3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - 5 PHÚT LỜI CHÚA

  • Chi Tran
    5 PHÚT LỜI CHÚA

    20/07/22 THỨ TƯ TUẦN 16 TN
    Th. A-pô-li-na-rê, giám mục, tử đạo
    TIN MỪNG Mt 13,1-9

    HÀO PHÓNG VÀ KIÊN NHẪN
    “Hạt rơi trên đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. Ai có tai thì nghe.” (Mt 13,8-9)
     
    Suy niệm/SỐNG: 1/ Hạt giống là Lời Thiên Chúa, mà Ngài là người gieo giống lại hào phóng gieo chúng vào vệ đường, nơi đá sỏi, bụi gai, chứ không chỉ nhắm vào vùng đất màu mỡ mà thôi!
    2/ Một công việc thật nhiều rủi ro, nhưng trong chương trình của Thiên Chúa, Ngài không coi đó là việc phung phí, vô nghĩa, vô ích. Có những hạt giống đức tin phải nằm chờ 10, 20, 30 năm sau mới nẩy mầm sinh trái…
    Kinh nghiệm truyền giáo cho chúng ta biết được điều này.

    Mời Bạn CHIA SẺ: 1/ Làm việc gì chúng ta cũng muốn “thu vào tối đa, chi ra tối thiểu”, mà lại phải có kết quả ngay.

    2/ Thế mà việc gì cũng có thời gian của nó: một vụ lúa chí ít cũng mất ba tháng; mùa lúa đức tin cũng thế: hôm nay bạn gieo hạt, nhưng mùa thu hoạch có khi lại là đời cháu nội, cháu ngoại của bạn.

    3/ Hào phóng và kiên nhẫn là nét đẹp mà bạn có thể thấy nơi Chúa Giê-su, nhà truyền giáo vĩ đại.

    4/ Việc của bạn và tôi hôm nay là làm cho hạt giống đức tin nơi mình trổ sinh thật nhiều bông hạt, để vừa bù vào những hạt chết ngạt nơi bụi gai, vệ đường… vừa kích thích cho những mầm hạt mới nhú có cơ may sinh trưởng (TĐ Phát triển các dân tộc).

    Sống Lời Chúa: Quan sát khu vực bạn sống có ai lơ là, bỏ đạo, lương dân có thiện chí… bạn tìm cách tiếp cận đưa họ về với Chúa và Hội Thánh (hy sinh, cầu nguyện, làm gương sáng, nói về Chúa…).

    Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con chuyên cần lắng nghe lời Chúa và hăng hái rao truyền để làm cho người khác nhận biết Chúa là Đấng Cứu Độ.

    gplongxuyen 

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ BẢY

  •  
    Hong Nguyen
     
     
    Thứ Bảy, Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn  
    -  Mk 2, 1-5  -  Mt 12, 14-21
     

    CUỘC CHỮA LÀNH THẦM LẶNG

    “Nhóm Pharisêu bàn bạc để tìm cách giết Chúa Giêsu. Biết vậy, Ngài lánh khỏi nơi đó!”.

    Addison Alexander nói, “Sẽ đến một thời điểm, không ai biết lúc nào! Sẽ có một nơi, không ai biết ở đâu! Nó đánh dấu số phận vinh quang hay tuyệt vọng của mỗi người! Và sẽ có một ranh giới ẩn khuất giữa sự kiên nhẫn của Chúa và cơn thịnh nộ của Ngài. Nhưng với những ai tin vào một Đấng đời đời yêu thương, thì tất cả cuộc sống chỉ là một ‘cuộc chữa lành thầm lặng!’”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    “Tất cả cuộc sống chỉ là một ‘cuộc chữa lành thầm lặng!’”. Ý tưởng của A. Alexander được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi Chúa Giêsu cho thấy cách ứng xử tuyệt vời của Ngài. Biết người ta đang tìm giết mình, “Ngài lánh khỏi nơi đó!”. Lánh khỏi nơi đó, không vì sợ; cũng không vì chưa chuẩn bị đủ để đối đầu; nhưng vì lòng người chưa sẵn sàng để đón nhận sứ điệp cứu độ. Lánh khỏi nơi đó, nhưng Ngài vẫn tiếp tục chữa lành họ, một ‘cuộc chữa lành thầm lặng!’. Lánh khỏi nơi đó, Chúa Giêsu đi đâu? Có thể Ngài ra ngồi đâu đó, đùa vui với lũ sẻ trời!

    Trước ác tâm của giới biệt phái, Chúa Giêsu không báng bổ họ, cũng không kích động một cuộc đối đầu không cần thiết. Mỗi khi thách thức ai, Ngài muốn dẫn người đó đến một suy gẫm sâu sắc hơn về bản thân họ và cuối cùng, là sự hoán cải. Đây không phải là lúc để thu hút các biệt phái về mặt trí tuệ, vì đầu óc họ hẹp hòi và lòng họ đầy ganh tị; và điều này đã khiến trái tim họ đóng lại và họ không muốn lắng nghe. Vì thế, Chúa Giêsu lánh đi để chờ đợi! Đó cũng là một giai đoạn trong tiến trình chữa lành các linh hồn, một ‘cuộc chữa lành thầm lặng!’.

    Cả chúng ta, đôi khi chúng ta thấy mình có những bất đồng, thậm chí với những người thân. Một khi những cảm xúc này dấy lên, rõ ràng là vì một hoặc cả hai bên chưa sẵn sàng cho sự thật… thì điều cần làm là lánh đi, rút khỏi hoàn cảnh và đợi cho đến thời điểm trái tim chúng ta rộng mở hơn để lắng nghe; cũng như chờ đợi người anh em, chị em không còn đóng kín cánh cửa trái tim họ. Và điều này thật cần thiết trong chuỗi tiến trình chữa lành!

    Bài đọc Mikha hôm nay cũng không nằm ngoài ý định một ‘cuộc chữa lành thầm lặng’ của Thiên Chúa dành cho dân Ngài; đúng hơn, cho những người giàu. Ngôn sứ Mikha lên tiếng cảnh báo người quyền thế làm giàu trên người nghèo. Này rồi đây, kẻ thù sẽ tàn phá tất cả và những gì họ đã cướp bóc của người nghèo lại sẽ rơi vào tay ngoại bang, “Vì đó sẽ là thời tai hoạ”, cũng là thời mà “Chúa không quên những người nghèo khổ” như Thánh Vịnh đáp ca tiên báo!

    Trở lại với bài Tin Mừng, một chi tiết quan trọng cần lưu ý, “Dân chúng đi theo Chúa Giêsu đông đảo và Ngài chữa lành hết!”. Đừng nghĩ rằng, tất cả các cuộc chữa lành ấy đều là vật lý! Không chỉ thế, Ngài chữa trị linh hồn và tinh thần nữa! Đó là những ai bị vùi dập bởi cuộc sống, thử thách và tội lỗi Ngài vẫn tiếp tục chữa lành ngày nay. Ngài là thầy thuốc vĩ đại, sẵn sàng cứu chữa mọi người, dù đó là một cuộc chữa lành công khai hay một ‘cuộc chữa lành thầm lặng’.

    Anh Chị em,

    “Ngài lánh khỏi nơi đó!”. Chúa Giêsu, Đấng mà gió lẫn biển phải tuân lệnh và ma quỷ cũng phải cúi đầu; thế mà trước con người, đôi khi, Ngài phải lánh đi. Ngài nhân hậu, nhẫn nhịn, và hiền lành như Isaia loan báo, “Ngài không cãi vã, không to tiếng; cây lau bị giập, không đành bẻ gãy; ngọn đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi!”. Chúa Giêsu dạy chúng ta cách cư xử của con cái Thiên Chúa; giáo huấn Ngài đòi chúng ta vượt quá tự ái, chấp nhận thua thiệt vì lợi ích tha nhân… và đôi khi, phải trả giá bằng sỉ nhục và cả cái chết. Ngài đã trả giá đến chết trên thập giá, để không chỉ trở nên Đấng chữa lành mà còn là Đấng Cứu Độ Thế Giới. Thế nhưng, đây là cách ứng xử cao thượng của người môn đệ Chúa Giêsu, một cách ứng xử mang tính cứu độ! Hãy nghĩ đến các ‘cuộc chữa lành thầm lặng’ này để dám hy sinh thực sự cho những ai cần được xót thương!

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, Chúa kiên nhẫn với con hơn ai hết! Xin cho con một đôi khi, cũng biết ‘rời đi nơi khác’ để chờ đợi người anh em trong ‘cuộc chữa lành thầm lặng’ mà con dành cho họ!”, Amen.

     

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ SÁU

  • LM MINH ANH
     

     

    Thứ Sáu, Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn  -  Is 38, 1-6. 21-22. 7-8  -  Mt 12, 1-8

    MẮT CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

    “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”.

    “Chúng ta sẽ làm gì trên thiên đàng? Ngả người nằm dài trên đó?”. James Packer nói, “Không đâu! Chúng ta sẽ thờ phượng, làm việc, suy nghĩ; tận hưởng hoạt động, vẻ đẹp của con người và Thiên Chúa. Nhưng trước hết, chúng ta sẽ thấy và yêu mến Giêsu, Đấng Cứu Rỗi, là Thầy và là Bạn! Vậy mà, thật tuyệt vời, chúng ta có thể tận hưởng thiên đàng ngay bây giờ, khi yêu mến Giêsu, nên như Giêsu; nhìn mọi sự, mọi người như Ngài, với ‘mắt của lòng thương xót!’”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    “Nhìn mọi sự, mọi người như Ngài, với ‘mắt của lòng thương xót!’”, đó là một trong những chủ đề của Lời Chúa hôm nay. Khi trích dẫn Hôsê, “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”, Chúa Giêsu tiết lộ, Thiên Chúa muốn chúng ta nhìn mọi sự như Ngài, với ‘mắt của lòng thương xót!’.

    Một trong những câu hỏi quan trọng mà thỉnh thoảng chúng ta tự hỏi là, “Chúa muốn gì?”. Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể làm được điều Chúa muốn, nhưng chúng ta luôn tìm biết Chúa muốn gì! Trước sự việc các môn đệ bứt lúa mà ăn cho đỡ đói trong ngày Sabbat, người biệt phái cho đó là phạm luật; với Chúa Giêsu thì không, Ngài lên tiếng bênh vực! Cùng một sự việc, họ nhìn dưới thấu kính của lề luật; Chúa Giêsu nhìn dưới ‘mắt của lòng thương xót. Bởi lẽ, thương xót luôn làm phấn khích, khiến chúng ta nghĩ đến người khác hơn nghĩ đến bản thân; nó nâng chúng ta lên, lấp đầy với những năng lượng mới; nó thúc đẩy chúng ta thờ phượng, yêu mến, khiến chúng ta tràn đầy hy vọng. Nó cũng không đặt ra một gánh nặng nào; đúng hơn, lòng thương xót và lề luật cùng nhau trẻ hoá chúng ta và làm cho chúng ta nên tươi mới!

    Chúa Giêsu muốn các biệt phái hiểu rằng, điều mà Thiên Chúa muốn trên hết là chúng ta sẵn sàng nâng đỡ sự hèn yếu của tha nhân; trong trường hợp này, là cơn đói của những người anh em, cho dù hôm đó là ngày Sabbat. Chúng ta thường bị cám dỗ đánh giá người khác một cách không công bằng và không cần thiết, khi không chấp nhận sự yếu hèn của người anh em; đang khi những yếu đuối là thuộc tính gắn trết với bản thân mỗi người. Vậy nếu nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa, thì chúng ta là ai mà lại từ chối xót thương anh chị em mình?

    “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Ngỏ lời với Israel, Hôsê bóc trần một nền phụng tự trống rỗng và tạp nhạp; niềm tin tôn giáo của họ quá hời hợt, không sâu sắc. Đây là lý do tại sao vị ngôn sứ nhấn mạnh, “Ta muốn lòng nhân từ”; nghĩa là Thiên Chúa muốn mỗi người nhận ra tội lỗi mình, sửa chữa đường lối và trung thành với giao ước. Đó cũng là những gì Êdêkia tỏ bày trước nhan Chúa qua bài đọc Isaia hôm nay; và Chúa đã đoái nhìn vua với ‘mắt của lòng thương xót’, “Ta đã nghe lời ngươi, và Ta đã lau sạch nước mắt của ngươi!”. Mặc lấy tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca, vua đã thưa lên, “Lạy Chúa, chính Ngài đã cứu con khỏi hố diệt vong!”.

    Anh Chị em,

    “Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế!”. Thước đo hành vi của chúng ta trong mắt Thiên Chúa không phải là việc tuân thủ thật kỹ luật Ngài, kỹ đến độ bất chấp bác ái, nhưng là mức độ yêu thương chúng ta dành cho anh chị em mình. Luật là vì con người; chứ không ngược lại! Đó là lý do tại sao một hành động yêu thương luôn vượt mọi luật lệ! Nếu trong mắt Chúa Giêsu, ‘mắt của lòng thương xót’, các môn đệ vô tội, thì họ vô tội! Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách cư xử của mình. Chủ nghĩa ‘vị luật’ và nhỏ nhen có thể dễ dàng lây nhiễm vào đời sống Kitô giáo, khiến chúng ta đo lường mọi người, kể cả bản thân, bằng việc tuân thủ hoặc không tuân thủ những gì thực sự ít liên quan đến bản chất đức tin. Có một luật rất khắt khe mà chúng ta được kêu gọi tham dự đó là luật của tình yêu. Nó ban phép mà không có ngoại lệ; nhưng thực hành của nó chỉ có thể và luôn mang lại lợi ích đến cả ‘người nhận lẫn người cho!’.

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin dạy con nhìn mọi sự với ‘mắt của lòng thương xót’ như Chúa; nhờ đó, con có thể luôn nhân ái với anh chị em con như Chúa hằng nhân ái với con!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - 5 PHÚT LỜI CHÚA

  •  
    Chi Tran
     
     
     


    16/07/22 thứ bảy tuần 15 tn
    Đức Mẹ núi Cát Minh


    TIN MỪNG Mt 12,14-21

     
    “Chúa đẹp quá, Giê-su ơi!”
     

    “Đây là người Tôi Tớ Ta đã tuyển chọn, đây là người  Ta yêu dấu: Ta hài lòng về Người.” (Mt 12,18)

     
    Suy niệm/SỐNG: “Bạn đẹp quá, Giê-su ơi!” Nhạc sĩ Lê Đức Hùng, trong một bài ca của mình, đã ngưỡng mộ thốt lên như thế khi chiêm ngưỡng Đức Giê-su. Quả thật Đức Giê-su là Người Tôi Trung “luôn đẹp lòng Chúa và được Ngài yêu mến, Chúa hài lòng về Người” (x. Is 42,1-4) mà ngôn sứ I-sai-a đã tiên báo.
      Khi Chúa Giê-su chịu phép rửa ở sông Gio-đan, chính Chúa Cha xác nhận điều đó cùng với Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu ngự xuống trên Ngài.
      Chúa Giê-su thật đẹp vì Ngài ‘chạnh lòng thương’ chữa lành người bại tay trước những cặp mắt căm tức của những người Pha-ri-sêu.
      Đức Ki-tô sẵn sàng đối chất với người Do thái về việc đó và rồi Ngài đã chiến thắng tội lỗi đem lại nền công lý cho vạn dân nhờ cái chết của Ngài trên thập giá. Chân dung của Đức Giê-su Ki-tô quả là trùng khớp với chân dung Người Tôi Trung của Chúa mà I-sai-a đã mô tả.
     

    Mời Bạn CHIA SẺ: “Bạn đẹp quá, Giê-su ơi!” Có bao giờ bạn thốt lên lời đó khi chợt nhận ra Đức Giê-su, Người Tôi Trung, thật đẹp, thật đáng mến chưa?

      Mời bạn sốt sắng suy niệm Lời Chúa để chiêm ngắm chân dung Ngài và cứ để niềm yêu mến thiết tha trào dâng trong tâm hồn bạn và xin Người Tôi Trung biến đổi bạn trở nên giống Ngài, cho bạn được kết hiệp nên một với Ngài.

     

      Bạn cảm mến nét đẹp nào trong chân dung Người Tôi Trung “rất mực hiền lành” mà I-sai-a mô tả?

     

    Sống Lời Chúa: Mỗi ngày dành thời gian để suy niệm Lời Chúa và dâng lên Chúa những tâm tình cảm mến sâu xa.

     

    Cầu nguyện: Dâng lên Chúa lời tâm sự tha thiết nhất của chính bạn.

     
     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ NĂM

  •  LM MINH ANH -HUẾ
     
     
    Thứ Năm, Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn
     -  Is 26, 7-9. 12. 16-19  -  TIN MỪNG Mt 11, 28-30
     

    CON TIM MỎI MÒN

    Hãy đến với Tôi, tất cả những ai mang gánh nặng nề, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho!”.

    Một người cha lương dân đau khổ kia tình cờ ghé một nhà sách công giáo; ông mua một tượng chuộc tội. Về nhà, con gái 10 tuổi của ông kinh ngạc nói, “Nhà mình chưa đủ khổ sao, ba đem ông này về làm gì!”. Người cha nói, “Ông này đau khổ hơn ba, nên hẳn ông sẽ hiểu ba hơn!”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    Lời Chúa hôm nay quả là một tin vui cho người cha khốn khổ, cho tất cả mọi người, thuộc mọi hạng; qua đó, Chúa Giêsu, mời những ai đang mang lấy một ‘con tim mỏi mòn’ cách này cách khác, đến với Ngài! Ngài bảo đảm, những con tim mỏi mệt đó sẽ được bồi bổ, nghỉ dưỡng và chữa lành, “Hãy đến với Tôi, tất cả những ai mang gánh nặng nề, Tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho!”.

    Nếu bạn đấu tranh hàng ngày để sống công chính về mặt luân lý, cả khi những người chung quanh đi đường tắt, hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu cuộc sống ích kỷ và thu lợi bất chính có vẻ quá hấp dẫn, hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu bạn đang bị đè nặng bởi một tội lỗi tái đi tái lại vốn ảnh hưởng đến ơn gọi hôn nhân hay đời sống thánh hiến, hoặc ơn gọi của một Kitô hữu… hãy đến với Chúa Giêsu! Nếu cuộc sống của bạn có vẻ không công bằng và Thiên Chúa xem ra xa cách, hãy đến với Chúa Giêsu! Con Thiên Chúa không kêu gọi chúng ta đến với một bộ quy tắc và lý tưởng cao đẹp, mà là đến với chính con người Ngài. Chúng ta không đi theo các quy tắc vì lợi ích của quy tắc, nhưng đi theo Chúa Giêsu, mang cho Ngài những ‘con tim mỏi mòn!’.

    “Tâm hồn các con sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng”. “Nghỉ ngơi” không phải là ngừng làm việc, ngưng chiến đấu; “nghỉ ngơi” mang ý nghĩa bình an trong tâm hồn, niềm vui và hạnh phúc sâu lắng. Đây là điều mà tất cả chúng ta hằng mong ước, điều mà một ngày nào đó sẽ không bị gián đoạn trong hạnh phúc thiên đàng; chúng ta đã từng gặp những con người trải nghiệm sự bình an và niềm vui này, bất chấp hoàn cảnh của họ. Hãy lưu ý, Chúa Giêsu không hứa trút bỏ gánh nặng, thử thách đau khổ; nhưng nếu chúng ta tự nguyện mang lấy ách của Ngài, phục tùng kế hoạch của Ngài, làm theo ý muốn của Ngài Ngài bảo đảm sẽ đem lại niềm vui và bình an cho chúng ta. Nếu bạn chưa bao giờ trải nghiệm nó, hãy bắt đầu ngay hôm nay! Hãy trao cho Ngài ‘con tim mỏi mòn’ của bạn và những gì bạn biết trong đó! Dẫu có thể khó chịu hoặc đau đớn ban đầu, mọi chiếc ách đều như vậy, nó sẽ mang lại sự nhẹ nhàng và dễ chịu.

    Nhật ký của một nhà thơ cổ đã để lại một lời cầu nguyện thật gần gũi, “Chúa ơi, con nản quá! Con không biết phải làm gì. Con có quá nhiều gánh nặng, và con đã trao tất cả cho Chúa. Vậy mà, Chúa đã không cất chúng đi. Ôi Giêsu, cho con biết tại sao như thế? Và Ngài trả lời gọn lỏn, Ta sẽ không bao giờ bỏ đi!”. “Ta sẽ không bao giờ bỏ đi!”, thật trùng hợp, bài đọc Isaia hôm nay ghi lại tâm tình tương tự của một dân tộc với một ‘con tim mỏi mòn’, “Lạy Chúa, trong cơn hoạn nạn, chúng con tìm kiếm Chúa”; “Lạy Chúa, Chúa ban cho chúng con ơn bình an, vì mọi việc chúng con làm, đều do Chúa làm cho chúng con!”. Thiên Chúa là tình yêu, vì “Từ trời xanh, Chúa đã nhìn xuống địa cầu”, Thánh Vịnh đáp ca hôm nay đã xác tín một cách sâu sắc!

    Anh Chị em,

    Hãy đến với Tôi!”. Chúa Giêsu biết một cuộc sống có thể gian khổ như thế nào. Ngài biết bao điều khiến con tim mỏi mệt: những thất vọng và vết thương của quá khứ; những gánh nặng và sai trái phải chịu trong hiện tại; những bất ổn và lo lắng trong tương lai! Trước tất cả những điều này, lời đầu tiên của Chúa Giêsu là một lời mời, một đề nghị ‘hãy di chuyển và đáp lại’; Ngài nói, “Hãy đến!”. Thật sai lầm khi chúng ta cứ ở yên vị trí của mình, lúc mà mọi thứ diễn ra không như ý! Chúa Giêsu không rút bỏ gánh nặng ra khỏi cuộc đời, nhưng nỗi thống khổ sẽ vơi dần và tự nó, sẽ ‘ra khỏichúng ta; Ngài không cất thập giá, nhưng mang nó theo chúng ta. Vì với Ngài, mọi gánh nặng đều trở nên nhẹ tênh; những ‘con tim mỏi mòn’ tìm được chốn an nghỉ!

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, Đấng đỡ nâng những bàn tay bủn rủn và những đầu gối rã rời, này con đến! Xin ân sủng Ngài tưới gội, để tim con không còn mòn mỏi nhưng đủ sức cho cuộc hành trình!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

Subcategories