20. Những Bài Về Đức Mẹ

ĐỨC MẸ LỘ ĐỨC

( Ngày Quốc tế bệnh nhân )
11/2/2025

Kính dâng Mẹ những bệnh nhân
Từng ngày đau đớn xác thân mỏi mòn
Đức tin đôi lúc chẳng còn
Vì cứ xin mãi cho con phép lành
Như xưa Chúa đã chữa lành
Chàng mù được thấy nên anh tươi cười
Rồi thêm phong hủi mười người
Sạch ngay, Chúa hỏi “Sao ngươi đến mình…?”

Chín tên kia nữa quên tình
Không hề quay lại đáp tình Chúa yêu.

Ngày nay bệnh tật quá nhiều
Môi trường ô nhiễm đủ điều lý do
Loài người mang nặng âu lo
Sống chung với lũ co ro tủi sầu
Tìm về bên Mẹ khấn cầu

Xin ơn cứu giúp cầu bầu Chúa thương
Chúng con đến Mẹ náu nương
Đau bệnh thể xác giữa đường trần gian

Ban ơn trợ lực bình an
Tâm hồn tín thác nơi bàn tay Cha
Lời kinh thấm lệ thiết tha
Dâng lên cuộc sống lắm ca đau đầu
Bệnh nhân muôn sắc nhiều mầu
Tâm hồn, thể lý, có khâu mù què
Xe lăn xe lắc loe hoe

Thánh Đường chạy đến náu che ngày này

Cầu Mẹ Lộ Đức giang tay
Cứu nhân độ thế hôm nay khẩn cầu.

BCT

 

GIƯỜNG BỆNH SỐ 3


Anh đi lao động xa nơi xứ lạ lúc tuổi còn thanh niên, ngày anh ra đi chỉ có chiếc ba lô nhỏ xíu đựng vài bộ đồ cùng vật liệu cá nhân cần thiết, đặc biệt nơi ngón tay kế út có đeo nhẫn trắng bạc là mười hạt mân côi nhỏ xíu nổi lên Thánh giá ngay giữa chiếc nhẫn vừa khít gốc ngón tay.

Một năm, hai năm, ba năm…, và rồi không ai trong gia đình còn nhớ anh đã đi được bao lâu nữa, bởi khi ba mẹ mất thì các anh chị em trong gia đình mỗi người một ngả đi tự lập cho cuộc sống riêng của mình, ba mẹ họ thuộc gốc Sài Gòn, đạo đời lẫn lộn cùng chung sống trong môi trường đa tôn giáo, hơn nữa dân quận tư đa số nổi tiếng “ tứ chiến giang hồ”từ trước tới bây giờ, cũng vẫn còn một tiểu số quân lẩn quẩn loanh quanh đâu đó…

Bỗng ngày kia đột ngột có người quen báo tin anh đang nằm trong bệnh viện nhiệt đới, khoa nội . Cậu em trai kế anh hiện là giáo viên nghe được liền về nhà rủ vợ mình tới đó , tìm gặp anh sau bao năm xa cách không biết số phôn để liên lạc. Đến nơi hỏi thăm phòng trực và kiếm bảng tên của các bệnh nhân trong khoa nội, tất cả đều không thấy tên anh. Cậu em đành bấm điện thoại cho người quen đã báo tin ấy để hỏi coi sao…, người quen trả lời: “ Bạn cứ vào phòng đặc biệt, bệnh nhân giường số 3 rồi sẽ rõ Ok!”. Hai vợ chồng nghe thế liền hỏi thăm cô điều dưỡng đang làm việc gần đó rồi được cô chỉ dẫn đến đúng “ Giường bệnh số 3”.

Thoạt nhìn thấy bệnh nhân, cậu em lắc đầu: “ Không phải là anh T., vợ ơi không phải rồi!”. Cô vợ im lặng tiến lại gần, đứng cạnh giường quan sát kỹ gương mặt hốc hác gầy gò, cô nhìn những dây nhợ ống truyền thuốc, nước biển…rồi cô chú ý nhìn từng ngón tay của anh. Cô bất chợt giật mình kêu lên: “ Chúa ơi! Đúng là anh T. nè ông xã ơi! Chiếc nhẫn Thánh giá hạt mân côi bằng bạc ngày xưa vợ chồng mình tặng anh đeo vào ngày Lễ Bổn Mạng của anh ấy vẫn còn đeo nơi ngón tay áp út nè!!”. Tiếng nói của cô làm bệnh nhân đang nhắm mắt ngủ liền he hé mở ra, anh có vẻ run rẩy rồi thốt lên khe khẽ:

  • Em trai của anh đến rồi ư!?

Cậu em liền bước tới xờ tay anh, xúc động không nói nên lời, người vợ đã thay chồng thăm hỏi anh T., nói anh có cần xin Linh mục đến ban các Bí Tích và sức dầu bệnh nhân? Anh T. yếu ớt chớp mắt gật đầu, giây lát anh lại thì thào nói :

  • Em ơi đọc Lời Chúa hôm nay cho anh nghe .

Người vợ nhanh nhẹn lấy trong túi xách tay ra quyển Tân Ước nhỏ, rồi mở đọc rõ ràng gần tai anh : “ Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Ngài cho anh em.” ( Lc 12,32)

Anh nghe xong nét mặt tươi lên như mỉm cười…, rồi lại nhắm nghiền mắt lại vì đuối sức, cơ thể quá suy kiệt rồi. Nghe đâu bác sĩ nói anh sẽ không qua khỏi…

Vợ chồng cậu em trai mau lẹ ngay xế chiều hôm ấy đi mời đón một Vị Linh Mục đến, giúp ban các Bí Tích sau cùng cho anh mình. Tạ ơn Chúa, Đức Mẹ , Cha Thánh Cả Giuse Bổn Mạng của anh T. Tối gần giữa đêm ấy anh đã từ trần trong an bình thư thái , một giấc ngủ ngàn thu trong tình yêu Thiên Chúa.

BCT

 

ĐẶC ÂN VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI – SINH RA CÁC MẦU NHIỆM CỨU ĐỘ

SUY NIỆM TIN MỪNG LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI 2024 – LỄ TRỌNG - LỄ HỌ - LỄ CẦU CHO GIÁO DÂN, năm  C ( Lc 1, 26- 38)

Khởi đi từ sách Sáng Thế ( St 3, 9-15 ;20), Thiên Chúa tuyên phạt A-đam, E-va và con rắn. ( A-đam : Bởi bụi đất). E- va , là tên được A-đam đặt cho người nữ sau khi phạm tội. Con rắn là satan, tức kẻ phản nghịch, thiên thần phản nghịch. E-va là mẹ của chúng sinh loài người. Như vậy, A-đam là loài người được tạo thành bởi bụi đất có Thần Khí. Theo đó,Thần Khí là Linh Thiêng, là sự sống bởi Thiên Chúa.

Như vậy, loài người mắc phải án phạt phải chết, là bị tách biệt ra khỏi Thiên Chúa là sự sống đời đời. Vì thế, sự sống của kiếp nhân sinh mong manh và yếu đuối, mỏng giòn là vậy. Như, bình sành dễ vỡ là thế.

Theo đó, tội lỗi đầu tiên của loài người, đó là “tội nguyên tổ”. Từ đó, chúng ta biết Đức Maria là loài người, nhưng, vâng phục Thiên Chúa, đến độ được Sứ Thần loan báo là “Đấng đẹp lòng “ Thiên Chúa, là “Đấng đầy ân sủng”.

Rõ ràng, từ khi A-đam, E-va phạm tội, bị đuổi ra khỏi vườn Địa Đàng (mặt đất khởi nguyên còn hạnh phúc viên mãn). Như vậy, loài người đầu tiên chưa phản nghịch, nhưng, satan , một thiên thần phản nghịch dụ dỗ. như vậy, sự tiếp cận bởi Thiên Chúa là KHIÊM NHƯỜNG, nhưng sự tiếp cận của satan là : CẠM BẪY.

Rõ ràng, án phạt loài người là do satan dụ dỗ người nữ, người nữ lại quyến dụ đàn ông trở nên bất nghĩa, bất trung với Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng loài người.

Theo đó, đến thời, đến buổi, Đức Trinh Nữ Maria được đẹp lòng Thiên Chúa, trước khi Mẹ cất lời “XIN VÂNG”. Vì, Mẹ được Thiên Sứ Truyền Tin sau khi Mẹ được đẹp lòng Thiên Chúa và đầy tràn ân sủng. Mẹ ưng thuận vâng lời để chu toàn Thánh Ý Thiên Chúa. Và, Mẹ giữ trọn sự vâng lời ấy cách trung tín, mến yêu và phó thác chân thành. Rõ ràng, câu Mẹ đáp lời “XIN VÂNG” ở tại câu 38. (Lc 3, 38)

Đoạn Tin Mừng ( Lc 3, 26 -38) hôm nay, rất quen thuộc, được gọi là Đọan Tin Mừng “Truyền Tin cho Đức Maria “. Theo đó, nhờ Mầu Nhiệm Truyền Tin, tức truyền LỜI của Thiên Chúa, mà Tân E-va, đấng đẹp lòng Thiên Chúa đã “CỨU “ được chúng sinh.

Đức Trinh Nữ Maria “cứu“ được loài người nhờ “ Lời Xin Vâng ” của Mẹ. Mẹ không thể cứu độ loài người, nhưng, Mẹ cộng tác vời Thiên Ân để sinh ra “ƠN CỨU ĐỘ”, nhờ bởi Con của Mẹ là Chúa GIÊ-SU. Đấng Cứu Thế GIÊ-SU –KI-TÔ đến thế gian chỉ với một chữ “CỨU “ thôi. GIÊ-SU là GIẢI THOÁT, KI-TÔ là Đấng được xức dầu tấn phong làm Vua.

Vị VUA đến để Giải Thoát loài người, đó là VUA GIÊ-SU – KI-TÔ. Theo đó, “ĐẶC ÂN VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI” Thiên Chúa ban cho Đức TRINH NỮ MARIA chính là: Không Mắc Tội Tổ Tông Truyền, mới “ SINH RA MỘT DÒNG DÕI MỚI, DÒNG DÕI TÂN ƯỚC “, được CỨU ĐỘ bởi Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng tự nguyện hạ mình, từ Trời xuống thế bởi phép Chúa Thánh Thần.

Theo đó, Đặc Ân Vô Nhiễm Nguyên Tội được ban cho Đức Mẹ, rõ ràng là cao cả ”hơn” tất cả các Mầu Nhiệm khác. Vì, nếu không thì không thể thực thi ƠN CỨU ĐỘ cách thuận lý, hợp lẽ được. Vì sao vậy ? Thưa vì, “tội” không thể “sinh ra phúc”, chỉ có “tội sinh ra tội”, và ”phúc sinh ra phúc “ mà thôi.

Đặc Ân Vô Nhiễm Nguyên Tội là Đặc Ân, mà Thiên Chúa khấng ban vô điều kiện cho một thụ tạo đặc biệt duy nhất là ĐỨC TRINH NỮ MARIA mà thôi. Bởi vì, sau khi tuyên phạt A-đam, E-va , con rắn là satan xưa, thì Thiên Chúa HỨA ban ƠN CỨU ĐỘ, tức ƠN THA THỨ cho loài người qua ĐẤNG CỨU THẾ. ƠN CỨU ĐỘ ấy phải được thay thế bởi một HY TẾ CỨU CHUỘC, bởi một NGƯỜI CON vừa là Ngôi Vị Thiên Chúa vừa là NGƯỜI. Nghĩa là Đấng Cứu Thế mang Hai Bản Tính là Thần Tính và Nhân Tính.

Theo đó, lễ Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội đi trước Lễ Chúa Giáng Sinh là mang chiều kích đó.

Vì thế, “ĐẤNG THÁNH SẮP SINH RA SẼ ĐƯỢC GỌI LÀ CON THIÊN CHÚA “. (Lc 1, 35 c)

Thiên Chúa dùng LỜI để tạo dựng, tuyên phạt sự phản nghịch và tha thứ cho kẻ sám hối, ban ơn cho những kẻ tín trung là như vậy, vì,  Ngài là THIÊN CHÚA.

Nếu LỜI Chúa là Mầu Nhiệm như thế, thì cũng LỜI Chúa ban ơn cho kẻ tín trung là thụ tạo đặc biệt, đặc ân duy nhất là: ĐỨC TRINH NỮ MARIA đặc ân VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI – TRỌN ĐỜI ĐỒNG TRINH là như vậy.

Theo đó, Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội năm 2024, đánh dấu 170 năm ngày Đức PIO thứ IX Giáo Hoàng, vì ngày 08/12/1854 đến ngày 08/12/1954 là đúng 100 năm, ngày tuyên tín Tín Điều Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội. Và , sau đó 04 năm 1858, chính Đức Mẹ tỏ hiện TRINH NHAN của Mẹ cho thánh nữ Bernadeth, tại Lourde , Lộ - đức – Nước Pháp. Đức Mẹ xác chuẩn la 2:”TA LÀ ĐẤNG VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘ I”.Theo đó, Giáo Phận Bùi Chu nhận Tước Hiệu “ĐỨC MARIA VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI “ làm Bổn Mạng Giáo Phận được 100 năm, thì xảy ra BIẾN CỐ 1954. Năm 2024, đánh dấu biến cố 70 năm đối với Giáo Phận Bùi Chu nói riêng và Giáo dân Miền Bắc nói chung. Bảy mươi năm cho một chằng đường di cư, bảy mươi năm cho một đời người, và bảy mươi năm cho một chặng đường ân sủng bởi sự che chở, cầu bàu cho giáo hữu Bùi Chu, Bắc Việt nhờ ơn MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI. dù , cho 21 năm sau đó, toàn thể người Công Giáo Việt Nam phải chịu ly tán tứ phương, nhưng, dù vượt hải ngoại, hay còn quốc nội, Ơn Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội vẫn bền vững và trung tín với con cái loài người, vì , Mẹ luôn trung tín với Thiên Chúa.

Sóng gió nào cũng sẽ lặng yên, bão táp nào cũng phải dừng thôi, vì, có Chúa GIÊ-SU – KI-TÔ, Đấng Cứu Chuộc và Mẹ Người, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội. Thiên Chúa đã dùng “ROI SẮT” để cai trị muôn dân là như vậy. Chiếc “ROI SẮT “ấy đã và đang được dùng, nhưng sắp hết thời hiệu.

Rõ ràng, theo lịch phụng vụ thì, có bốn lễ trọng theo Bốn Tín Điều về Đức Mẹ, thì có 02 Lễ Trọng – Lễ Họ - Lễ cầu cho giáo dân là:

  • Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội 08/12.
  • Lễ Đức Mẹ Hồn Xác lên Trời 15/08.

02 Tín Điều còn lại là:

  • Lễ Đức Maria - Mẹ Thiên Chúa là Lễ Trọng 01/01, nhưng không phải Lễ Họ - Lễ cầu cho giáo dân.
  • Đức Maria Trọn Đời Đồng Trinh – Lễ Truyền Tin 25/03. Lễ Trọng.

Như vậy, Lễ TRUYỀN TIN và Lễ Đức Mẹ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI là một đặc tính , như 02 Tín Điều riêng.

  • Lễ Đức Maria Trinh NỮ VƯƠNG 22/08. Lễ kính. (không phải Tín Điều).

Theo Bài Đọc II, Thánh Thư Epheso, thánh Phaolo cho chúng ta biết ĐỨC GIÊ-SU –KI-TÔ là MẦU NHIỆM từ Thiên Chúa là Cha, và HỘI THÁNH của Người là một MẦU NHIỆM. Vì vậy, Ơn Cứu Độ được thiết lập qua Bảy Phép Bí Tích mà Chúa Giê-su đã dùng chính Hy Tế Cứu Độ của Người để thiết lập. Như vậy, theo Thần học hiện nay, thì Hội Thánh có 09 Phép Bí Tích, Hội Thánh Công Giáo là mình Mầu Nhiệm Đức Chúa Giê-su, Con Đức Mẹ.

Theo đó, Lễ Đức Mẹ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI là Lễ Trọng đứng đầu, Vì :  SINH RA TẤT CẢ CÁC MẦU NHIỆM , vì : SINH RA MẦU NHIỆM CON THIÊN CHÚA LÀM NGƯỜI. Theo đó, tính chất ĐẶC ÂN VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI nơi Đức Mẹ thật cao trong biết bao!

Lạy Thiên Chúa là Cha Toàn Năng Hằng Hữu, xin cảm tạ Cha muôn đời, vì muôn vàn hồng phúc Cha đã ban cho loài người qua Đức Giê-su – Ki-tô , Con Một của Cha, và nhờ đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội Cha đã ban cho Đức Trinh Nữ Maria Trọn Đời Đồng Trinh. Xin nhờ lời cầu thay, nguyện giúp của Đức Maria mà ban cho chúng con biết vâng phục Thánh ý Cha trọn đời. chúng con cầu xin, nhờ Đức Giê-su –Ki-tô Con Cha, Chúa chúng con, Người Hằng Sống và hiển trị cùng Cha, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần muôn đời./. Amen

08/12/2024

Phê- rô  An-tôn Trần Đình Phan Tiến

 

ĐIỀU THIÊN CHÚA ĐÃ THỰC HIỆN NƠI MẸ MARIA, NGÀI SẼ THỰC HIỆN NƠI CHÚNG TA

Hôm nay Mẹ Maria mời gọi chúng ta bước vào năm mới, sống một khoảng thời gian mới, với nhiều sự việc trong một tương lai chưa xác định. Mẹ mời chúng ta bước vào năm mới như vậy vì chính Mẹ cũng đã sống cuộc sống của chính mình, theo hoàn cảnh và cung cách riêng của Mẹ. Mẹ mời chúng ta bước vào cuộc sống của chính chúng ta, theo hoàn cảnh và cung cách riêng của chúng ta.

Nhưng đâu là điều mà cuộc sống chúng ta cần phải trở nên giống như Mẹ? Thật vậy, chúng ta thấy nơi Mẹ một sự bình an lặng lẽ sâu thẳm, dẫu Mẹ đang ở trong một hoàn cảnh bấp bênh: rời xa quê hương bản quán, “không tìm được chỗ trong nhà trọ” (Lc 2: 17), ở giữa những người xa lạ. Thánh Giuse và Mẹ, cả hai dường như sẵn sàng cho bất cứ hoàn cảnh nào, kể cả những tình huống không ngờ nhất: “Một trẻ sơ sinh bọc trong tã, nằm trong máng cỏ” (Lc 2: 13). Có người cha, người mẹ nào lại muốn sinh con trong cảnh cơ hàn như thế không?  Tại sao lại có cách sống như thế?

Trình thuật của thánh Luca có thể giúp chúng ta hiểu điều đó. Kể từ cuộc gặp gỡ với sứ thần, Mẹ đã đoan hứa về cung cách sống của mình: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1: 38). Kể từ lời xin vâng đó, Mẹ đã sẵn sàng đón nhận các sự kiện trong cuộc đời mình như những dấu chỉ đầy ý nghĩa khởi đi từ lời loan báo của sứ thần liên quan đến Người Con Giêsu của Mẹ. Mẹ đặc biệt chia sẻ điều đó với người chị họ Elisabeth của mình trong Lễ viếng thăm, bày tỏ sự vui mừng hớn hở và niềm tin tưởng của mình trong bài ca Magnificat:

Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,

thần trí tôi hớn hở vui mừng

vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.

Phận nữ tỳ hèn mọn,

Ngài đoái thương nhìn tới;

từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.

Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả

(Lc : 46-49).

Và hôm nay, sau khi sinh con, Mẹ tiếp tục đón nhận những gì đang xảy ra: “Mấy người chăn chiên… liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Maria, ông Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2: 16-19). Mẹ trung thành với cung cách sống này, Mẹ cũng sẽ như vậy sau lần lạc mất con khi lên đền thờ Giêrusalem: “Sau đó, Ngài đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadarét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Ngài thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng” (Lc 2: 9).

Ghi nhớ các sự kiện có nghĩa là gì? Chúng ta ghi nhớ một sự kiện khi chúng ta chấp nhận đối mặt với nó, để nó trong tâm trí chúng ta, không chạy trốn nó. Chúng ta không ghi nhớ một sự kiện khi chúng ta quay lưng lại với nó, coi nó như thể không tồn tại, và điều này xảy ra khi sự kiện đó không xẩy ra theo cách nhìn nhận của chúng ta hoặc khi nó gây hại đến những gì chúng ta đang mong chờ có được. Chúng ta suy ngẫm về các sự kiện khi những câu hỏi chưa được trả lời, vẫn còn bỏ ngỏ, dang dở. Chấp nhận suy ngẫm về một sự kiện theo cách này là một cử chỉ của niềm tin, bởi vì điều đó giả thiết rằng thế giới này mang một ý nghĩa có thể hiểu được và tin rằng ý nghĩa đó có thể được tìm thấy trong cuộc đời mình. Đối với một người nào đó, nếu thế giới này ngay từ đầu đã hoàn toàn là kết quả của sự ngẫu nhiên, không có ý nghĩa gì cả và do đó việc cố tìm hiểu nó chỉ là chuyện ngớ ngẩn, thì người đó sẽ không lãng phí thời gian của mình để ghi nhớ, suy ngẫm, tìm kiếm ý nghĩa của thế giới. Xưa cũng như nay, không ít người trong chúng ta sống theo cách này: cuộc sống không có ý nghĩa gì, đừng tốn công sức đi tìm, sống tới đâu hay tới đó. Như thế, người ta mặc nhiên chấp nhận sống trong vô minh tăm tối, chủ trương bất khả tri dẫn đến duy vật vô tín, thực dụng duy lợi, chối bỏ mọi ràng buộc đạo đức…Nhưng thánh Luca trình bày cho chúng ta thấy Mẹ Maria là một con người của đức tin, một con người cảm nghiệm sự căng thẳng đau khổ giữa những câu hỏi chưa có lời giải đáp: “Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì” (Lc 1: 29). Nhưng Mẹ xác tín vững chắc rằng nguồn gốc của thế giới này và mọi biến cố trong đó là ánh sáng và tình yêu của Thiên Chúa: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn! Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Ngài” (Lc 1: 49-50), và do đó đáng để tiếp tục cố gắng tin tưởng và tìm hiểu: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1: 37).

Mẹ để cho lời của sứ thần Gabriel, vốn đã khắc ghi vào tâm trí và cõi lòng Mẹ, được suy ngẫm và lớn lên. Mẹ để cho những hạt mầm đó ngày càng trở nên vững chắc, nên một ý nghĩa. Mẹ sẵn sàng chờ đợi đón nhận ý nghĩa đó, vốn sẽ dần dần thành hình khi Mẹ chăm sóc Người Con của mình. Mẹ để cho lời hứa vững chắc của Thiên Chúa, được loan báo cho Mẹ, dẫn dắt Mẹ qua các sự việc xẩy đến cho Mẹ: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả” (Lc 1: 49).

Lời hứa này cho Đức Maria cũng thật là lời hứa cho mọi người chúng ta. Thiên Chúa làm chúng ta vui mừng, như: “Các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ” (Lc 2: 20). Niềm vui này thúc đẩy chúng ta hành động như thúc đẩy Mẹ Maria đi thăm người chị họ Elisabeth. Niềm vui giúp chúng ta nhìn ra lối sống của mình nếu trước đó chúng ta bước vào một thái độ suy niệm hơn, như Mẹ Maria: “Ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”. Chúng ta cần phải tin rằng cuộc sống của chúng ta có ý nghĩa, có một bàn tay dẫn dắt, nhưng không phải để chúng ta không cần phải làm gì nữa, mà để chúng ta hành động và sống như Mẹ. Mẹ Maria chăm sóc Người Con của mình, Mẹ đã tuân giữ lề luật và hoàn thành bổn phận tôn giáo của mình: “Khi Hài Nhi được đủ tám ngày, nghĩa là đến lúc phải làm lễ cắt bì, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giêsu; đó là tên mà sứ thần đã đặt cho Ngài trước khi Ngài được thụ thai trong lòng mẹ” (Lc 2: 21). Mẹ còn lên Đền thờ để dâng Chúa Giêsu là con trai đầu lòng của Mẹ: “Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Môsê, bà Maria và ông Giuse đem con lên Giêrusalem, để tiến dâng cho Chúa” (Lc 2: 22).

Hôm nay công việc của chúng ta không chỉ là dựng lại cuộc sống của Mẹ, mà là để lắng nghe Mẹ nói với chúng ta. Về điều này, chúng ta có thể tự hỏi mình, khi xem xét một năm đã qua, lời Thiên Chúa hứa với Mẹ Maria cũng đã được thực hiện như thế nào trong đời tôi? Sự giáng sinh của Thiên Chúa trong trần gian đã trở nên như thế nào nơi tôi, và tự hỏi tại sao tôi đã không nhận được những gì Thiên Chúa hứa ban… Và vào ngày đầu năm mới, chúng ta hãy xin rằng những gì sứ thần Gabriel đã loan báo cho Mẹ Maria cũng được nẩy sinh trong tâm hồn chúng ta, cũng được thực hiện trong cuộc đời chúng ta, giống như trong cuộc đời của Mẹ Maria: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng bà” (Lc 1: 28)  và: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà” (Lc 1: 35). Do đó, từng bước một, tôi tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Đấng giúp mỗi tạo vật của Ngài nối kết với Ngài khởi đi từ những gì mà Mẹ Maria đã bắt đầu: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa…” (Lc 1: 38). Đối với chúng ta, dù nam hay nữ, điều này được ban cho chúng ta, nhưng tùy thuộc vào tự do đón nhận hay khước từ của chúng ta. Năm 2023 là một năm hồng ân để mỗi người chúng ta trở nên chính mình hơn, bằng cách đảm nhận và gánh vác dự án vĩ đại của Chúa Cha dành cho mỗi người khi chúng ta biết thưa lên với Ngài như Mẹ Maria: “…Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1: 38).

Vào ngày đầu năm mới này, chúng ta khẩn cầu Thiên Chúa đầy lòng thương xót, qua lời bầu cử của Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, ban cho mỗi người chúng ta ơn bình an nội tâm như Mẹ trong mọi cảnh huống của cuộc sống. Sự bỉnh an đó là phúc lành của Thiên Chúa. Không phải thứ hòa bình đến từ việc không còn chiến tranh, không còn âu lo, mà là thứ an bình đến từ bên trong chúng ta, bắt đầu từ chính chúng ta. Cuộc sống của chúng ta cần trở thành dấu chỉ cho người khác thấy phúc lành đó của Thiên Chúa: “Để chứng thực anh em là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên:“Abba, Cha ơi!” Vậy anh em không còn phải là nô lệ nữa, nhưng là con, mà đã là con thì cũng là người thừa kế, nhờ Thiên Chúa” (Gl 4: 6-7).

Chúng ta cũng xin Chúa ban cho toàn thế giới ơn hòa bình như Lời Chúa trong bài đọc thứ nhất hôm nay: “Nguyện Chúa chúc lành và gìn giữ anh em! Nguyện Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em! Nguyện Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em!” (Ds 6, 24-26).

 

Phêrô Phạm Văn Trung.

 

TIẾP TỤC CHUỖI KINH MÂN CÔI MỖI NGÀY

Kinh Mân Côi là sự tương tác bền vững, liên tục với Thiên Chúa và Mẹ Maria.

Mọi Kitô hữu đều được mời gọi trở thành người cầu nguyện. Trận chiến cầu nguyện là có thật, đặc biệt là trong thời đại thế tục vốn gạt bỏ sự siêu việt, siêu nhiên và những điều vượt quá những gì chúng ta có thể kiểm soát và thao túng. Tuy nhiên, người tín hữu phải vượt qua những rào cản văn hóa như vậy và nỗ lực cầu nguyện và gặp gỡ Thiên Chúa.

 Khi cầu nguyện, chúng ta được hướng dẫn vào cuộc trò chuyện tích cực với Thiên Chúa. Cầu nguyện là khi chúng ta nói chuyện với Chúa một cách cởi mở từ trái tim mình và là khi chúng ta sống chậm lại và cố gắng nghe Ngài nói với chúng ta. Chúa nói với con cái Ngài. Thiên Chúa mong muốn được giao tiếp với chúng ta. Những lời Ngài thốt ra đều có sức mạnh. Những lời ấy được liên kết với niềm hy vọng, lòng biết ơn, tình yêu, sự hòa giải và sự bình an.

Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trò chuyện với Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi cầu nguyện.

Sách Giáo lý của Giáo hội Công giáo dạy chúng ta: “Cầu nguyện Kitô giáo là một tương quan giao ước giữa Thiên Chúa và con người trong Chúa Kitô. Đó là hành động của Thiên Chúa và hành động của con người. Lời cầu nguyện xuất phát từ Chúa Thánh Thần và từ chúng ta, hoàn toàn hướng về Chúa Cha, trong sự kết hợp với ý chí nhân loại của Con Thiên Chúa làm người” (GLHTCG, số 2564).

Giáo hội đồng hành với chúng ta và muốn hỗ trợ chúng ta khi chúng ta cố gắng cầu nguyện. Trong số rất nhiều nguồn lực và sự giúp đỡ của Giáo hội là nhiều phương pháp cầu nguyện khác nhau. Những phương pháp cầu nguyện như vậy bao gồm lectio divina: đọc lời chúa trong tư thế cầu nguyện, sắp xếp địa điểm, poustinia: vào sa mạc để gặp Chúa Kitô trong sự im lặng, cô tịch và cầu nguyện, phương pháp thánh nhân, xét mình, phụng vụ và lần hạt Mân Côi.

Lần hạt Mân Côi được phân biệt với các phương pháp cầu nguyện khác bởi vị trí đáng quý của Kinh Mân Côi trong lòng nhiều tín hữu. Chuỗi Mân Côi sử dụng các phần của phương pháp bố cục địa điểm, nhưng cũng có các khía cạnh của phương pháp thánh nhân. Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện bằng tâm trí và bằng lời đọc. Kinh Mân Côi là lời cầu nguyện cùng với Mẹ Maria. Theo cách này, Kinh Mân Côi giống với các phần của phương pháp thánh nhân, mặc dù có những khác biệt.

Sự khác biệt chính yếu giữa phương pháp lần hạt Mân Côi và phương pháp thánh nhân là việc lần hạt Mân Côi sử dụng lời cầu nguyện bằng miệng và sự tương tác mang tính suy ngẫm của nó với Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Trong khi phương pháp thánh nhân tập trung chủ yếu vào vị thánh và sau đó là cuộc trò chuyện với Thiên Chúa hằng sống, thì chuỗi Mân Côi là một sự tương tác bền vững và liên tục với Thiên Chúa và Đức Mẹ.

Kinh Mân Côi là việc bước đi với Mẹ Maria, nhìn thấy cuộc đời của Mẹ và Con thần linh của Mẹ, đồng thời tìm cách đến gần hơn và làm sâu sắc hơn tình yêu của chúng ta dành cho các Ngài.

Lần hạt Mân Côi là một phương pháp tuyệt vời cho những người mới cầu nguyện. Vì chuỗi Mân Côi có tính tương tác cao nhất với tất cả các giác quan của chúng ta – bao gồm cả việc chạm vào khi chúng ta lần bấm các hạt của chuỗi Mân Côi – chuỗi Mân Côi thu hút những người bất an và có thể giúp ích rất nhiều cho những tâm hồn mệt mỏi rã rời hoặc mất tập trung.

Không nên đánh giá thấp việc lần chuỗi Mân Côi. Đã có những người coi việc lần hạt Mân Côi như một hình thức cầu nguyện kém cỏi. Người ta tranh cãi điều này một phần vì cho rằng chuỗi Mân Côi liên quan đến các giác quan và câu nệ hình thức. Trong lịch sử, một số người thậm chí còn gọi kinh Mân Côi là “lời cầu nguyện của nông dân” và chế nhạo sự đơn giản của nó. Những nhà cải cách như vậy lập luận rằng những Kitô hữu vốn đã được rửa tội cần phải học hỏi và thực hành những hình thức cầu nguyện cao hơn. Nhưng những lời kêu gọi được cho là trưởng thành hơn như vậy chỉ dẫn đến việc từ bỏ việc cầu nguyện và khiến cho đời sống thiêng liêng của Giáo hội trở thành vùng đất hoang vu.

Kinh Mân Côi có một vị trí được tôn kính trong di sản thiêng liêng của Giáo Hội. Đó là sự “tiến tới” của vô số những người thuộc mọi ơn gọi và mọi mức độ trưởng thành tâm linh. Người ta không bao giờ được bỏ Kinh Mân Côi hoặc trình bày Kinh Mân Côi một cách thấp kém như vậy. Đó là vương miện của Mẹ Maria và là một phương pháp thực tế, thiết thực đã giúp các Kitô hữu gặp gỡ Thiên Chúa, cầu nguyện và nên thánh.

Khi nhấn mạnh những điểm trên đây, chúng ta cũng cần phải quân bình lại lời đả kích và đưa ra quan điểm ngược lại nhưng cũng có giá trị không kém, đó là, tuy kinh Mân Côi được coi trọng và là một phương pháp cầu nguyện mạnh mẽ trong Giáo hội, nhưng đó không phải là phương pháp cầu nguyện duy nhất của Giáo hội. Có những lúc một ai đó – vốn không có ác ý gì với chuỗi Mân Côi – được dẫn đưa đến những phương pháp cầu nguyện khác. Linh hồn nào muốn cầu nguyện thì phải đi đến nơi nào Chúa Thánh Thần dẫn dắt. Chúa Thánh Thần sẽ luôn mang chúng ta đến gần Đức Trinh Nữ Maria, bất kể chúng ta đang sử dụng phương pháp cầu nguyện nào. Chúa Thánh Thần, qua tất cả các phương pháp cầu nguyện, tìm cách dẫn chúng ta đến những chiều sâu và chiều kích lớn lao hơn của đời sống thiêng liêng. Chúng ta phải luôn sẵn sàng đáp ứng và đi đến nơi chúng ta được dẫn dắt.

Trong đời sống thiêng liêng không bao giờ được quên kinh Mân Côi. Khi chúng ta đến gần Mẹ Maria trong đời sống người môn đệ của mình, thì chúng ta cũng được kéo đến gần Kinh Mân Côi trong đời sống thiêng liêng của mình.

 

LM Jeffrey F. Kirby.

Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung

Từ https://cruxnow.com