Tiêu điểm
Tự ổn định
Hãy bắt đầu thiết lập bình an trong mình, rồi Bạn sẽ làm cho người khác an bình.
Người chuộng hòa bình, lại hữu ích hơn người thông giỏi.
Người đam mê biến thiện thành ác và dễ tin điều ác.
Người công chính và an bình trở mọi cái thành thiện.
Người bình an thực, không nghi ngờ người khác. Người hay phẫn ý và đa nghi, hơn tí là ngờ vực.
Họ không được yên, cũng không để người khác ở yên.
Cái cần nín lại đem nói ra, cái nên làm thường lại bỏ.
Chỉ chú trọng đến việc người, còn trách nhiệm mình lại chểnh mảng.
Phải khắt khe với mình đã, rồi hãy khắt khe với người; thế mới hợp lý.
Chiến sĩ hòa bình
Bạn tô điểm và bào chữa lầm lỗi của Bạn khéo lắm, . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Tai họa ngày 11 tháng 09 năm 2001 trên đất Mỹ đã trở thành một nỗi ám ảnh đối với mọi người. Trong phút chốc, hai tòa tháp chọc trời đổ sập xuống, trở thành ngôi mộ khổng lồ chôn vùi mấy ngàn sinh mạng. Ngôi mộ gieo tang thương. Ngôi mộ gieo kinh hoàng. Ngôi mộ làm rung chuyển thế giới.
Ngôi mộ không chỉ hiện hữu từ khi toà tháp đôi đổ xuống. Trước đó ngôi mộ đã hiện diện trong trái tim của những người khủng bố. Sau đó ngôi mộ vẫn phủ màn u ám trên cuộc sống thân nhân bạn bè.
Như thế, ngôi mộ không chỉ xây bằng gạch đá. Nó được xây bằng những lực lượng chết chóc như sự hận thù, sự áp bức, sự độc ác… Ngôi mộ không chỉ chôn vùi sự sống. Nó chôn vùi cả niềm . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Trong hành trình Phụng vụ, đặc biệt là những ngày tiến gần đến mầu nhiệm Vượt Qua, Giáo hội đặt chúng ta đối diện với thực tại trần trụi nhất của thân phận con người: cái chết. Nhưng đồng thời, qua các bài đọc từ Kinh Thánh hôm nay, chúng ta được dẫn đưa vào một mặc khải chấn động: Thiên Chúa của chúng ta không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là Thiên Chúa của kẻ sống.
- Tiếng kêu từ nỗi đau và mầu nhiệm của sự trì hoãn
Mở đầu đoạn Tin Mừng, chúng ta bắt gặp một lời cầu khẩn vừa tha thiết, vừa đầy tin tưởng: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng” (Ga 11: 3). Hai chị em Mácta và Maria không đưa ra một lời yêu cầu cụ thể nào; họ chỉ trình . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
22/03/26, Chúa nhật tuần 5 mc – a
Ga 11,1-45
Hướng về phục sinh
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được sống.” (Ga 11,25)
Suy niệm: Đối với con người, một khi lưỡi hái tử thần đã buông xuống, thì tài giỏi như Cesar, quyền lực như Tần Thủy Hoàng, đẹp như Cléopâtre cũng đành nhắm mắt trở về với cát bụi. Thế nhưng, có một người đã dám chống lại Tử Thần và đã chiến thắng. Đó là Đức Ki-tô, Ngài đã chết và đã Phục Sinh. Và tiếp bước theo Người, những người Ki-tô hữu cũng sẽ sống lại như thế. Nhờ vào đâu vậy? Thưa, nhờ tin và chịu phép rửa trong Đức Ki-tô, nghĩa là “cùng được mai táng với Đức Ki-tô khi chịu phép . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Sống trong cảnh mù loà là điều đáng sợ nhất. Thật là bất hạnh đối với một đứa trẻ ngay từ khi mở mắt chào đời đã phải sống trong tăm tối, phải chấp nhận một cuộc đời không thấy ánh sáng, không nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên, con người cũng như cỏ cây! Lúc lớn lên có thể nghe mọi chuyện, có thể sờ mó tất cả, nhưng không thể nào hình dung ra được hình dáng, màu sắc! Ở đời, khi nói về nỗi khổ thể lý của người bị mù lòa, người ta vẫn thường nói: “giàu hai con mắt, khó hai bàn tay”. Đó là nói về mặt thể xác, ngoài ra, về tinh thần, con mắt còn được gọi là “cửa sổ của linh hồn”, là “ngọn đèn của thân thể” (“Đèn của thân thể là con mắt của anh. Khi mắt anh . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Xuyên qua Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy có hai loại mù: mù loà của đôi mắt thể xác và mù quáng của tâm hồn, của đầu óc.
Người mù bẩm sinh trong Tin Mừng hôm nay tuy bị mù đôi mắt thể xác nhưng anh ta lại sáng suốt hơn những người Pha-ri-sêu tự cho mình tinh thông.
Trong khi đó, những người Pha-ri-sêu tự hào là người khôn ngoan thông sáng, nhưng họ đang bị mù quáng mà chẳng hay. Họ bị thành kiến che chắn trí khôn nên họ không nhận ra Đức Giê-su là Đấng cứu độ nên họ đã không được đón nhận ơn cứu độ do Ngài tặng ban.
Những người mù loà vốn rất hiền hòa. Chưa từng nghe nói người mù gây ra tội ác hay phạm pháp bất cứ ở đâu. Họ xứng đáng được mọi người tôn . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Dưới cánh tay Chúa
Đừng bận tâm xét ai ủng hộ, ai đả đảo mình, miễn sao có Chúa ở với trong mọi hành động là đủ rồi.
Cứ giữ lương tâm cho thẳng thắn, tất Chúa sẽ phù trợ cho.
Chúa đã phù trợ ai, thì dù người xảo quyệt mấy cũng không hại nổi.
Nếu biết nín lặng và nhẫn nhục, nhất định Bạn sẽ thấy Chúa giúp Bạn.
Chúa hiểu thời cơ và cách thế cứu Bạn, vì thế hãy cứ để mặc Ngài.
Giúp Bạn cũng như cứu Bạn, khỏi xấu hổ đó là quyền Chúa.
Người khác biết và khiển trách những khuyết điểm của ta, lại hay giúp được ta giữ vững đức khiêm nhượng thực.
Lợi ích của sự khiêm tốn
Biết lỗi mà tự khiêm tốn, sẽ dễ làm vừa ý người khác và làm nguôi cơn giận họ, mà không phải . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Khi Chúa Giêsu đi ngang qua Đền Thờ, Ngài thấy một người mù từ thuở mới sinh. Các môn đệ hỏi: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù?” (Ga 9: 2). Câu hỏi ấy phản ánh quan niệm phổ biến thời bấy giờ rằng đau khổ và bệnh tật là hậu quả trực tiếp của tội lỗi: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu” (Ga 9: 34).
- Chúa Kitô là Ánh sáng của thế gian
Nhưng Chúa Giêsu phá vỡ hoàn toàn cách suy nghĩ ấy. Ngài trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh” (Ga 9: 3).
Lời này khẳng định Thiên Chúa không gây ra đau khổ để chứng tỏ quyền . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Thứ Bảy Tuần 3 Mùa Chay A
“Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ!”.
“Khiêm tốn là sợi dây liên kết con người với Chúa, là cây cầu bắc qua mọi vùng vịnh, đưa bạn vượt mọi thung lũng hiểm nguy! Chúa không cần những con người vĩ đại, Chúa cần những con người dám chứng tỏ sự vĩ đại của Ngài. Vì thế, lời cầu mạnh nhất của linh hồn là lời cầu nguyện khởi đi từ vực bất xứng của nó!” – A. Simpson.
Kính thưa Anh Chị em,
Cao trào của Lời Chúa hôm nay là hình ảnh trơ trọi của ‘một vai phụ’ trong dụ ngôn – người thu thuế! Và rất có thể, đó cũng là hình ảnh của bạn và tôi trước mặt Thiên Chúa. Anh đã dâng một lời cầu nguyện khởi đi từ ‘vực bất xứng’ của linh hồn!
Với . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp
Theo Lịch Phụng Vụ, Mùa Chay bắt đầu từ Lễ Tro, giáo hội có ý nhắc nhở cho ta về lẽ vô thường, sinh diệt của đời sống con người. Hễ có sinh thì ắt có tử, không ai thoát khỏi ! Tuy nhiên, có sự thật cần phải suy gẫm đó là chết không phải là hết; nhưng nếu chết không phải là hết thì rồi ta sẽ đi đâu ? Về đâu?
Chết rồi đi đâu ? Đây là câu hỏi đã được đặt ra trong suốt dòng lịch sử triết học đông tây, kim cổ mà cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng ! Đức Khổng Tử, mặc dù quan niệm Sống Gửi Thác Về ( Sinh ký dã, tử quy dã ). Thế nhưng, khi được hỏi: Người chết có còn biết gì nữa không thì ngài trả lời cách…lấp lửng: Cho người chết là mất hẳn, . . . >> Bấm vào tên bài để đọc tiếp