần là một điểm giáo lý khá quan trọng, dù không phải là một tín điều. Nguồn gốc của khái niệm “7 ơn Thánh Thần” này là I-sai-a 11,1-2. Nguyên tác Hip-ri chỉ nói đến 6 ơn, thánh Giê-rô-ni-mô khi dịch Cựu Ước ra tiếng La-tinh thành bản Vulgata (Phổ thông), đã thêm một ơn nữa, là “pietatis” (thường dịch là “đạo đức”)[1].
Đi từ bản văn I-sai-a này, các nhà thần học thời Trung Cổ đã xây dựng cả một nền thần học về bảy ơn Chúa Thánh Thần, nghĩa là về các cánh buồm và các cột ăn-ten thiêng liêng giúp Ki-tô hữu nhận được các sứ điệp và các thúc đẩy của Thiên Chúa Ngôi Ba.
Trước tiên xin được phép trích nguyên văn La ngữ và bản dịch Pháp ngữ . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
24/05/26 CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG, Ga 20,19-23
NHẬN LẤY THÁNH THẦN
“Người thổi hơi vào các ông và bảo: ‘Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.” (Ga 20,22)
Suy niệm: Sau khi sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng, Chúa Giê-su ngay lập tức “thổi hơi vào các ông” để trao ban Chúa Thánh Thần cho họ. Việc kết hợp hai hành động ấy cho thấy Chúa Thánh Thần hiện diện, hoạt động không phải như một Đấng ở bên ngoài, hay ở bên trên, chỉ đóng vai trò hỗ trợ, giúp sức cho các môn đệ chu toàn sứ mạng Chúa Giê-su trao phó, nhưng như Đấng ở bên trong, là hơi thở của cộng đoàn Ki-tô hữu trong công cuộc truyền giảng Tin Mừng. Nói đúng hơn, Chúa Thánh Thần là tác nhân chính của . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Phúc hay phước và Nghiệp là hai lãnh vực tưởng chừng khác biệt, nhưng lại có mối tương quan chặt chẽ với nhau; trong đó Nghiệp là Nhân còn Phúc là Quả. Có nhận ra được mối tương quan ấy, chúng ta mới có thể vững tâm bước đi trên con đường Bỏ Mình theo Chúa: “ Ai muốn theo Ta thì hãy bỏ mình vác thập giá mình hàng ngày mà theo. Vì hễ ai muốn cứu mạng sống mình thì phải mất. Còn hễ ai vì cớ Ta mà mất mạng sống mình thì sẽ tìm lại được. Vì chưng lời lãi cả và thế gian mà mất linh hồn mình thì nào được ích gì ?” ( Lc 9, 23 -25 ).
Đạo lý “ Bỏ Mình” của Đức Ki Tô là một nghịch lý: Muốn cứu lại mất, bỏ đi lại được. Thế nhưng chính cái…nghịch lý ấy đã . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Có một cạm bẫy rất tinh vi trên Đường Thiêng Liêng, đó là: hiểu sai, nhưng, cứ tưởng mình đúng. Thà, khập khiễng bước đi mà đúng đường, còn hơn, chạy thật nhanh, nhưng lại trật hướng. Trên Đường Thiêng Liêng, ta rất dễ nhầm lẫn giữa “từ bỏ mọi sự” với “thờ ơ lãnh đạm”, giữa “thế à” với “vô cảm”. Sau một thời gian thực hành “từ bỏ”, luyện tập “thế à”, nếu ta thấy mình “thong dong” hơn, và đồng thời, cũng yêu mến nồng nàn hơn, đồng cảm sâu sắc hơn, và bao dung quảng đại hơn, thì, ta đang đi đúng hướng, còn nếu, ta thấy mình ít rung động hơn, ít quan tâm hơn, ít muốn dấn thân hơn, thì, ta hãy dừng lại, đặt mình trước Chúa, để nhìn lại thật sâu, có lẽ, ta đã . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Con thuyền không bến
Một chiếc thuyền lênh đênh giữa đại dương bao la, hết ngày này qua ngày khác, hết đêm này lại đêm kia, thuyền cứ trôi nổi bồng bềnh trên sóng nước mà không hướng về một bờ bến nào hoặc không có bến nào để neo đậu… thì số phận con thuyền đó bi đát biết dường nào!
Thế giới hôm nay cũng có lắm mảnh đời có chung số phận như con thuyền không bến này. Người ta sống mà chẳng biết mình sống vì mục đích gì, chết rồi sẽ ra sao… Họ thấy cuộc sống thật vô nghĩa và phi lý… Cuộc đời của họ như thuyền trôi lênh đênh, không mục đích, không định hướng, không tương lai, không hy vọng… Đời họ như những con thuyền không bến!
Khi đề cập đến sự vô nghĩa . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Trong mùa sinh viên ra trường, chúng ta chứng kiến những hình ảnh nhộn nhịp đượm chút lo lắng. Tốt nghiệp sau những năm tháng vất vả học hành, các tân khoa cũng có phần lo âu làm sao kiếm được việc làm tốt. Tâm trạng ấy giúp chúng ta hiểu được hoàn cảnh của các môn đệ Chúa trong ngày Người lên trời về cùng Chúa Cha. Sau ba năm trời được đào tạo dạy dỗ dưới mái trường Giê-su Ki-tô để tiếp tục sứ mệnh rao giảng Tin Mừng của Người, giờ đây các tân khoa là các tông đồ và môn đệ Chúa được Người chính thức sai đi vào cánh đồng truyền giáo. Quả thực Phụng vụ Lời Chúa đã mô tả ngày lễ Chúa lên trời không chỉ là kết thúc cuộc đời trần thế của Chúa, mà cũng là . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Có những cuộc chia tay làm người ta hụt hẫng. Một người cha lên đường xa nhà, một người mẹ tiễn con vào đời, một người thân nhắm mắt lìa đời… Tâm hồn con người thường sợ mất mát và xa cách. Vì thế, khi nghe nói đến biến cố Chúa Giêsu “lên trời”, nhiều người dễ nghĩ rằng Ngài đã rời bỏ nhân loại. Nhưng Tin Mừng Lễ Thăng Thiên lại cho thấy điều ngược lại: Chúa Giêsu ra đi để hiện diện gần hơn, sâu sắc hơn và mạnh mẽ hơn trong cuộc đời chúng ta.
- Chúa lên trời là khởi đầu của một sự hiện diện mới
Tin Mừng theo thánh Matthêu Tông đồ kết thúc bằng lời hứa an ủi của Chúa Phục Sinh: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Chính lúc “ra đi”, . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp