MẤT TÔI – ĐƯỢC TÔI

Thứ Sáu Tuần 5 Phục Sinh A

“Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em!”.

“Cho tôi một trăm người yêu mến Thiên Chúa hết lòng và không sợ gì ngoài tội lỗi, tôi sẽ đem cả thế giới về cho Chúa Kitô!” – John Wesley.

Kính thưa Anh Chị em,

Để đem cả thế giới về cho Chúa Kitô, con người trước hết phải biết quên mình. Lời Chúa hôm nay hé mở một nghịch lý lạ lùng: chính lúc ‘mất tôi’, chúng ta lại ‘được tôi’ cách sâu xa nhất. Chỉ lúc đó, chúng ta mới thật sự biết yêu như Ngài yêu và có sức biến đổi lòng người.

Nếu áp dụng lời Chúa Giêsu hôm nay, một câu hỏi có thể nảy sinh: vậy tình yêu có thể truyền dạy được sao? Đức Bênêđictô XVI giải thích: Thiên Chúa . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

Gương Chúa Giêsu II - 7. MẾN CHÚA TRÊN HẾT

Tình yêu duy nhất

Hạnh phúc ai hiểu thấu được: mến Chúa Giêsu và tự khinh vì Chúa Giêsu là gì?

Phải xa lìa tất cả bạn hữu khác để yêu người Bạn này, vì Chúa Giêsu mốn một mình Ngài được yêu hơn tất cả.

Tình yêu tạo vật hay lật lọng và không bền. Tình yêu Chúa Giêsu trung tín và trường cửu.

Ai cố kết với tạo vật, sẽ ngã theo với tạo vật; ai cố kết với Chúa Giêsu, sẽ đứng vững muôn đời.

Hãy yêu mến và kết nghĩa keo sơn với người Bạn này. Vì dầu mọi người bỏ Bạn, Ngài vẫn không bỏ, và trong giờ sau hết Ngài sẽ không để Bạn phải tiêu diệt.

Dầu muốn dầu chăng, một ngày kia Bạn sẽ phải xa lìa tất cả.

Hãy gần gũi Chúa Giêsu luôn, khi sống cũng như lúc chết, và . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

KHÔNG CHỈ LÀ CHÚA KITÔ

Thứ Năm Tuần 5 Phục Sinh A

“Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy!”.

“Yêu mến Chúa Kitô là yêu mến Giáo Hội; chống đối Chúa Kitô, thì không chỉ chống đối Ngài, nhưng còn là Giáo Hội của Ngài!” - William Barclay.

Kính thưa Anh Chị em,

“Yêu mến Chúa Kitô là yêu mến Giáo Hội”. Vì thế, không thể tách rời Giáo Hội khỏi Chúa Kitô; ở lại trong Ngài cũng là ở lại trong Giáo Hội của Ngài - ‘không chỉ là chúa Kitô’.

Động từ “ở lại” không chỉ mang nghĩa luân lý; nó diễn tả một tương quan. Tình yêu không khởi đi từ nỗ lực, nhưng từ một thực tại có trước: “Như Chúa Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến anh em”. Vì thế, “ở . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

THƠ: THÁNG NĂM – THÁNG HOA KÍNH MẸ MARIA

TỪ THÁNG NĂM ĐẾN THÁNG MƯỜI - HOA NGŨ SẮC MÂN CÔI DÂNG LÊN MẸ

Thưa quý vị và các bạn, Hoa Mân Côi chính là Hoa Hồng, hoa hồng tự nhiên có ngũ sắc, là hoa  hồng trắng, hoa hồng vàng, hoa hồng đỏ, hoa hồng hường, hoa hồng dương.

Ngũ sắc hoa hồng, tượng trưng cho năm Châu Lục, mỗi Châu Lục có một màu, màu đỏ tượng trưng cho Thiên Chúa, vì, Ngài là Tình Yêu, màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, thánh khiết, màu vàng tượng trưng cho sự giàu sang, vương quyền, màu hồng, (hường) chỉ sự vui mừng, hân hoan, vui tươi, vui vẻ, màu của hy vọng, màu xanh dương tượng trưng cho nhân loại, thưởng chỉ cho màu áo Đức Bà. Thực ra, màu xanh dương, xanh nước biển, hay . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

Ba trong một : Đường, sự Thật, sự Sống

Từ Saigon về Nhatrang đây, có đường bay, đường thủy, đường sắt, đường bộ… Đường bộ là một con lộ rõ ràng, đường sắt là hai thanh ray song song. Còn đường thuỷ, đường hàng không thì không thấy rõ. Nhưng người ta vẫn gọi là đường. Vì thế đường không nhất thiết là con lộ hay thanh ray, mà quan trọng : đường là hướng. Hướng tới. Một con đường không có hướng tới là đường cụt. Nhà văn Nguyễn Công Hoan mô tả cuộc sống không hướng tiến trong tiểu thuyết mang tên Ngõ Cụt.

Vậy khi Đức Giêsu tự xưng mình là Đường, tuyên bố này có ý nghĩa gì ? Và trong bài Tin Mừng hôm nay Ngài chẳng những nói mình là Đường mà còn nói thêm Ngài là sự Thật và là sự Sống nữa. Bộ ba đó . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

SỰ PHỤC SINH CỦA THÂN XÁC

Mùa Phục Sinh đang được cử hành, và chúng ta không chỉ vui mừng trước sự Phục Sinh của Chúa Kitô, mà còn vui mừng trước ý nghĩa của điều này đối với chính thân xác chúng ta: trong Ngày Phán Xét Cuối Cùng, thân xác chúng ta cuối cùng cũng sẽ được giải thoát khỏi mồ mả để được phục hồi về với linh hồn. Đây là một điều răn, điều thứ mười một, điều mà chúng ta tái khẳng định mỗi Chúa Nhật trong Kinh Tin Kính khi lặp lại: “Tôi tin xác loài người ngày sau sẽ sống lại.”

Tuy nhiên, điều này có vẻ hơi mơ hồ; nó có nghĩa gì trong thực tế? Theo Thánh Augustinô, được trích dẫn trong Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, đây cũng là điều răn bị thách thức nhiều nhất: . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

BÌNH THƯỜNG - NƠI CHÚA ẨN

Lễ Thánh Giuse Thợ

“Ông này không phải là con bác thợ sao?”.

“Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình!” - Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Thánh Giuse đặt chúng ta trước một nghịch lý: Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình; không ở nơi xa lạ, nhưng ngay trong điều bình thường. Và chính nơi đó, ‘bình thường - nơi Chúa ẩn’.

Khi gọi Chúa Giêsu là “con bác thợ”, họ không sai về gốc gác; nhưng chính cái đúng ấy lại che khuất điều ẩn giấu. Đó là skandalon - cớ vấp phạm: ánh sáng không thiếu, nhưng ánh sáng xuất hiện dưới một hình thức quá thân quen. Điều họ thấy là đúng, nhưng không đủ; và chính khi tưởng đã nắm bắt, họ lại không còn nhận . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

5 Phút cho Lời Chúa ngày 01/05 – 09/05/2026

01/05/26  Thứ sáu đầu tháng tuần 4 ps

Th. Giu-se thợ, Mt 13,54-58

Bác thợ khiêm nhu

Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: “…Ông ta không phải là con bác thợ sao?” (Mt 13,54-55)

Suy niệm: Sau vụ việc ‘ồn ào’ khi ‘cậu bé Giê-su 12 tuổi’ ở lại trong đền thờ khiến cha mẹ cậu tất tả tìm kiếm suốt ba ngày “giữa đám bà con và người quen thuộc”, thì cậu Giê-su đã theo cha mẹ trở về Na-da-rét “và hằng vâng phục các ngài” (x. Lc 2,44.51). Từ lúc đó, Đức Giê-su đã nối nghiệp ‘cha nuôi’ Giu-se theo nghề làm thợ để mưu sinh. Thế nên điều mà dân làng Na-da-rét biết về Đức Giê-su chỉ là lai lịch tầm thường là “con bác . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

LO RA CHIA TRÍ KHI CẦU NGUYỆN

Não bộ có khả năng thay đổi theo thói quen. Nếu ta tập luyện một thói quen đủ lâu, não sẽ thay đổi để phù hợp với thói quen đó: nếu ta thường xuyên phân tán, não sẽ quen với sự phân tán; nếu ta tập luyện chú tâm, não cũng sẽ quen với sự chú tâm. Những cuốn sách vài trăm trang từng là chuyện bình thường của thế hệ trước, ngày nay, vừa mới đọc vài trang, ta đã thấy tâm trí bắt đầu mệt mỏi, không phải vì nội dung khó, mà vì, tâm trí ta đã quen với nhịp độ quá nhanh của thời hiện đại: Ý nghĩ đến thì tin, cảm xúc đến thì phản ứng, ham muốn đến thì chạy theo, tất cả diễn ra gần như tự động, giống như một chiếc máy đã được lập trình sẵn.

Khi ánh sáng được hội . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp

ƠN GỌI TRONG KITÔ GIÁO

Trong đời sống Kitô giáo, khi nói đến “ơn gọi”, nhiều người vẫn còn vô thức thu hẹp nó vào hai con đường quen thuộc: ơn thiên triệu linh mục và ơn gọi đời sống tu trì. Cách hiểu này không sai, nhưng lại quá nghèo nàn so với chiều kích phong phú mà truyền thống Kinh Thánh và đời sống Hội Thánh đã chứng thực. Nếu chỉ nhìn ơn gọi như một “lối đi đặc biệt dành cho số ít”, ta sẽ bỏ lỡ một sự thật căn bản: mọi Kitô hữu đều có ơn gọi, và mỗi ơn gọi đều mang một đặc sủng riêng, không thể thay thế.

1. Ơn gọi không phải là “một khuôn mẫu”, mà là một tiếng gọi cá vị

Ngay từ đầu, Kinh Thánh đã cho thấy Thiên Chúa không gọi con người theo kiểu đồng loạt, rập khuôn. . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp