THỨ BA TUẦN VIII MÙA THƯỜNG NIÊN C NGÀY 05-03-2019
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (10: 28-31)
28 Ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!"29 Đức Giê-su đáp: "Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng,30 mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.31 Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu".
SUY NIỆM- TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA
Mỗi giây phút sống, chúng ta đều phải chọn lựa, từ những điều quan trọng cho cả đời, cho đến những việc nhỏ nhặt thoáng qua. Tất cả đều phải trải qua “bàn sàng” chọn lựa.
Khi chọn lựa, mỗi người có thể cho rằng điều mình chọn là giá trị hơn những điều khác. Giá trị hơn hay kém lại thường tùy thuộc vào nhận thức, vào khả năng của mỗi người. Điều người này cho là quan trọng, người kia lại cho là không. Con người không là chân lý nên cũng dễ chọn lựa sai lầm. Con người giới hạn nên những điều được chọn lựa cũng không có giá trị trường tồn. Vậy phải làm sao để chúng ta biết lựa chọn những điều giúp bản thân đạt được giá trị vĩnh cửu?
“Phải từ bỏ, coi nhẹ những điều gắn chặt với con người chúng ta, nhưng có thể cản ngăn chúng ta theo Chúa và Tin Mừng Chúa Giêsu, như: nhà cửa, cha mẹ, anh chị em, ruộng đất”. Những điều này, chúng ta cần, nhưng chỉ có giá trị cho đời trăm năm. Để được sự sống vĩnh cửu, chúng ta phải chọn lựa Chúa Giêsu và Tin Mừng thôi. Dù đau đớn, nhưng thật đáng giá. Mất cái chóng qua để được gia tài vĩnh cửu, được sống đời đời, ai lại không đổi! Tuy nhiên nhiều khi, chúng ta lại là những người không chịu đổi, cứ khư khư giữ lấy những gì thuộc đời này.
Cơn cám dỗ của thời nay là người ta mất ý thức về giá trị linh thánh, chỉ còn là “duy vật”. Duy vật trong lý thuyết không nguy hại bằng “vô thần” trong thực hành. Người Kitô hữu tin vào sự sống đời đời, nhưng lại sống “duy vật” trong từng ngày, khi lấy lý do: bận quá, không dự lễ được, phải lo chuyện này chuyện khác, nên không tham dự các sinh hoạt của giáo xứ được. Vậy những người sinh hoạt là thừa giờ, dư của sao? Cha mẹ bận rộn với công việc lo cơm áo cho con cái, không còn giờ lưu tâm đến đời sống đức tin của con, không còn giờ thực hành việc lành đạo đức, như thế không phải là những người cha người mẹ đang nêu gương “duy vật” cho con cái noi theo đó sao?
Lạy Chúa Giêsu, Chúa vì sự sống đời đời của chúng con mà hy sinh mạng sống. Còn chúng con lại thường vì sự sống đời này mà hy sinh “sự sống đời sau”, thật sai lầm. NHỜ THÁNH THẦN ĐÁNH ĐỘNG chúng con biết vì Chúa và vì Tin Mừng mà từ bỏ những gì không cần thiết. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường