8. Đời Sống Tâm Linh

ĐỜI SỐNG TÂM LINH -SỐNG HẠNH PHÚC-BÌNH AN

  •  
    Hung Dao - Aug 16 at 1:27 PM
     
     
    Subject: Re : DOI SONG :Muốn hạnh phúc, bình an, chỉ cần nhớ 5 điều này
     

    Muốn hạnh phúc, bình an, chỉ cần nhớ 5 điều này
    image.png
     
    Với 5 thói quen đơn giản dưới đây, bạn sẽ dễ dàng cảm thấy hạnh phúc mỗi ngày:
    1. Chăm sóc bản thân
     
    Ở đời người, thứ quý giá nhất chính là sức khoẻ, tiền có nhiều bao nhiêu cũng không đổi được một thân thể khỏe mạnh.
    Vì thế, muốn có được một thân thể khỏe mạnh, trước tiên cần tập thói quen ăn uống, làm việc và nghỉ ngơi điều độ, đúng giờ giấc. Tiếp theo mà cũng là điều quan trọng nhất, đó chính là dưỡng tâm tính.
    Sống phải ít tức giận, nhiều vui vẻ, mỗi ngày dùng tâm tình bình hòa lạc quan mà sống và làm việc – đây chính là phương pháp dưỡng sinh tốt nhất, hiệu quả nhất. Quá khứ không thể thay đổi, hãy học cách sống chung cùng nó. Hãy theo đuổi đam mê và tận hưởng cuộc sống, chỉ có duy nhất bạn là người chịu trách nhiệm tạo ra hạnh phúc của chính mình,, đó mới chính là những việc mang đến hạnh phúc đích thực.
     
    2. Lựa chọn kết giao bạn bè thích hợp
     
    Cổ nhân có câu rằng: “Vật họp theo loài, người phân theo nhóm”. Có thêm một người bạn là có thêm một lối đi, nhưng chúng ta nhất định phải thận trọng trong việc lựa chọn kết giao với bạn bè. Bạn bè như một con đường vậy, có người bạn phù hợp sẽ có ích đối với ta, nhưng kết sai người lại có thể hại đến ta.
     
     
    Cần nhất định rời xa những người chỉ biết chơi bời, thích oán giận; cần kết giao với những người có nhân phẩm đạo đức. Đi theo ong mật sẽ tìm được hoa thơm, đi theo ruồi nhặng chỉ gặp phải dơ bẩn.
    Sống trên đời, nên biết quý trọng những người dám nói ra những khuyết điểm của ta, cũng như sẵn sàng đưa tay giúp đỡ ta trong những lúc khốn khó. Con người may mắn nhất chính là có được những người bạn chân thành!
     
    3. Để quá khứ ngủ yên
    Thức khuya, nghĩ về mọi việc sai bạn đã làm, những điều có thể thay đổi nếu bạn làm hoặc nói khác đi? Bạn đang lãng phí thời gian và năng lượng của mình. Những sai lầm đều xảy ra, bạn không thể thay đổi mà chỉ có thể học hỏi từ chúng, sửa đổi và tiếp tục cuộc sống. Kiến thức học được từ sai lầm sẽ giúp định hình một tương lai tốt đẹp hơn.
     
    Ngay cả khi mối quan hệ gần nhất của bạn khiến bạn đau lòng khi cũng đừng để nó ngăn cản bạn bước vào một mối quan hệ mới. Người mới có thể giúp bạn làm lành trái tim tan vỡ và mang đến những điều tốt nhất xứng đáng với bạn.
     
    4. Chăm sóc, quản lý cho tốt gia đình của mình
    Nhân sinh cả đời, trọng yếu nhất chính là gia đình. Có tiền, có quyền chưa thể gọi là thành công, mà tạo dựng được một gia đình hạnh phúc ấm áp mới là thành công thực sự. Hãy luôn nhớ "gia đình là nơi để về".
    Để có một gia đình ấm áp hạnh phúc cần mọi thành viên trong gia đình ấy bỏ công sức xây đắp và chân thành với nhau, mỗi người đều phải gánh vác trách nhiệm của chính mình. Gia đình hòa thuận thì tài vận mới có thể hanh thông, sự nghiệp mới thăng tiến thịnh vượng.
    Chính vì thế, mỗi chúng ta cần dành nhiều thời gian và dụng tâm vun vén cho tổ ấm của mình. Mỗi ngày, hãy dành những giây phút tĩnh lặng cho riêng mình. Và hãy yêu thương gia đình, bè bạn, và trân quý từng phút giây được sống này.
     
    5. Cho đi là nhận lại
    Có vô số nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người dành thời gian để giúp đỡ người khác thường cảm thấy hạnh phúc hơn. Sự giúp đỡ ở đây có thể đến từ những hành động đơn giản tại công sở, trường học, trên đường phố đến các công việc tình nguyện vì cộng đồng.
    Trong cuốn sách The Paradox of Generosity, nhà xã hội học Christian Smith và Hilary Davidson cho thấy mối quan hệ mật thiết giữa sự hào phóng và hạnh phúc. Ở đây, niềm vui của nguời được giúp đỡ chính là phần thưởng, nó có ảnh hưởng tích cực giống như bất cứ một món quà giá trị nào.
     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - TỪNG CÓ TIỀN ÁN

  •  
    Hung Dao
     
    Aug 12 at 9:22 AM
     

    Từng có tiền án tiền sự, cuối cùng hình ảnh của bà được in trang trọng trên tờ 20 đô-la Úc

    Từng có tiền án tiền sự, cuối cùng hình ảnh của bà được in trang trọng trên tờ 20 đô-la Úc
     

    Mary Reibey – một người phụ nữ từng có tiền án tiền sự cuối cùng đã vinh dự có mặt trên tờ 20 đô-la Úc. Bà không chỉ đóng góp đáng kể cho đất nước Australia từ những ngày đầu “lập quốc” mà còn truyền cảm hứng cho thế hệ sau, đặc biệt là phụ nữ, về một tấm gương bền bỉ vươn lên trong cuộc sống.

    Ngày nay, người ta vẫn nói phụ nữ ở Australia được trọng vọng vào hàng số một, một phần là nhờ tấm gương những người tiên phong như bà Mary.

    Mary Reibey sinh năm 1777 ở Anh Quốc. Bà mồ côi cha mẹ từ năm 12 tuổi, trở thành đứa trẻ bụi đời bất hảo và chẳng bao lâu sa lưới pháp luật. Năm 14 tuổi, Mary bị bắt vì tội trộm ngựa và bị án 7 năm lưu đày sang Úc (lúc bấy giờ là đảo nhà tù của Anh). Sau một năm lênh đênh trên chuyến tàu biệt xứ, Mary cập bến Sydney khi mới 15 tuổi. Từ đây, cuộc đời bà đã sang trang mới.

    Mary và các tù nhân bất đắc dĩ trở thành nhân công ở nơi ‘hoang đảo’ đất rộng người thưa. Họ cũng được khuyến khích ở lại Úc định cư khi mãn hạn tù.


    Bức vẽ bà Mary và cuộc đời bà do họa sỹ người Úc gốc Hoa, Zhi Ting Ozqiang, tặng cho tiến sỹ Christina Henri như một phần của dự án nghệ thuật tưởng nhớ mang tên Roses from the Heart – những bông hồng từ trái tim.

    Trong một lần bốc vác cho tàu chở hàng Britannia của Anh cập bến Sydney, cô gái 17 tuổi Mary đã gặp chàng sĩ quan trẻ Thomas Reibey. Tình yêu nảy nở giữa hai người trẻ xa quê và việc thành hôn với Mary cũng là bước ngoặt để Thomas quyết định rời tàu, ở lại thành phố cảng Sydney.

    Nhờ chính sách khuyến khích định cư ở xứ thuộc địa, đôi vợ chồng trẻ được Chính phủ cấp đất ở vùng Hawkesbury làm nhà ở và trang trại. Với kinh nghiệm chạy tàu và có nhà ngay vùng cửa sông, Thomas mở đường tàu thủy chạy đường sông từ Hawkesbury tới Sydney.

    Công việc thuận lợi, hai vợ chồng họ bắt đầu mua đất đai mở rộng trang trại, kinh doanh bất động sản, xây cất nhà cửa ở Sydney. Sau khi trở nên giàu có, ông bà lại đóng chiếc tàu hàng Mercury, kinh doanh tàu thuỷ chạy viễn dương từ Australia tới các đảo trên biển Thái Bình dương.


    Hình bà Mary Reibey trên tờ 20 đô-la Úc. 

    Sau khi chồng mất, Mary một tay cai quản công việc kinh doanh, một tay chăm sóc 7 người con. Với đầu óc nhạy bén và bàn tay khéo léo, công việc kinh doanh của gia đình bà thậm chí còn lớn mạnh hơn trước. Mary Reibey trở thành một doanh nhân thành đạt, có công mở mang xây dựng và doanh thương. Bà không chỉ làm giàu cho gia đình mà còn làm lợi cho quốc gia

    Bà là người tiên phong trong các hoạt động thiện nguyện như nhà thờ và đóng góp tiền bạc cho các cơ sở giáo dục đặc biệt cho phụ nữ và trẻ em. Bà tham gia hội đồng quản trị và trực tiếp dạy học ở các trường nữ để động viên các cô gái trẻ vươn lên giành lấy cơ hội thành công.

    Mary Reibey không bao giờ trở về Anh Quốc mà sống ở Sydney cho tới khi bà mất vào năm 1855, thọ 78 tuổi. Ngày nay, hình ảnh của bà được in trang trọng trên tờ tiền $20 của nước Úc như một lời tri ân đối với người phụ nữ tài năng, đức hạnh. Để ghi nhớ về những đóng góp cũng như sự thành đạt của bà, bên trái khung ảnh là chiếc thuyền buồm Mercury, bên phải khung ảnh là tòa nhà do bà làm chủ tọa lạc trên đường George Street (ngày nay là con đường trục chính đắt giá nhất ở trung tâm thành phố Sydney).

    Câu chuyện về bà Mary Reibey một lần nữa giúp chúng ta khắc sâu bài học rằng: Dù bạn là ai, đã từng có quá khứ như thế nào, tất cả đều không quan trọng. Điều đáng quan tâm nhất chính là lựa chọn của bạn ở hiện tại. Nếu ngay bây giờ bạn chọn sống chân thành, thiện lương và nhẫn nại, bạn chắc chắn sẽ có tương lai tốt đẹp. Bởi mỗi sinh mệnh đều bình đẳng, và tất cả chúng ta đều xứng đáng được sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa.

     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - BÌNH AN Ở ĐÂU?

 

Hung Dao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
 Aug 8 at 2:11 PM
 
Subject: Re : Bình An .


BẠN ĐÁNH RƠI THỨ GÌ KÌA !

Xưa có cặp vợ chồng già, bà lão đều đặn mỗi buổi chiều đều làm lễ gõ mõ tụng kinh... còn ông lão thì thích lao động và ngồi ngắm người đi qua lại !

Bà lão là một người khó tính và sạch sẽ, còn ông lão thì hiền hơn nhưng rất hay để quên và đánh rơi đồ. Bà lão ngày nào cũng nhắc ông " ông đánh rơi thứ gì kìa "...
...đôi lúc bà đang ngồi thiền hay tụng kinh thì ông lão làm rơi đồ tạo ra tiếng động lớn khiến bà giật mình và khó chịu... lúc đó bà lại quay ra khó chịu và trách mắng ông . Còn ông thì không phản ứng gì cả !

Việc đó cứ lập đi lập lại, và rồi 1 lần hai ông bà cùng nhau dọn dẹp nhà cửa khi ông làm rơi đồ lần này bà lão mắng ông rất thậm tệ... ông nghe bà mắng xong liền nhẹ nhàng nói " bà đánh rơi gì kìa ! "
...bà lão giật mình nhìn quanh mà không thấy rơi thứ gì ! Lại quay lại lớn tiếng với ông : " tôi rơi cái gì ! ? "

- Ông nhẹ nhàng nói: " Bà đánh rơi sự bình an, sự tĩnh lặng của bà, cuối mỗi ngày bà lại đều đặn nhặt lại sự bình an của mình bằng tụng kinh hay gõ mõ rồi sau đó bà làm đánh rơi nó ngay lập tức mà chẳng hề nhận ra ! "

*Bạn biết không !
Một thầy tu và một người nông dân bình thường đều có sự bình an như nhau vì sự bình an không phụ thuộc hoàn toàn vào việc bạn tụng kinh hay cầu nguyện... nó không bị ảnh hưởng bởi những khó khăn hay vất vả của cuộc sống !
....Mà sự bình an đến từ sự thực hành không phản ứng, không phản kháng, không chống đối với những cảm giác bạn ghi nhận được !

*Khi ta trách móc ai đó hậu đậu ...thì chính bạn đã hậu đậu làm rơi sự bình an của mình trước !
 
ST
---------------------
 
 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - KHI THẤT BẠI

  •  
    Hung Da - Aug 10 at 2:30 PM
     
     
    Subject: Re : VAN HOA :Khi tiếc nuối hãy bình tĩnh, khi thất bại hãy làm lại từ đầu
     

    Khi tiếc nuối hãy bình tĩnh, khi thất bại hãy làm lại từ đầu

    image.png
     
     

    Những thành tựu của chúng ta cũng giống như lâu đài cát, luôn đứng trước con sóng lớn của đại dương bao la, luôn phải đối mặt với nguy cơ bị sụp đổ bất cứ lúc nào. Khi ấy, nếu tiếc nuối thì hãy cứ bình tĩnh, nếu thất bại thì hãy cứ lạc quan mà làm lại từ đầu…

    Chiều hoàng hôn, một người đàn ông bước lang thang trên bãi biển. Vẻ mặt ông buồn rầu đăm chiêu, miệng không ngừng thở dài ngao ngán. Sự nghiệp mà ông gây dựng bấy lâu nay, giờ đây đã tan tành như mây khói. Ông cảm thấy tương lai phía trước thật mịt mờ và mông lung.

    Dạo bước một hồi, ông dừng chân nghỉ trên bờ cát, chợt thấy một cậu bé đang chơi trò xây lâu đài. Cậu bé xúc cát và nén chặt vào chiếc xô đỏ, sau đó cậu úp xô xuống rồi nhấc ra, chỉnh sửa khối cát để tạo thành tòa lâu đài. Cậu lại xây thêm hào, đắp thêm tường bao quanh, tạo ra những ngọn tháp làm trạm bảo vệ, rồi lại lấy que kem bằng gỗ làm cầu. Sau một hồi miệt mài, lâu đài bằng cát đã được xây xong, cậu bé hân hoan vô cùng trước thành quả mà mình vừa rất kỳ công mới làm ra được. 

    Bỗng từ ngoài khơi từng đợt sóng cuồn cuộn vỗ vào bờ, cuốn trôi tòa lâu đài mà cậu bé tỉ mỉ đắp nặn nên. Người đàn ông nọ nhìn thấy, trong lòng thầm nghĩ: “Hẳn là cậu bé sẽ khóc thôi, vì phải mất công lắm mới xây được một tòa lâu đài đồ sộ thế kia, vậy mà chỉ một đợt sóng tất cả đã tan thành mây khói”.

    Nhưng cậu bé chỉ thở dài tiếc nuối một cái, rồi rất nhanh chóng mỉm cười như đang thầm nghĩ: “Thủy triều lên rồi, mình qua chỗ khác xây lại thôi. Mình sẽ xây một tòa lâu đài bự hơn và hoành tráng hơn nữa cho mà xem!”.

    Người đàn ông nhìn cậu bé đầy đăm chiêu và như chợt hiểu ra điều gì đó.

    Bạn thấy đấy, những thành tựu mà chúng ta gây dựng được trong cuộc sống cũng giống như lâu đài cát kia vậy, luôn đứng trước những con sóng lớn của đại dương bao la, luôn phải đối mặt với nguy cơ bị sụp đổ bất kỳ lúc nào. Điều quan trọng nhất khi ấy là cách nhìn nhận vấn đề của bạn. 

    Dẫu tiếc nuối, hãy bình tĩnh mỉm cười

    Ai cũng có một ‘tòa lâu đài’, một ‘đế chế’ của riêng mình. Để làm được điều đó bạn phải bỏ ra nhiều thời gian, tốn biết bao công sức, lao tâm khổ tứ mới có thể đạt được. Khi đã gây dựng được rồi, bạn cũng biết rằng đến một lúc nào đó tòa lâu đài của mình sẽ sụp đổ, bởi lẽ con sóng thời gian sẽ không chừa bất kỳ ai, ai cũng phải một lần đối mặt. Đến lúc ấy, dẫu mọi công sức trước kia đều trở thành vô ích, nhưng hãy cứ bình tĩnh và mỉm cười. 

    Vì có ai trên đời mà không gặp phải chông gai thử thách? Sóng gió cuộc đời là để tôi luyện ý chí, giúp bạn trưởng thành và chín chắn hơn. Bình tĩnh đối mặt vì biết chắc rằng khó khăn là không thể tránh khỏi, nếu đã thế thì cứ thuận theo đó mà tiến bước lên thôi, lợi dụng cơn sóng ấy để bay vút lên, chạm đến một tầm cao mới và thăng hoa về tâm hồn. Mỉm cười đối mặt vì nhờ có cơn sóng ấy bạn mới có thể mạnh mẽ hơn trước bão tố. Mỉm cười cảm ơn vì cuộc đời đã để bạn vấp ngã, từ đó bạn mới biết cách vực dậy bản thân và trân quý thành công mà mình đạt được. 

    Bình tĩnh và mỉm cười trước thất bại, chông gai, thử thách trên đường đời, ấy là bạn đang thành tựu chính bản thân mình.


    Hãy mang theo nụ cười để đón nhận cuộc đời gió mưa…

    Dẫu thất bại, hãy lạc quan làm lại từ đầu

    Người xưa có câu: “Thất bại là mẹ thành công”, một người muốn gặt hái thành công thì ắt phải vấp ngã nhiều lần mới đạt được điều họ hằng mong mỏi. Thất bại không đáng sợ, mà không dám đứng dậy mới là điều đáng sợ. Trên thế giới này, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây, mỗi phút có biết bao nhiêu người thất bại hay vấp ngã ở những tình huống khác nhau. Nhưng dẫu có thất bại thì hãy lạc quan và làm lại từ đầu bạn nhé! 

    Lạc quan là ánh mặt trời soi chiếu tâm hồn u ám, lạc quan giúp bạn thêm yêu đời, nhìn đời bằng con mắt đa chiều và một tâm hồn thoáng đãng. Thất bại là quá khứ, hãy lấy đó làm bài học, làm kinh nghiệm để tiến bước ở hiện tại và tương lai. 

    Hãy như hoa mai kia, dẫu trải qua mùa đông giá rét nhưng vẫn sẽ nở ra những bông hoa tuyệt vời nhất, hương thơm thanh khiết nhất để chào đón ngày mới, để cảm ơn cuộc đời…

    Thiên Thanh

     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CHẤP NHẬN ƠN RIÊNG

CHẤP NHẬN ƠN RIÊNG ĐỂ PHỤNG SỰ THIÊN CHÚA
 
   Trưởng thành tâm linh là nhận biết sức mạnh và sự yếu đuối của mình.  Chúng ta bắt đầu nhận thấy các lĩnh vực cho phép yêu mến và phụng sự Thiên Chúa – và tha nhân, đồng thời cũng nhận thấy nơi nào có thể làm việc, và chấp nhận rằng mình có thể thiếu các tặng phẩm nào đó mà người khác lại có.  bạn và tôi là những cá nhân, mặc dù đã được liên kết với nhau trong Nhiệm Thể Đức Kitô.
 
Một sai lầm chúng ta thường mắc phải là so sánh mình với người khác.  Chúng ta có thể tập trung quá nhiều vào các tặng phẩm mà người khác có chứ không chấp nhận chính mình.  Người trưởng thành tâm linh là người nhận thấy mình thiếu khả năng hoặc tài năng về lĩnh vực nào đó.  Điều này không có nghĩa là chúng ta yếu kém, mà vì Thiên Chúa có con đường khác dành cho chúng ta khác với con đường của người khác.
 
Chúng ta không được yêu cầu bước đi trên con đường của người khác, mà được yêu cầu bước đi trên con đường mà Thiên Chúa đã đặt ra trước mặt chúng ta.  Ngài tạo nên mỗi chúng ta và Ngài biết rõ chúng ta có thể hoàn thiện theo cách nào.  Nếu chúng ta cầu xin Ngài và cứ để Ngài hành động, Ngài sẽ làm cho chúng ta nên thánh.  Điều đó có nghĩa là tự so sánh mình với người khác là ghen tỵ, mà đố kỵ với người khác là lãng phí thời gian.  Thiên Chúa muốn mỗi chúng ta sử dụng các tặng phẩm Ngài đã ban cho chúng ta để làm theo mục đích của Ngài chứ không theo mục đích riêng của chúng ta.  Đấng đáng kính Hồng Y Fulton Sheen giải thích: “Thiên Chúa trao ban các tặng phẩm khác nhau cho những con người khác nhau.  Không có nền tảng để cảm thấy thua kém người có tặng phẩm khác.  Khi nhận biết rằng chúng ta sẽ bị xét xử theo tặng phẩm mình đã nhận, chứ không phải là tặng phẩm mình không nhận, người ta sẽ hoàn toàn thoát khỏi cảm giác thua kém.”
 
Nhận biết Thiên Chúa mong muốn chúng ta là người mà chúng ta là, hoặc không đi cùng con đường như người khác thì chúng ta sẽ cảm thấy tự do.  Khi chúng ta không tự so sánh mình với người khác hoặc mong muốn những điều của chính mình, chúng ta có thể sống theo ý Chúa và theo kế hoạch Ngài đã dành cho cuộc đời của chúng ta.  Ngài muốn mỗi chúng ta nên thánh theo ý Ngài muốn với những gì là của chúng ta – mối quan tâm, năng lực, sức mạnh, sự yếu đuối, và sai lầm của riêng mình.  Dĩ nhiên Ngài muốn chúng ta tiếp tục hành động để vượt qua sự yếu đuối và sai lầm của mình.
 
Sự tự do này cũng có thể giúp chúng ta vượt qua thói ghen tỵ, đố kỵ, và ngồi lê đôi mách, hết chuyện nhà ra chuyện người – ngày nay gọi là dạng “bà tám.”  Đó là mối nguy hiểm, đặc biệt đó là thói xấu dễ dàng dẫn tới việc vu khống.  Tán gẫu nhiều sẽ dẫn tới ghen ghét hoặc thù hận.  Trước tiên chúng ta nhìn vào tặng phẩm của người khác – dù về thể lý, trí tuệ, tinh thần...  Chúng ta thường hủy bỏ bất cứ điều tốt nào mà chúng ta cảm thấy không an toàn vì mình thiếu điều tốt đó.  Điều này thường xảy ra trong môi trường công việc, nhưng cũng thường xảy ra trong các giáo xứ hoặc cộng đoàn.
 
    Chúng ta biết rằng người nào đó làm điều gì đó mà chúng ta không thể làm được và chúng ta cảm thấy bị đe dọa, rồi chúng ta hành động trong nỗi lo sợ đó.  Chính nỗi lo sợ đó khiến chúng ta tin rằng chúng ta thua kém hoặc không được quý mến như người có khả năng kia.  Kẻ thù muốn dẫn chúng ta tới sự bất an và không tin tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta.  Lúc đó, chúng ta quên rằng mặc dù chúng ta không xứng đáng với tình yêu của Thiên Chúa, Ngài vẫn đại lượng trao ban cho chúng ta tình yêu thương vô hạn của Ngài.  Không có sự so sánh giữa bạn và tôi, bởi vì tình yêu Thiên Chúa dành cho mỗi chúng ta là tình yêu sâu thẳm nhất và trọn vẹn nhất, chúng ta không được phép lo sợ về sự yếu đuối của chúng ta, bởi vì đó là điều Thiên Chúa đã biết.  Tặng phẩm của chúng ta khác nhau.
 
Một dạng ngồi lê đôi mách khác do lòng thù hận.  Có thể ai đó làm điều gì đó mà chúng ta không thích hoặc tính cách người đó không hợp với mình, thế nên chúng ta “nói nhỏ” với người khác để làm cho chúng ta cảm thấy thoải mái hoặc làm hại người khác.  Chính những lúc đó Thiên Chúa yêu cầu chúng ta yêu thương cả những người chúng ta cảm thấy khó ưa hoặc những người phản bội chúng ta.  Là Kitô hữu và có nền tảng yêu thương, chúng ta được mời gọi yêu thương cả kẻ thù.  Nghĩa là chúng ta phải chấm dứt bàn ra tán vào, tránh xa những người lắm mồm nhiều chuyện.  Đó là do tức giận hoặc thù hận, nguyên nhân thường là do tính đố kỵ.
 
    Để sống vì Nhiệm Thể Đức Kitô trong thế giới ngày nay, chúng ta phải sống theo kế hoạch của Thiên Chúa dành cho mỗi chúng ta để chúng ta có thể cùng phục vụ với các anh chị em khác trong Đức Kitô.  Nghĩa là chúng ta phải loại bỏ sự bất an và nỗi lo sợ về tình trạng mình không đủ tốt để chấp nhận và nghỉ ngơi trong tình yêu mà Thiên Chúa dành cho mỗi chúng ta.  Các con đường của chúng ta đều khác nhau.  Các tặng phẩm Thiên Chúa ban cho mỗi chúng ta cũng khác nhau.  Hãy nhìn vào cách khác nhau mà các thánh đi theo con đường riêng, sứ vụ riêng, tặng phẩm riêng, và tính khí riêng.  Thánh Teresa Calcutta có sợ Thánh Thomas Aquinô không?  Không.  Các ngài sống theo con đường nên thánh riêng mà Thiên Chúa đã mời gọi, các ngài phục vụ Thiên Chúa và Giáo Hội cũng hoàn toàn theo tính cách khác, kinh nghiệm khác, trí tuệ khác, và các nhiệm vụ rất khó.  Chúng ta không được mời gọi giống như các ngài, nhưng chúng ta được mời gọi giao lại các tặng phẩm của mình cho Thiên Chúa theo mục đích của Ngài.
 
    Một trong những điều bất công mà chúng ta làm cho nhau là muốn con đường của người khác cũng như con đường của mình.  Chúng ta sai lầm khi tin rằng cách của chúng ta là cách duy nhất đúng đắn bởi vì kinh nghiệm của mình cũng phải là cách đối với người khác.  Thiên Chúa không có nhiệm vụ chung cho tất cả chúng ta, thế nên nếu chúng ta tin rằng cách của mình là cách duy nhất, chúng ta sẽ đối lập với Thiên Chúa.  Chúng ta phải nhớ rằng mỗi chi thể trong Nhiệm Thể đều phải hướng về cùng một mục đích, nhưng không cùng một con đường.  Có vô số con đường tới Giêrusalem, nhưng đích đến luôn luôn giống nhau.  Điều này cũng đúng đối với Thời Cánh Chung của chúng ta.
 
   Có sự tự do lớn lao khi nhận biết sức mạnh và sự yếu đuối của mình.  Điều đó cho phép chúng ta ấp ủ con đường riêng mà Thiên Chúa kêu gọi mỗi chúng ta bước đi.  Điều đó dạy chúng ta cẩn thận và giúp chúng ta biết khi nào nói “có” và khi nào nói “không”.  Có nhiều điều mà người khác có thể làm tốt hơn chúng ta bởi vì họ có tặng phẩm đặc biệt mà Thiên Chúa ban cho họ, giống như chúng ta đặt các tặng phẩm dưới chân Chúa để phục vụ Giáo Hội và thế giới.  Khi chúng ta đón nhận các tặng phẩm đó, chúng ta sẽ giảm bớt xét đoán người khác vì con đường của họ khác với con đường của chúng ta và chúng ta cũng sẽ thấy dễ dàng tránh né những cuộc tán gẫu.
  Tất cả chúng ta đều phải tìm kiếm đường lối của Thiên Chúa dành cho, chứ không phải con đường của ta.  Yêu thương nhau như anh chị em trong Đức Kitô là nhận biết các tặng phẩm riêng ở mỗi người.  Khi làm vậy, ta sẽ có thể kết hợp các tặng phẩm của mình, để có thể đưa thế giới sa ngã này về với Đức Kitô.
 
Constance T. Hull- Trầm Thiên Thu (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
 
Ta co la ta ta moi dep.jpg