16. Sống Tình Thức

SỐNG TỈNH THỨC -BẠN MƠ- CN19A

 

  •  
    Mo Nguyen
     
    Sun, Aug 9 at 4:59 PM
     
     


    CN 19A : Lưỡi dao cạo

     

    Có một nhà văn Anh (Somerset Maugham) viết cuốn tiểu thuyết mang tựa đề: “Lưỡi dao cạo” (The Razor"s Edge), năm 1944, nhưng suốt trong mấy trăm trang của cuốn truyện không hề thấy một chữ “lưỡi dao cạo” nào. Ý của tác giả muốn diễn tả con đường mà Larry Darell nhân vật chính trong câu chuyện phải trải qua là một con đường khó khăn, y như bước đi trên cạnh sắc của lưỡi dao cạo vậy. Bài Tin Mừng hôm nay không có cạnh sắc của lưỡi dao cạo nào -ngược lại là đàng khác, dịu êm như đệm nước- nhưng ý nghĩa là tương đương như cạnh sắc của lưỡi dao: tức là cũng rất khó khăn để bước trên đó: đi trên mặt nước. Chúa Giêsu đi trên mặt nước. Các môn đệ tưởng là ma. Ngài nói: Hãy yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ. Phêrô nghe vậy liền nói: Lạy Thầy, nếu là Thầy thì xin truyền cho con đi trên mặt nước đến với Thầy. Đi trên mặt nước, chứ không phải bơi trong nước, không dễ, nên Phêrô đã chìm, phải cầu cứu thầy Giêsu: Lạy Thầy xin cứu con.

                1. Cuộc sống Kitô hữu ở trần gian này ví như cuộc đi trên mặt nước.

       Không phải chỉ một mình Phêrô mới đi trên mặt nước để đến với Thầy Giêsu, mà hầu như mọi người đệ tử của Thầy Giêsu là chúng ta đây đều được truyền hãy đi trên mặt nước để đến với Thầy : Lạy Thầy, nếu là Thầy thì xin truyền cho con đi trên mặt nước đến với Thầy. Ta thử tưởng nghĩ ra một số trường hợp không xa lạ gì:

    -An là một sinh viên sống xa gia đình và dĩ nhiên phải ở nhà trọ trên thành phố để đi học. Sáng Chúa nhật, trời lạnh, chăn ấm. An không muốn trỗi dậy đi lễ. Vả lại anh cũng ngại bị những bè bạn ngoại đạo cùng trọ thấy anh đi lễ và chê cười anh còn mê tín dị đoan. Sau vài phút dằng co, An cương quyết tung chăn ngồi lên chuẩn bị đi lễ. Nghĩa là An bắt đầu bước đi trên mặt nước, bất chấp sóng gió của cơn mê ngủ và sự dị nghị của bạn bè.

    -Bình là một cô gái độc thân, sau một lần nhẹ dạ đã mang thai. Nếu gia đình hay được, nếu hàng xóm biết ra thì... ôi thôi, Bình không dám nghĩ tiếp ! Cô định đi phá thai. Con đường thật đơn giản, giống như ai đó ăn xong chùi mép. Nhưng rồi cô can đảm giữ lại bào thai ấy. Bình cũng đang bước đi trên mặt nước bập bình, nhưng lại an bình vì dám bất chấp bao sóng gió phũ phàng của dư luận, và bão bùng của muôn khó khăn không lường trước được.

    -Công là một cảnh sát. Một tên buôn bán ma túy hứa cho anh một số tiền lớn, chỉ cần anh làm ngơ cho việc làm của hắn; Làm ngơ sẽ có tiền to, để mắt lo vào, coi chừng mất cả mạng sống. Đám tay chân đâm thuê chém mướn sẽ đến tính sổ với Công. Nhưng anh cương quyết chối từ. Công cũng đang đi trên mặt nước, đi ngược với sức quyến rũ của đồng tiền và dám đương đầu với sóng gió của đe dọa.

    -Chính là nhà buôn. Nhà buôn nào chẳng muốn mau giàu. Giàu mau thật mau chỉ có một con đường là con đường tắt. Tắt trong thương trường mang nhiều nghĩa lắm, nào là bỏ qua con đường thuế má; nào là bỏ qua công đoạn phức tạp để có được một mặt hàng nhanh, rẻ giá thành, nhưng cứ bành trướng giá bán. Chính không muốn đi con đường tắt đó. Anh đang đi trên mặt nước, giữa sóng gió những lời chê bai của dòng họ bạn đời mình : “Mầy lấy phải một thằng chồng chẳng biết làm ăn gì cả.”

       Chúng ta còn có thể nghĩ ra thêm rất nhiều thí dụ khác trong đó có thí dụ phù hợp với hoàn cảnh của chính mình. Mỗi người, bất kể ai, miễn là đệ tử của thầy Giêsu, đều được truyền đi trên mặt nước mà đến với Thầy.

    2. Làm sao để đi trên mặt nước mà không chìm

    Phêrô khi thốt lên lời xin: Lạy Thầy, nếu là Thầy thì xin truyền cho đi trên mặt nước đến với Thầy. Chúa nói: Cứ đến. Và Phêrô đã từ thuyền bước xuống đến với Đức Giêsu. Ta không biết Phêrô bước trên mặt nước được mấy bước. Một bước, hai, hay ba bước. Matthêu không nói (Marcô và Luca không thuật Phêrô đi trên nước, mặc dầu có thuật Chúa Giêsu đi trên mặt biển), nhưng chắc chắn Phêrô có đi được một số bước. Nếu không đi được bước nào, nhảy xuống là chìm liền, thì Tin Mừng Matthêu đã không ghi như thế này : Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu (Mt 14,29). Chỉ khi thấy gió thổi, sóng nổi, ông mới sợ và bắt đầu chìm, vội la lên cầu cứu. Không phải ông đi được mấy bước rồi, mới có gió thổi lên, sóng to trở lại, mà sóng vẫn to, gió vẫn lớn, như Mt ghi trước đó, trước khi Chúa đi trên mặt nước đến với họ :“Thuyền đi xa bờ cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển đến với họ.” Vậy cái gì khiến Phêrô đi được mấy bước trước khi bị chìm ? Chắc chắn không phải vì biển êm đột ngột, gió lặng hiu hiu làm Phêrô đi trên nước dễ dàng. Vì biển chỉ im khi Chúa cùng Phêrô lên thuyền. “Khi Thầy trò đã lên thuyền thì gió lặng” (Mt 14,32). Các nhà chú giải Kinh Thánh lẫn các nhà giảng thuyết lừng danh vẫn đồng ý với nhau là Phêrô bước đi được là do Tin vào Thầy, mắt dán chặt vào Thầy. Khi hạ mắt xuống nhìn sóng to, ông lo sợ và bắt đầu chìm lỉm ngay. May mà Phêrô nhanh miệng kêu cứu, đúng lúc, đúng người. Kêu Thầy, chứ không phải “Gioan ơi, Giacobê hỡi cứu ta với.” Vậy khi ta tin vào Chúa, nhìn vào Ngài, ta sẽ đi trên mặt nước được.

    Vào thời kỳ mới có thuyền buồm, một thiếu niên kia được vị thuyền trưởng cho đi thuyền vượt biển để học tập làm thủy thủ. Một hôm gió bão nổi lên làm mặt biển dậy sóng. Viên thuyền trưởng ra lệnh cho cậu ta phải leo lên cột buồm để tháo các cánh buồm ra, tránh cho con thuyền khỏi bị gió bão vùi dập. Khi cậu ta vừa leo vừa ngước mặt lên trời thì mọi sự đều suông sẻ. Chỉ thoắt cái là cậu đã leo đến lưng chừng cột buồm. Nhưng khi cậu bắt đầu nhìn xuống mặt biển đang nổi sóng trong cơn gió bão, thì cậu lập tức bị chóng mặt như sắp bị té xuống đến nơi. Bấy giờ một thủy thủ già nhiều kinh nghiệm đã la to lên rằng :"Này chú bé, mau ngước mặt lên trời đi chứ đừng nhìn xuống! Hãy tiếp tục nhìn lên trời đi!" Cậu bé làm theo lời chỉ dẫn đó và đã leo lên tới đỉnh cột buồm và cậu đã hoàn thành nhiệm vụ là tháo được sợi dây để thả cánh buồm xuống.

    Lỗi của cậu thiếu niên cũng giống như lỗi của Phê-rô trong Tin Mừng hôm nay : Cậu ta đã bỏ đích nhắm là bầu trời để nhìn xuống mặt biển nổi sóng, giống như Phê-rô đã rời mắt khỏi Đức Giê-su để nhìn vào mặt biển đầy giông tố. Vì thế ông đã bị chao đảo và bắt đầu chìm xuống.

    Cuộc đời các tín hữu chúng ta cũng vậy : Bao lâu chúng ta còn nhìn vào Chúa Giê-su thể hiện qua việc siêng năng dự lễ và rước lễ. Bao lâu chúng ta còn năng nhớ đến Chúa, thì ta còn sống đạo tốt. Nhưng ngày nào chúng ta bỏ những việc đạo đức kia, thì tâm hồn chúng ta bắt đầu chìm đắm dưới quyền lực của ma quỷ, sa đà vào các thói hư tật xấu và các đam mê bất chính khác. Nói theo chủ đề của bài giảng hôm nay, chúng ta không đi trên mặt nước được.

    Mặc dầu không xao nhãng các công việc trần thế, như lời dạy của CĐ Vatican 2, nhưng chúng ta cần phải tâm niệm lời thánh Phaolô trong thư Cô-lô-xê 3,1 : Anh em đã được sống lại cùng với Đức Ki-tô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Nói theo kiểu nói của Tin Mừng hôm nay: hãy dán mắt vào Đức Kitô, hãy tin vào Ngài, thì anh em sẽ dễ dàng lướt đi được trên mặt nước, tức vượt qua được những khó khăn thử thách ở đời này. Ước gì được như vậy. Amen.

    Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

     

 

SỐNG TỈNH THỨC - ĐỪNG TỰ LỪA DỐI MÌNH

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Tue, Aug 4 at 10:00 PM
     
     
     
     
     
     


    Ảnh cùng dòng



     

    NHỮNG LỪA DỐI MÀ MA QUỈ THƯỜNG ĐẶT VÀO TÂM TRÍ CÁC TỘI NHÂN

     

    ĐỪNG TỰ LỪA DỐI MÌNH.

     

    I. Cứ phạm tội đi, ta sẽ xưng tội mai sau.

     

    Chúng ta hãy tưởng tượng một thanh-niên đã sa ngã phạm nhiều tội trọng, nhưng đã xưng tội và được lại ơn nghĩa với Chúa. Ma quỷ lại đến cám-dỗ, anh ta chống trả, nhưng lại do-dự vì những cám-dỗ của ma quỷ.

     

    Này bạn, bạn hãy nói cho tôi biết, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ làm mất Ơn Thánh của Chúa quý hơn các ngọc ngà ở trần gian, mà bạn vừa được lại sao? Bạn sẽ tự tay viết chính bản án, đày bạn xuống biển lửa đời đời sao? Nhất định bạn sẽ khẳng-khái trả lời “không”. Bạn không bao giờ muốn kết án bạn, trái lại, bạn rất muốn được cứu-rỗi. Nhưng ma quỷ lại rỉ tai bạn: “Nếu tôi phạm tội, tôi sẽ đi xưng tội ngay sau đó.”

     

    Hãy nhớ rằng, đó là bước lừa dối đầu tiên. Vì lúc phạm tội bạn đã đánh mất linh hồn bạn.

     

    Bạn hãy nói cho tôi biết, nếu bạn giữ trong tay một đồ trang sức đáng giá cả trăm ngàn đô-la, bạn có dại dột quăng vào sông và tự nhủ rằng bạn sẽ hy-vọng tìm lại ngay sau đó? Hiện bạn đang giữ trong tay linh hồn bạn, quý giá hơn cả ngọc ngà châu báu ở trần gian, vì đã được chuộc lai bằng máu cực châu báu của Chúa.

     

    Bạn có tự ý ném hồn bạn vào biển lửa đời đời với hy-vọng sẽ tìm lại nhờ phép cáo-giải sao? Không tìm lại được thì sao? Vì muốn tìm lại cần phải có ơn Chúa để thống-hối thật tình. Nếu Chúa không đổ ơn xuống cho bạn nữa để thống-hối thì sao? Nếu giờ chết đến bất thình lình và bạn không đủ thì giờ xưng tội nữa thì sao?

     

    Bạn nói rằng, bạn sẽ xưng tội vào tuần tới, nhưng ai đã hứa với bạn rằng chắc chắn bạn sẽ sống hết tuần tới? Bạn nói bạn sẽ xưng tội ngày mai? Thánh Au-gus-ti-nô đã nói: “Thiên-Chúa không hứa với bạn để bạn sống đến ngày mai. Có thể Ngài cho bạn sống, cũng rất có thể không. Không thiếu gì người chiều tối lên giường ngủ và ngày mai lại còn lại cái xác không hồn. Cũng không thiếu người đã chết ngay sau khi phạm tội và vào biển lửa thiêu đốt đời đời.”

     

    Bạn ạ, trường hợp đó có thể xảy đến cho bạn, làm sao bạn sửa lại được cuộc sống khốn-cực muôn kiếp trong hỏa ngục? Biết bao người đã bị lừa dối với câu: “Ngày mai tôi sẽ đi xưng tội” và ma quỷ đã kéo họ xuống vực thẳm đời đời. Biết bao người đã liều mình phạm tội với hy-vọng sẽ xưng tội ngày mai và đã hư mất, không bao giờ sửa lại được nữa.

     

    II. Không đủ sức mạnh chống lại chước cám dỗ.

     

    Ma quỷ thường cho ta có ấn-tượng rằng, xác thịt ta quá nặng nề và cơn cám-dỗ quá mạnh, ta không đủ sức chống lại đâu. Thánh Phaolồ đã nói với chúng ta: “Thiên-Chúa là Đấng trung-tín. Ngài không để anh chị em phải cám-dỗ quá sức anh chị em, và còn giúp anh chị em chịu đựng và chống trả khi bị cám dỗ.” (1Cô-rin-tô. 10 :13)

     

    Cho tôi được hỏi bạn: Nếu ngay bây giờ bạn không tự tin mình có đủ sức mạnh chống trả, thì làm sao bạn hy-vọng sẽ chống trả nổi sau này? Thế rồi, ma quỷ sẽ tiếp tục cám-dỗ bạn phạm các tội-lỗi khác. Nếu bạn tiếp tục thua, thì địch thù ngày càng mạnh và bạn ngày càng yếu.

     

    Nếu bạn tự cảm thấy hiện giờ bạn chưa thể dập tắt ngọn lửa tội-lỗi đó, làm sao bạn lại hy-vọng sẽ dập tắt được khi ngọn lửa đó càng lúc càng mạnh hơn? Hoặc bạn nói, Chúa sẽ giúp tôi, thì Chúa đang giúp bạn ngay bây giờ mà, sao bạn không lâm chiến với tinh thần dũng-cảm, tay nắm chắc khí-giới sắc bén là ơn phù-trợ của Chúa? Hay bạn hy-vọng Chúa sẽ tăng-cường trợ-lực cho bạn, khi bạn tăng thêm tội lỗi à? Nếu bạn không tự vận-dụng ý-chí và sức mạnh trước, sao cứ ỷ lại vào Chúa mà thôi?

     

    Sao bạn lại nghi ngờ lòng trung-tín của Chúa khi Ngài phán: “Hãy xin thì sẽ được” (Mát-thêu 7 :7)

     

    Thiên-Chúa không bao giờ thất tín. Hãy chạy đến với Ngài, Ngài sẽ ban cho bạn đầy đủ sức mạnh để vượt thắng kẻ thù.

     

    Công-đồng Tờ-ren-ti-nô đã dạy: “Chúa không đòi hỏi ai làm những việc, mà họ không thể làm được. Nhưng Chúa khuyên bảo chúng ta hãy làm những gì có thể làm được, và xin Chúa phù-giúp những gì quá sức ta…”

    Nếu cảm thấy cơn thử thách quá lớn lao, chúng ta hãy vững tâm xin Chúa tăng thêm ơn trợ-giúp, Ngài nhất định sẽ cho chúng ta đủ sức mạnh vượt thắng quân thù.

     

    LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG,

     

    Lạy Chúa, có phải vì Chúa quá tốt lành với con, để con bạc nghĩa với Chúa sao? Con chạy xa Chúa và Chúa hằng chạy theo con. Làm sao để ánh sáng Chúa chiếu dõi trên con? Lạy Chúa, con hết lòng cảm tạ Chúa, và đời đời con phải cảm tạ Chúa trên thiên-đàng.

     

    Chúa đã đổ máu cực châu-báu để cứu-chuộc con, Chúa hằng tha thứ cho con, nên con đặt tất cả niềm hy-vọng vào Chúa. Con thà chết trăm ngàn lần, chẳng thà làm mất lòng Chúa thêm nữa.

     

    Con phản-bội Chúa quá lắm rồi, nay con xin dành cuộc đời còn lai của con để yêu mến Chúa. Chúa đã chết để cứu-chuộc con, Chúa lại kiên-nhẫn chờ đợi con, mặc cho những xúc-phạm của con đối với Chúa.

     

    Lạy Chúa, con hết lòng ăn-năn; con muốn chết đi vì sầu-khổ tội-lỗi. Trước đây, con đã quay lưng lại với Chúa, nay bù lại, con xin yêu-mến Chúa hết lòng.

     

    Lạy Chúa Cha hằng có đời đời, vì công-nghiệp của Chúa Giêsu, xin đoái nhìn đến đứa tội-nhân này đang khát-khao yêu mến Chúa.

     

     

    Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ bầu-cử với Con Mẹ, ban cho con những ơn cần thiết, để con đừng bao giờ xúc phạm đến Con Mẹ nữa.
     
    Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri  
    (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)
     
     

 

 

SỐNG TỈNH THƯC - 4 CÁM DỖ KHI CẦU NGUYỆN

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Sun, Aug 2 at 11:46 PM
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
     
    BỐN Ý TƯỞNG MA QUỶ KHI CÁM DỖ THƯỜNG GIEO TRONG ĐẦU XUI KHIẾN CHÚNG TA ĐỪNG CẦU NGUYỆN
     
    Những trò gạt gẫm của ma quỷ rất phổ biến: khi cầu nguyện, tất cả mọi người, cách nào đó luôn gặp phải điều này. Dưới đây là một số lời khuyên hữu ích để tránh những cái bẫy của ma quỷ khi cầu nguyện trong bình an.
     
    Tên cám dỗ làm mọi thứ để ngăn cản con người cầu nguyện. Vì vậy, thật khó để chúng ta không rơi vào cám dỗ. Chúng ta hãy mở to đôi mắt để cố gắng nhận ra những lời dối trá, để mình không bị ma quỷ lừa bịp.
     
    Bẫy số 1 : “cầu nguyện thật vô ích”
     
    Nếu dựa vào những tiêu chuẩn thông thường của chúng ta về tính hiệu quả của cầu nguyện, thì thực sự cầu nguyện không giúp được gì cả. Theo quan điểm của con người, cầu nguyện là lãng phí thời gian. Đây là câu hỏi lớn mà các tu sĩ nam nữ nêu ra cho thế giới xung quanh họ: đời sống cầu nguyện giúp được gì cho những người này? Dưới cặp mắt của nhiều người thì cuộc sống của họ xem ra quá lãng phí.
     
    Chúng ta thường mắc cùng một sai lầm này khi từ bỏ việc cầu nguyện với lý do chúng ta có quá nhiều việc phải làm. Bởi vì chúng ta đặt mình vào cái luận lý về hiệu suất, thay vì theo luận lý của tình yêu. Trái lại, nếu biết suy nghĩ một chút, chúng ta sẽ thấy trong cuộc sống dường như những thứ xem ra vô dụng nhất thực ra là những thứ quí giá nhất; chẳng hạn như cưng chiều một đứa trẻ, hôn vợ hoặc chồng, chiêm ngắm một phong cảnh đẹp. Cầu nguyện có vẻ vô ích, nhưng thực ra đó là điều tuyệt đối không thể thiếu.
     
    Bẫy số 2: "Bạn không biết cầu nguyện"
     
    Kẻ thù tăng thêm nhiều lý lẽ để cho chúng ta thấy rằng cầu nguyện quá khó đối với chúng ta, rằng chúng ta cần được đào tạo trước khi bắt đầu cầu nguyện… Ngay cả trong trường hợp này, quả thực, chúng ta không biết cầu nguyện. Lời cầu nguyện của chúng ta đầy lơ đãng, đầy những tìm kiếm lợi lộc cho riêng mình, đầy những bất trung và hàng nghìn những cái bất toàn khác. Rồi sao? Có người cha nào khi bồng đứa trẻ sơ sinh trên tay, đứa bé bắt đầu bập bẹ và tươi cười, đặt nó ngay ngắn lại rồi ông nói với nó : “Khi nào con biết nói thì hãy nói chuyện với cha?”. Tất nhiên là không! Trái lại, ông sẽ cảm động và ngạc nhiên trước những lời nói bập bẹ đầu tiên này. Điều đó thật giá trị đối với những bậc cha mẹ trên trần gian, thậm chí còn giá trị hơn trước mặt Thiên Chúa của chúng ta.
     
    Bẫy số 3: "Bạn sẽ cầu nguyện khi có thời gian"
     
    Nếu chúng ta đợi đến khi có thời giờ để cầu nguyện, chắc chắn một điều chúng ta sẽ không bao giờ cầu nguyện, bởi vì chúng ta sẽ có muôn nghìn việc rất khẩn thiết để làm. Nếu hôm nay chúng ta có ý cầu nguyện, nhưng không biết thiết đặt thời gian cụ thể, nguy cơ chúng ta sẽ đi ngủ vào buổi tối mà không tìm thấy dù chỉ một phút để tự mình xắp xếp.
     
    Người cầu nguyện thường xuyên không nhất thiết là người có nhiều thời giờ rảnh rỗi, mà là người quyết định dành thời giờ cho việc cầu nguyện. Đó là một chọn lựa. Vậy ưu tiên của chúng ta là gì? Chúng ta muốn đặt việc cầu nguyện làm trung tâm của đời sống không hay chúng ta coi đó như là điều xa xỉ, không bắt buộc? Nếu đó là điều cần thiết thì nó phải được xếp vào hàng đầu tiên trong lịch trình hằng ngày của chúng ta.
     
    Bẫy số 4: "Công việc của tôi đã là cầu nguyện"
     
    Ma quỷ thì thầm vào tai chúng ta: “Nếu bạn làm việc hết lòng, dâng công việc của bạn cho Chúa, vì vậy bạn sẽ được miễn cầu nguyện”. Thực may mắn cầu nguyện không phải là cách duy nhất để đặt mình trước sự hiện diện của Thiên Chúa, để được ở gần và phục vụ Chúa. Nếu không chúng ta sẽ chỉ dành một phần nhỏ trong ngày của chúng ta cho Chúa. Tuy nhiên, nếu chúng ta không cầu nguyện thật lòng, không biết dừng lại trong ngày, chúng ta sẽ khó mà cầu nguyện trong mọi lúc. Chúng ta có thể thành công cầu nguyện trong khi làm việc, nếu từng ngày chúng ta biết học cách cầu nguyện ngay cả khi không làm gì cả.
     
    Edifa/Aleteia
     
    Tác giả bài viết: G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ.
    ---------------------------------
     
     
     
     
     

 

SỐNG TỈNH THỨC - ĐỪNG LỢI DỤNG LÒNG TỪ BI

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Tue, Aug 4 at 1:54 AM
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


     
    ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA

    ĐỪNG LỢI DỤNG LÒNG TỪ-BI CỦA CHÚA ĐỂ SỐNG MIỆT - MÀI TRONG TỘI-LỖI.

     
    I. Chúa rất mực từ - bi và nhân - hậu.

     

    Những kẻ tội-lỗi thường nói: “Chúa rất mực từ-bi”. Biết bao người tội-lỗi quá trông cậy vào lòng từ-bi của Chúa, cố chấp mãi trong đàng tội-lỗi, tưởng lầm rằng muốn ăn-năn tội bao giờ cũng được, nên đã hư mất đời đời.

     

    Lòng từ-bi Chúa vô cùng. Đúng, không ai chối cải được điều đó. Nhưng Chúa cũng công-bằng vô cùng. Chúa không thể không phạt những người phản nghịch với Ngài. Chúa từ-bi với ai? “Ngài từ-bi với những ai kính-sợ Ngài. Ngài xót-thương những ai kính-sơ Ngài.” (Thánh Vịnh 102 :11-13)

     

    Nhưng với những ai khinh-bỉ Ngài, Ngài phải thực hành công-lý đối với họ.

     

    II. Những kẻ nhạo -báng Chúa.

     

    Chúa tha thứ tội-lỗi cho những kẻ hối-lỗi ăn-năn, nhưng Chúa không thể tha thứ cho những ai cố-chấp nhất quyết sống trong tội. Thánh Augustinô nói rằng những ai phạm tội với ý-định sẽ thống-hối sau này, không phải là một người thống-hối, mà là kẻ chế-nhạo Thiên-Chúa.Thánh Phaolồ đã nói: “Anh chị em đứng lừa dối mình. Thiên-Chúa không dung-thứ kẻ nhạo-báng Chúa. Ai gieo giống nào thì gặt giống ấy.” (Ga-la-ta 6 :7)

     Thật đúng là những kẻ nhạo-báng, khi họ nghĩ rằng cứ xúc-phạm Chúa đi, và muốn làm đẹp lòng Ngài, lúc nào, cách nào, tuỳ ý mình muốn, rồi bay thẳng về hưởng nhan thánh Ngài. Họ nghĩ rằng Chúa đã bao phen xót thương tôi. Ngài có phạt tôi đâu, nên tôi hy-vọng sau này Chúa sẽ xót thương tôi mãi mãi. Đó lại là những lời tự lừa-dối mình nữa.

     Chúa xót thương tôi, Chúa luôn tỏ lòng thương xót tôi, nên Ngài không bao giờ trừng phạt tôi ư? Không, không đúng. Chúa chịu đựng tôi, nhưng không phải Ngài chịu đựng đến muôn đời.

     Này bạn, bạn nhận thấy rằng bạn thường xúc phạm đến Chúa, và bạn chưa phải rơi xuống biển lửa đời đời, bạn hãy thưa: “Quả ơn nghĩa Yavê không hết, lòng thương xót Người không cạn.” (Ai-Ca 3:22)

     Lạy Chúa, sự nhẫn-nại chờ đợi của Chúa không phải để con xúc-phạm Chúa thêm nữa, nhưng để con yêu Chúa và phụng-thờ Chúa nhiều hơn trước, vì Chúa đã quá nhân-hậu đối với con.

     

    LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

     

    Lạy Chúa Giêsu, Đấng Cứu-Chuộc và là Chúa con, xin nhận lấy đứa con phản-bội này dưới chân Chúa. Con xấu hổ khi ra trước toà Chúa. Bao phen con đã chế-nhạo Chúa, đã quay lưng lại với Chúa.

     Con cảm ơn Chúa vì giờ phút này con chưa phải sa hỏa-ngục, mà con còn được cúi mình thờ lạy dưới chân Chúa. Xin Chúa chiếu ánh sáng trên con và gọi con vào tình yêu bao la của Chúa. Con không bao giờ dám phạm tội nữa.

     Con vui mầng vì con đã được đối-xử trong tình thương hải-hà của Chúa. Xin Chúa tha thứ các lỗi-lầm con đã phạm nhờ công-nghiệp của Chúa Giêsu.

     Lạy Đấng tốt lành nhân-hậu, con yêu Chúa và con hy-vọng sẽ được yêu Chúa mãi mãi. Con sẽ không bao giờ lìa xa Chúa nữa.

     Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên-Chúa, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con được ơn trọng,là đừng bao giờ lìa xa Chúa.

     
    Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri  
    (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)
     
     

 

SỐNG TỈNH THỨC - BẠN MƠ- HAI BỮA ĂN

  • Mo Nguyen
  • SỐNG TỈNH THỨC - CN18TN-A : TÍNH ÍCH KỶ TRONG HAI BỮA ĂN
  • TIN MỪNG MAT-THỄU 14, 13-21

  • CN 18A : Tính “ích kỷ” trong hai bữa ăn“Khi nghe tin Gioan bị chém đầu, Chúa Giêsu rút vào nơi hoang vắng…”1. Bữa ăn sang trọng : Tại bữa tiệc ở cung điện của vua Hêrôđê với các quan khách sang trọng quí phái, tất cả mọi sự trên đời: quyền hành, danh vọng, tiền bạc, sắc đẹp, lạc thú, cao lương mỹ vị, rượu ngon thỏa thích, vũ nữ duyên dáng… đều có, và có cả hận thù, ích kỷ, cho nên có luôn máu đổ đầu rơi !-Elvis, khi anh bắt đầu chơi nhạc, anh đã nói anh muốn có được ba điều trong cuộc đời. Anh muốn giàu sang. Anh muốn nổi tiếng.. Và anh muốn sống hạnh phúc. Giàu sang và nổi danh chắc chắn là anh đã có.. Thế còn hạnh phúc, không biết anh thực sự có hay không, Elvis ?” Chàng ca sĩ trả lờiPresley kết hôn với Priscilla Beaulieu 1967. Năm sau có con gái.  1973 ly dị. Năm 1977 Presley chết 42 tuổi. Không biết khi chết gia tài bao nhiêu, nhưng giỗ thứ 25, (2002) báo Forbes xếp anh vào loại nghệ sĩ có để lại lợi tức cao nhất: 37 triệu đô 1 năm.
  • 2. Bữa ăn Giêsu : hóa bánh ra nhiều : tại bữa ăn nơi hoang vắng với đám dân nghèo, họ chẳng có gì, ngoài sự tin tưởng, hy vọng vào tình thương và sự chia sẻ của Chúa Giêsu. Nhưng nếu tiệc Herode có “ích kỷ,” thì sự thiếu thốn về vật chất cũng dễ làm cho con người trở nên “ích kỷ.” Họ không muốn đóng góp sự gì, mà chỉ mong mỏi từ Đấng khác..Minh hoạ cho điều này, ta có thể nhờ tới một nhà văn Kitô giáo đã dựng vở kịch diễn tả vụ hành quyết một tên trọng phạm tại một thị trấn nhỏ thời Trung Cổ. Theo phép Nước, chỉ có một lối thoát chết cho tử tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp tặng hết số 700 đồng vàng mang theo trong một chuyến tuần du qua đây ; hoàng hậu theo gương có 200 đồng cũng giúp hết ; các cận thần đi theo cũng dốc túi. Người ta đếm được 999 đồng, còn thiếu một đồng. Công lý không thể nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng dây thừng vào cổ tên tử tội thiếu may mắn. Khi sắp sửa rút dây thì có một tiếng kêu lớn : “Khoan đã, lục soát người nó đi, biết đâu đấy”, đao phủ lần mò khắp người tội nhân và móc ra được một đồng hắn giấu trong lưng quần từ hồi nào mà hắn cũng không nhớ nữa. Thế là đủ 1000 đồng, tên tử tội được thoát tử.Đừng bao giờ nghĩ rằng với một chút của mình làm chi nên chuyện. Không có mợ chợ vẫn đông mà. Không, không mợ chợ mất đông (hết một người) !Có hai bữa ăn : cả hai cùng có một điểm chung : ích kỷ-Herode, vì nghĩ đến mình, đến danh dự (hão) của mình, đã lỡ hứa rồi, (xe lỡ mua, nhà lỡ xây, điện kế lỡ lắp…) lỡ hứa rồi, cho nên chết ai mặc kệ, miễn là bản thân được tiếng “khen” kẻ giữ lời.Bữa ăn Chúa khởi đầu cũng có ích kỉ, ai cũng giữ cho riêng mình, nhưng rồi gương em bé quảng đại, làm cho quảng đại lây lan và thế là phép lạ bánh hoá nhiềuThấy điều đó, mẹ Têrêsa nói với bà mẹ Hinđu “Bà còn lại được bao nhiêu ? Liệu có đủ cho gia đình bà không ?”.  (nương theo gợi ý của một bài giảng khác)
  • Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
  • Phép lạ hóa bánh ra nhiều ấy còn được gọi là phép lạ của lòng quảng đại. Trước hết là lòng quảng đại tuyệt vời của cậu bé, vì với món quà của cậu là năm chiếc bánh nhỏ và hai con cá con mà phép lạ mới được thực hiện. Nếu ta muốn hưởng ơn cứu độ, nếu ta muốn được Chúa làm phép lạ ban ơn cứu độ cho ta, đừng ích kỷ, nhưng quảng đại góp phần, dù nhỏ bé chẳng là chi. Amen.
  • “Nhưng họ cũng đã nhịn đói nhiều ngày rồi”, người đàn bà ấy trả lời.
  • Khi Mẹ Têrêsa Calcutta đi ngang qua một gia đình Hin-đu (Ấn Giáo) đã đói nhiều ngày. Mẹ cầm theo một ít gao cho gia đình ấy. Điều xảy ra sau đó làm mẹ kinh ngạc. Không chút lưỡng lự, người mẹ trong gia đình Hinđu đã chia số gạo ra làm hai phần. Rồi bà đem một nửa cho gia đình nhà bên cạnh, tình cờ là những người theo Hồi giáo.
  • Bữa tiệc đó có ích kỷ ngự trị, nên kết cục là đầu rơi
  • -Herodia ích kỉ, nghĩ đến mình, mong yên chuyện (bậy) : lấy em chồng làm chồng, (em chồng là vua, còn chồng mình chỉ là quan nhỏ) trong khi chồng mình còn sống, bị Gioan trách cứ, muốn yên thân (=ích kỉ) chỉ có cách bịt miệng Gioan. Bịt hay nhất là chặt đầu.
  •  
  • Có lẽ chúng ta đều hiểu câu chuyện này. Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta 700 đồng tiền vàng, Mẹ Maria đã trợ giúp chúng ta 200, các thánh cũng góp vào 99, và chính chúng ta cũng phải đưa ra. Tóm lại, dù chúng ta là ai, dù chúng ta hèn kém thế nào, chúng ta hãy cố gắng với hết khả năng của mình, Chúa sẽ trợ giúp chúng ta. “Để dựng nên ta, Chúa không cần chúng ta. Nhưng để cứu ta, Ngài cần ta góp phần.” Thánh Âu-Tinh đã nhận xét như vây.
  • Vì thế, đây không chỉ là phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều nhưng còn là phép lạ thay đổi dân chúng ích kỷ trở nên quảng đại nhờ sự hiện diện và tiếp xúc với Chúa Kitô. Chúa sẽ không làm phép lạ, nếu không có 5 chiếc bánh và hai con cá (chắc là cả hai cùng bé, cá bé và bánh bé, vì là của một em bé). Làm gì mà một người mẹ trong gia đình khi đi với chồng con vào nơi hoang vắng lại chẳng quơ vội ổ bánh, chai nước, vài ba viên kẹo, để lỡ con mình đòi ăn liền có, đòi uống, đưa ngay. Ấy vậy mà cho đến chiều tối, không ai chịu đưa ra. Không đưa ra, không có phép lạ ! Không góp phần của chính mình, không hưởng ơn !
  • Giàu sang. Danh vọng. Những người hâm mộ vây quanh gồm đủ mọi hạng người, các giai nhân tài tử tuyệt trần, vậy mà Elvis diễn tả cuộc sống của anh như hỏa ngục ! Thật lạ lùng ! Như thế, cuộc sống của vua Hêrôđê với tiệc tùng sang trọng nào có khác chi !
  • -“Không, tôi sống cô đơn như ở trong hỏa ngục”.
  • Vài tuần lễ trước khi chết, một phóng viên đã phỏng vấn Elvis Presley – nổi tiếng là vua của nhạc Rock :
  • Chỉ với câu mô tả đó nằm đầu đoạn Tin Mừng hôm nay, gợi nhớ cho chúng ta 2 bữa ăn trộn với hai biến cố: Gioan bị chặt đầu trong bữa ăn linh đình tại dinh Hêrode, và bánh hoá nhiều trong bữa ăn nuôi 5000 người giữa nơi hoang vắng. Nét chung của hai bữa ăn là chủ đề suy tư hôm nay.
  •  
  •  -------------------------------------