3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH -THỨ SÁU


  • LM MINH ANH
     


     
    Thứ Sáu, Tuần XVIII Thường Niên, Năm Chẵn  
    -  Nk 1, 15; 2, 2; 3, 1-3. 6-7   -   Mt 16, 24-28
     

    TRỞ NÊN NGƯỜI BẠN CỦA THẬP GIÁ

    “Ai muốn theo Tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Tôi!”.

    Nick Vujicic, người không có tứ chi; đúng hơn, chỉ có 1 bàn chân 2 ngón. Từ 8 tuổi, muốn tự tử; khi lên 10, tự dìm mình vào bồn tắm. Ấy thế, tình yêu của Thiên Chúa và của cha mẹ đã giúp cậu vượt qua! Vujicic nói, “Chúa đã lên kế hoạch cho cuộc đời tôi, tôi không thể tự dìm mình xuống. Tự coi mình là vô giá trị, bạn đặt giới hạn cho những điều kỳ diệu. Tôi không có tay để chạm vào người khác, nhưng trái tim tôi sẽ làm điều đó; nó làm rung động trái tim nhiều người!”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    Vujicic chỉ muốn quyên sinh mãi cho đến khi bằng lòng ôm lấy thập giá đời mình. Ôm lấy nó, anh đã trở nên một khí cụ tuyệt vời của Thiên Chúa; anh đã đến 26 quốc gia, truyền cảm hứng cho hàng chục triệu người. Phải chăng Vujicic đã sống bí quyết Chúa Giêsu tiết lộ qua Lời Chúa hôm nay, “Ai muốn theo Tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Tôi!”; nói cách khác, Vujicic đã ‘trở nên người bạn của thập giá’ là chính thân thể không bình thường của mình.

    Rất nhiều Kitô hữu sẵn sàng làm bạn với Chúa Giêsu trong thời gian thuận lợi; tuy nhiên, vẫn có một số khác là bạn thực sự của Ngài, họ luôn ôm lấy thập giá, cả trong những hoàn cảnh xấu nhất. Tất nhiên, không bao giờ là dễ dàng để ‘trở nên người bạn của thập giá’; cũng thế, Chúa Giêsu và Tin Mừng không luôn là những gì đem lại hân hoan, xuôi may và bình an, nếu không nói là ngược lại! Đời sống Kitô hữu là một trận chiến liên tục, một trận chiến khốc liệt kéo dài cả đời, trận chiến từ bỏ chính mình. Tất cả chúng ta đều bị cám dỗ để đào ngũ khỏi chiến cuộc khắc nghiệt lúc này lúc khác; tuy nhiên, sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu chúng ta không bằng lòng ôm chặt thập giá đời mình; cũng như không thể mong đợi một vinh quang vĩnh cửu đầy ắp kỷ niệm và niềm vui nếu không đổ một ít máu, mồ hôi và nước mắt ở đây, trong hoàn cảnh của mình, trên trái đất này, vì lợi ích của Chúa Kitô và lợi ích của anh chị em mình.

    Chúa Giêsu còn nói, “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào có ích chi?”. Ngài muốn nói, tiền không mua được linh hồn và tình yêu; không quan trọng bạn có bao nhiêu trong tài khoản, ‘bằng cấp’ các loại, cho đến khi bạn ‘bằng lòng’ với thập giá đời mình. Bạn dành cả đời để ky cóp đủ thứ xa xỉ, nhưng sẽ rất vô ích; bạn sẽ bỏ lỡ ý nghĩa đích thực của cuộc sống và kho tàng đích thực của tình yêu. Đừng phạm sai lầm khi ra sức làm cho cuộc sống trở nên dễ dàng và thoải mái; bởi lẽ, càng ôm ấp nó, bạn càng kết thúc trong vô vọng, khổ đau và cô đơn tột cùng.

    Trong cuộc sống, vì nhiều lý do, chúng ta lạc lối khi tránh thập giá, ngại thập giá và sợ thập giá! Nói như Đức Phanxicô, “Chúng ta chỉ tìm kiếm hạnh phúc ở những thứ, hoặc ở những người mà chúng ta coi như vật”. Vậy mà, hạnh phúc thực sự chỉ đến một khi tình yêu đích thực bắt gặp chúng ta, cho dù đó là một tình yêu ‘bước xuống’ từ thập giá. Đó sẽ là một tình yêu ‘làm cho ngạc nhiên’, ‘làm cho thay đổi’ con người chúng ta từ trong lẫn ngoài, từ trái tim đến ý chí. Tình yêu đó thay đổi tất cả; nó có thể biến đổi mỗi người, với một điều kiện, tôi ‘trở nên người bạn của thập giá!’. Vujicic đã chứng minh điều đó, các vị thánh đã chứng minh điều đó!

    Anh Chị em,

    “Ai muốn theo Tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Tôi!”. Mời gọi người khác đi theo Ngài, Chúa Giêsu lại nói đến một điều không ai muốn nghe, nhưng đó là một sự thật ‘không thể thay thế’. Ngài không đòi chúng ta vác thập giá người khác, nhưng là thập giá của mình, của gia đình mình. Hãy ôm trọn nó và thánh hoá sự khó chịu, sự khó dạy và cả tội lỗi… từ bệnh tật, từ tính khí, từ công việc, từ con cái, từ anh chị em mình… và chúng ta sẽ nên thánh! Con Thiên Chúa đã từ bỏ địa vị thần thánh mà vác lấy thập giá cả trần gian để cứu độ cả gian trần! ‘Trở nên người bạn của thập giá’ đời mình, chúng ta không những biến đời sống hiện tại không mấy vừa ý nên nhẹ nhàng, mà còn để thập giá trở nên phương dược cứu linh hồn mình và tha nhân.

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, xin giúp con luôn trở nên một người bạn nghĩa thiết của Chúa; điều đó bao hàm việc con luôn ôm chặt thập giá đời mình. Được như thế, nhất định con sẽ nên thánh!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    KÍnh chuyển:

    Hồng

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - 5 PHÚT LỜI CHÚA

  •  
    Chi Tran

     
     
     
     
    5 PHÚT LỜI CHÚA
    05.08.22 THỨ SÁU ĐẦU THÁNG TUẦN 18 TN 
    Cung hiến thánh đường Đức Ma-ri-a
    TIN MỪNG Mt 16,24-28

     

    TỪ BỎ, LIỆU CÓ DỄ KHÔNG?

     Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mt 16,24)

     

    Suy niệm/SỐNG: Đi theo Chúa thì phải chấp nhận từ bỏ mọi sự thế gian, thậm chí là từ bỏ chính mình. Thoạt nghe người ta có thể nghĩ rằng từ bỏ là việc dễ dàng, tuy nhiên, nó thực sự lại không dễ dàng chút nào.

       Bởi vì với bản tính tự nhiên, người ta muốn thu tích và giữ lại hơn là chấp nhận từ bỏ và cho đi. Người ta thường muốn cho mình được sung sướng hơn là phải chịu đau khổ.

       Như vậy, việc từ bỏ để đi theo Chúa chẳng khác gì một cuộc lội ngược dòng. Và cản trở lớn nhất khiến chúng ta không dám hay chưa dám từ bỏ, không phải là những rào cản bên ngoài như tiền tài, danh vọng… mà là những chướng ngại từ bên trong, nói chính xác đó là cái tôi của mình.

       Một khi cái tôi của mình quá lớn thì người ta chẳng thể từ bỏ được điều gì hết. Nếu con người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thì làm sao họ có thể từ bỏ mọi sự để đi theo Chúa?

    Mời Bạn CHIA SẺ: 1/ Bạn có nghĩ rằng chúng ta đi theo Chúa là chấp nhận một sự mạo hiểm không?

    2/ Mạo hiểm bởi vì Chúa đòi hỏi chúng ta phải bỏ hết tất cả để đổi lại một điều duy nhất là sẽ đạt được phần thưởng Nước Trời.

    3/ Bạn có dám mạo hiểm để đánh đổi như vậy không?

    Sống Lời Chúa: Tôi quyết tâm từ bỏ một tật xấu mà lâu nay tôi vẫn chưa bỏ được.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con tự nguyện và sẵn lòng từ bỏ những gì đang cản bước chúng con trên con đường theo Chúa, nhờ đó chúng con được hoàn toàn tự do và thanh thoát bước theo Ngài. Amen.

     gpmytho

     
     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - 5 PHUT LỜI CHÚA

  •  
    Chi Tran
     
     
     
     


     
    5 PHÚT LỜI CHÚA

     

    04.08.22  THỨ NĂM ĐẦU THÁNG TUẦN 18 TN

    Thánh Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê, linh mục

    TIN MỪNG Mt 16,13-23

    CHÚA CHỌN ĐÁ

     “Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.” (Mt 16,18)

     

    Suy niệm/SỐNG: Vẫn biết đá là một vật rắn, nhưng khi xây một công trình, kiến trúc sư phải chọn đá tuỳ theo tuổi thọ của công trình. Muốn cho công trình càng bền vững, càng phải chọn những loại đá rắn chắc tương xứng.

       Đây là yếu tố mà dường như khi xây toà nhà Hội thánh Đức Giê-su không chú ý đến. Ngài muốn tuổi thọ của Hội Thánh phải cho đến tận thế, ấy thế mà Chúa lựa chọn “đá” Phê-rô làm nền!

       Phê-rô nhiều khuyết điểm, thiếu trung thành, làm sao bảo đảm cho Hội Thánh bền vững và quyền lực của tử thần sẽ không thắng được? Biết thế, nhưng chắc một điều, đó là Chúa không bao giờ sai lầm khi chọn Phê-rô. Không phải vì ông xứng đáng, cho bằng Phê-rô xứng đáng vì nhờ Chúa cho xứng đáng.

       “Tảng đá” Phê-rô càng trở nên vững chắc, làm nền tảng cho Hội Thánh, bao lâu Phê-rô càng biết tựa vào “đá góc tường” của Hội Thánh là Đức Giê-su Ki-tô.

    Mời Bạn CHIA SẺ: Lắm khi ta đóng vai người đứng ngoài Hội Thánh, chỉ biết trách móc, chê bai cộng đoàn mình đang sống mà không một lời cầu nguyện hay đóng góp xây dựng cộng đoàn, hoặc chỉ chờ đợi cộng đoàn lên tiếng trước xin bạn thi ân.

       Bạn vẫn nhớ Chúa chọn bạn làm một trong những viên đá để xây dựng toà nhà Hội Thánh Chúa đó chứ?

    Sống Lời Chúa: Bạn dâng một Thánh lễ cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, Đức giám mục và Cha quản xứ của bạn. Xin Chúa ban cho các ngài những ơn mà bạn thấy khó chịu vì các ngài đang thiếu.

    Cầu nguyện: Hát “Này con là Đá”. VỚI CẢ TÂM HỒN.

     gpmytho



     

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC -LM MINH ANH - THỨ NĂM

  •  LM MINH ANH
    SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA
     
    Thứ Năm, Tuần XVIII Thường Niên, Năm Chẵn
     -  Gr 31, 31-34  -  Mt 16, 13-23
     

    MỘT KIẾN THỨC TRỌN VẸN

    “Còn các con, các con bảo Thầy là ai?”.

    Một nhà tu đức nói, “Hiểu biết ai, có kiến thức về ai, mới chỉ là ‘cái có’ trong đầu! Theo Thánh Kinh, “biết” ai là yêu mến, cam kết và đi theo người ấy... “Tôi biết chiên của Tôi, và chiên Tôi biết Tôi!”. Trả lời được câu hỏi, “Thầy là ai?”, cũng sẽ là đáp án cho câu hỏi “Tôi là ai?”. Bởi lẽ, “biết” Chúa Giêsu, có ‘một kiến thức trọn vẹn’ về Ngài, đòi buộc chúng ta phải thay đổi tận căn!”.

    Kính thưa Anh Chị em,

    Tin Mừng hôm nay xoay quanh việc Chúa Giêsu muốn biết dư luận quần chúng về Ngài; quan trọng hơn, các môn đệ nghĩ sao về Ngài! Cuộc đối thoại này đưa chúng ta về một câu hỏi cực kỳ quan trọng, “Tôi là ai?”; kiến thức của tôi về Chúa Giêsu là ‘một kiến thức từng phần’ hay một kiến thức trọn vẹn’ theo nghĩa “thay đổi tận căn” của nhà tu đức trên? Nói cách khác, Chúa Giêsu có thay đổi cuộc đời tôi, cách sống của tôi và tôi có ngày càng nên giống Ngài hơn không?

    Con người thu thập kiến thức qua sách vở hay kinh nghiệm; người đương thời Chúa Giêsu biết Ngài qua kinh nghiệm với ‘kiến thức từng phần’. Họ cho Ngài là Gioan Tẩy Giả, Êlia, Giêrêmia hay một trong các ngôn sứ. Các nhân vật này có thể phù hợp phần nào với Chúa Giêsu; nhưng hiểu biết này không tiết lộ toàn bộ con người Ngài. Hiểu biết về một ‘Giêsu’ nơi họ chỉ khiến họ thán phục, ngưỡng mộ… nhưng không bao giờ biến đổi họ trở nên môn đệ Ngài; thậm chí cuối cùng, họ giết Ngài! Tại sao? Kiến thức của họ về Ngài chỉ dừng lại với hiếu kỳ, vui tai và chạy theo phép lạ; và một khi các yếu tố vật chất không còn, họ bỏ Ngài! Căn bản, họ không nhận ra ‘Giêsu’ đó là Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ Thế Giới; đang khi các ngôn sứ hoặc Gioan chỉ là những ánh sao le lói dọn đường. Ngài phần nào giống các vị ấy, nhưng vượt trỗi các vị; thay thế các vị, chiếu sáng các vị! Không ai trong những kẻ dọn đường này có thể mô tả cạn kiệt các chiều kích trong con người Ngài. Họ chỉ là những vệt sáng; ‘Giêsu’ mới chính là Vầng Hồng!

    “Còn các con, các con bảo Thầy là ai?”. Phêrô thưa, “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống!”. Tuyệt vời! Hoàn toàn đúng, nhưng Phêrô lại hiểu sai; vì vậy ông ngăn cản Ngài khi Ngài nói đến thập giá; và tiếp tục hiểu sai khi chối nhận Ngài. May thay, Phêrô được xót thương nhờ ánh mắt nhân từ của Thầy; ông dần dần hồi tỉnh và bắt đầu có ‘một kiến thức trọn vẹn’ về Ngài. Mãi đến sau biến cố Phục Sinh của Thầy; chính xác, sau lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần, Thầy Dạy đức tin, mới giúp Phêrô và các tông đồ “biết” Thầy mình một cách trọn vẹn. Từ đó, họ đã “thay đổi tận căn” từ nghi ngờ nên xác tín, từ sợ sệt nên can đảm, từ cửa đóng then cài đến mở toang; mở toang cửa, mở toang lòng… ra đi loan báo Tin Mừng. Các ngài “cam kết, dấn thân” cho Nước Trời đến nỗi bằng cả cái chết của mình. Như vậy, không chỉ hiểu đúng, nhóm Mười Hai còn được mời gọi sống đúng điều mình “biết!”. Đó là ‘một kiến thức trọn vẹn’ Chúa muốn.

    Anh Chị em,

    “Còn các con, các con bảo Thầy là ai?”. Đây là một câu hỏi mà Thánh Thần không ngừng khơi lên trong tâm hồn chúng ta mỗi khi chúng ta phải quyết định hay bắt đầu thực hiện một điều gì. Và thật thú vị, câu trả lời đòi mỗi người đặt thêm một câu hỏi khác, “Tôi là ai?”. Trả lời câu hỏi thứ hai, “Tôi thuộc về Chúa Kitô”, tôi suy nghĩ, tôi chọn lựa, “Tôi sống như Chúa Kitô sống trong tôi”. Và như thế, tôi đã “biết” Ngài cách trọn vẹn nhất, một sự “biết” của chiên đối với Chủ Chiên đích thực nhất, ‘một kiến thức trọn vẹn’ nhất, tận căn nhất. Từ đó, tôi “yêu mến, cam kết và đi theo” Ngài. Thật trùng hợp, bài đọc Giêrêmia cũng nói lên điều tương tự, “Chúng không còn dạy bảo nhau, ‘Hãy học biết Chúa’, vì hết thảy chúng, từ người nhỏ đến lớn, sẽ biết Ta”. Thật ý nghĩa với Thánh Vịnh đáp ca, “Xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng!”. Ai có tâm hồn trong trắng của một em bé, sẽ dễ nhận biết Thiên Chúa. Nhưng xin đừng quên, đây còn là công việc của Thánh Thần!

    Chúng ta có thể cầu nguyện,

    “Lạy Chúa, đọc Tin Mừng, Chúa khiến con mê mệt, nhưng chỉ ân sủng mới có sức biến đổi con, để con biết con là ai, Chúa là ai. Và như thế, tri thức của con về Chúa mới trọn vẹn!”, Amen.

    (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

    Kính chuyển:

    Hồng

     

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THÁNH GIOAN VIANNEY - LM ĐINH TẤT QUÝ

  •  
    SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

    Ngày 04/08: Thánh Gioan Maria Vianney, linh mục, bổn mạng các cha sở

    Tin mừng: Mt 9, 35-10,1

    Khi ấy, Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền.

    Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ: vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

    Và Người liền triệu tập mười hai môn đệ, ban cho họ quyền năng trên các thần ô uế, để họ xua đuổi chúng, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền.

     

    Suy niệm: (Lm. Giuse Đinh Tất Quý)

    Hôm nay Giáo Hội mừng lễ thánh Gioan Maria Vianney. Đây là một vị đại thánh của Giáo Hội.

    Thánh Gioan Maria Vianney, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1786 tại Lyon nước Pháp và sau bao nhiêu khó khăn gian khổ, Gioan Maria Vianney được chịu chức linh mục và được giao phó nhiệm vụ làm cha sở họ Ars, một giáo xứ vừa nghèo vừa khô khan nguội lạnh. Cha Gioan Maria Vianney đã lãnh nhận giáo xứ này với tinh thần vâng phục cao độ. Ngài quả là vị mục tử gương mẫu. Cuộc đời của ngài là cuộc đời chỉ biết lo cho việc loan báo Lời Thiên Chúa, giải tội, cầu nguyện và hãm mình. Có nhiều lúc, khuôn mặt ngài rạng rỡ khác thường, nhờ tình yêu bắt nguồn từ bí tích Thánh Thể mà ngài đem hết lòng sốt sắng để vừa cử hành, vừa thờ phượng.

    Khi mới 8 tuổi ngài mới học đọc và biết viết. Vì nhà nghèo nên được cha sở nuôi dạy, và sau đó đã đưa ngài vào chủng viện. Vào trong chủng viện ngài không học được gì cả.

    Ngày kia, một giáo sư thần học, thừa lệnh Đức Giám mục đến khảo sát Vianney xem có đủ khả năng học vấn để tiến tới chức Linh mục không. Nhưng Vianney không thể trả lời câu nào.

    Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn, nói: “Vianney, anh dốt đặc như con lừa! Với một con lừa như anh, Giáo Hội hy vọng làm nên trò trống gì!”

    Vianney khiêm tốn bình tĩnh trả lời: “Thưa thầy, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái xương hàm con lừa mà đánh bại 3000 quân Philitinh. Vậy với cả một con lừa này, chẳng lẽ Thiên Chúa không làm được việc gì sao ?”

    Cuộc cách mạng 1789 bùng nổ khiến thầy Vianney phải bỏ dở việc học. Nhưng sau đó thầy tìm hết cách để tự học dưới sự dìu dắt của cha xứ. Nhưng khổ thay, học mấy cũng chẳng nhớ. May lúc ấy địa phận gặp phải cảnh khan hiếm linh mục nên Vianney được bề trên gọi về để khảo hạch. Và lẽ dĩ nhiên là lần nào Vianney cũng trượt.

    Vianney không nản lòng, cứ tiếp tục học. Cuối cùng, bề trên thấy thầy bền chí quá bèn gọi cha xứ đến để hỏi về thầy:

    - Thầy có lòng đạo đức không ?

    - Thưa có.

    - Thầy có kính mến phép Thánh Thể ?

    - Thưa có.

    - Thầy có siêng năng lần hạt không ?

    - Thưa có.

    Cha chính quyết định: “Thôi, cho thầy chịu chức vì thầy bền chí, chứ nếu cứ khảo hạch mãi thì không bao giờ đỗ được”.

    Như vậy thầy Gioan Maria Vianney được làm Linh mục là nhờ “phép chuẩn”. Vì tuy học hành kém cỏi, đầu óc mù tịt, nhưng nhờ có lòng đạo đức và sự bền chí mà ngài đã được thụ phong Linh mục. Nhưng khi ngài làm Linh mục rồi, Chúa đã ban cho ngài rất nhiều ơn đặc biệt đề cứu các linh hồn, đến nỗi một lần kia, quỷ Satan đã phải nói với ngài: “Nếu trên thế giới có hai đứa như mày thì bọn tao đành phải thất nghiệp mất”.

    Nhìn vào “cuốn tự điển cuộc sống” của thánh Vianney, người ta đọc thấy toàn là những chữ: ăn chay, hãm mình, đền tội, khổ hạnh... Nhìn vào gương mặt của ngài, người ta cũng gặp thấy toàn là những nét: gian truân, khắc khổ, lao nhọc, đau thương... Thế nhưng, trong con người ấy lại chói ngời một quả tim luôn tươi vui, từ ái và yêu thương đối với hết mọi người.

    Hằng ngày, vào khoảng 12 giờ, cha Vianney rời nhà thờ và trở về nhà xứ để ăn trưa. Đến một giờ, ngài lại vào toà giải tội và ngồi ở đó mãi cho đến tối. Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi vắn vòi ấy, cha Vianney phải tranh thủ để làm nhiều bao công việc. Thường khi ăn cơm bao giờ ngài cũng đứng, vì ngồi thì sợ sẽ kéo dài giờ ra. Vừa ăn xong, ngài vội đi thăm các trẻ mồ côi, các em mẫu giáo... Ai cũng thấy ngài vui tươi âu yếm và sung sướng giữa những tâm hồn đơn sơ ấy. Từ giã các em, ngài rảo bước đến nhà các kẻ ốm liệt; gặp ai dọc đàng, ngài cũng ủi an thăm hỏi. Các gia đình đều mong cha sở đến thăm, vì đối với họ, dường như nơi ngài tàng ẩn một niềm vui không bao giờ cạn. Lúc trở lại nhà thờ ngài thường trao đổi một vài lời vắn tắt, có lúc rất dí dỏm, hài hước với các khách hành hương đang đứng trước sân nhà thờ chờ đến lượt vào toà xưng tội.

    Lần nọ, cha Vianney gặp một bà trong xứ đến chào ngài. Biết rõ bà là người thật lắm mồm lắm mép, ăn nói huyên thuyên suốt ngày, ngài liền hỏi:

    - Trong suốt năm, có tháng nào con nói ít hơn mọi tháng không ?

    Bà ta bỡ ngỡ, ấp úng thưa:

    - Thưa cha, con thì quen thói rồi, tháng nào cũng nói như nhau cả.

    - Không, có một tháng con nói ít hơn, con biết tháng nào không ?

    Bà ấy ngẩn ngơ:

    - Tháng nào thưa cha ?

    - Tháng Hai dương lịch, vì tháng đó chỉ có 28, 29 ngày thôi.

    Ai nấy cười phá lên. Ngài vội vã bước vào toà giải tội.

    Lần khác, cha Vianney thấy ở trước sân nhà thờ có một quầy hàng bán chuỗi, tượng ảnh và có cả hình của ngài nữa. Ngài bèn dừng lại, cầm lấy tấm hình của mình đưa lên cao cho mọi ngài xung quanh coi và nói:

    - Thiên hạ dại dột thật. Cái hình nhăn nheo như con khỉ khô thế này mà cũng phải mua mất một đồng quan!

    Các người chung quanh được dịp cười bể bụng vui vẻ. Cha Vianney cũng cười theo, trả tấm ảnh lại rồi bước vào nhà thờ.

    Về sau, Vianney đã trở thành một vị thánh thời danh, thu hút nhiều tâm hồn trở về với Chúa.

    Đời sống thánh Gioan Maria Vianney quả là một tấm gương hy sinh vì Chúa và các linh hồn, đúng như lời thánh nhân thường nói: “Hạnh phúc cho một vị linh mục được chết kiệt sức vì phục vụ Chúa và các linh hồn.” Hạnh phúc ấy đã đến với thánh Gioan Maria Vianney vào ngày 2 tháng 8 năm 1859. Thánh nhân lãnh nhận Bí tích Xức dầu bệnh nhân và Bí tích Thánh Thể, ngài cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa quảng đại quá khi con không đến với Chúa được, thì Chúa đến với con”. Ngày 4 tháng 8 năm 1859, khi vị linh mục đọc kinh cầu nguyện cho người hấp hối đến câu: “Xin các thiên thần Chúa đến rước linh hồn Gioan vào thành thánh Giêrusalem”, thánh nhân trút hơi thở cuối cùng một cách êm ái. Ngài hưởng thọ 73 tuổi; làm cha sở họ Arc được 41 năm.

    Tin thánh Gioan Maria Vianney qua đời đã lôi kéo cả một biển người đổ xô về giáo xứ Arc. Đoàn người đông đảo đã đi qua trước xác thánh nhân suốt 48 tiếng đồng hồ.

    Đức Giám mục giáo phận đã đến chủ sự Thánh lễ an táng và giảng thuyết: ngài nhấn mạnh rằng bao thế kỷ mới được thấy một cuộc đời linh mục như Thánh Gioan Maria Vianney. Thánh nhân được an táng trong nhà nguyện thánh Gioan Tẩy Giả, bên cạnh toà giải tội mà người ta đã gọi là “phép lạ lớn nhất ở Arc”.

    Từ ngày ấy, biết bao nhiêu Hồng Y, Giám mục, linh mục đã đến quỳ cầu nguyện và đặt những cái hôn thành kính lên viên đá mộ thánh nhân. Ngày 31 tháng 5 năm 1925, thánh Gioan Maria Vianney được tuyên Hiển Thánh; và năm 1929, thánh nhân được đặt làm thánh bổn mạng các linh mục chính xứ trên toàn thế giới.

    Lạy Thiên Chúa toàn năng và nhân hậu, Chúa đã làm cho thánh linh mục Gioan Maria nên một tấm gương tuyệt vời về lòng tận tụy hy sinh của một người mục tử. Vì lời thánh nhân chuyển cầu, xin cho chúng con hằng noi theo lòng bác ái của ngài mà cố gắng đem nhiều anh em về với Đức Kitô để muôn đời cùng nhau hưởng nguồn vinh phúc.
    Kính chuyển:
    Hồng
     

Subcategories