7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC GIẢNG LỄ MÌNH THÁNH

  • TĨNH CAO
    Sun, Jun 14 at 1:40 PM
     
     
     
    ĐTC Phanxicô Giảng Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô
     
    THÁNH THỂ CHỮA LÀNH KÝ ỨC
     
    image.png
      
    Thật là quan trọng trong việc tưởng nhớ đến sự thiện chúng ta đã lãnh nhận. 
    Nếu chúng ta không nhớ đến nó, chúng ta trở thành kẻ xa lạ với chính bản thân mình, là "kẻ qua đường" của cuộc sống.   
     
    image.png
     
    Thánh Thể không phải chỉ là một tác động tưởng nhớ; mà là một sự kiện, đó là Cuộc Vượt Qua của Chúa trở thành hiện thực một lần nữa cho chúng ta. Trước mắt chúng ta, cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu tái diễn trong Thánh Lễ.  
     
    image.png
      Thánh Lễ là một Tưởng Nhớ chữa lành ký ức, ký ức của con tim 
     
     
    "Hãy nhớ lại tất cả đường lối Chúa là Thiên Chúa của các ngươi đã dẫn đưa các ngươi" (Đệ Nhị Luật 8:2). Bài Sách Thánh hôm nay được bắt đầu bằng lệnh truyền này của Moisen: Hãy nhớ! Sau đó một chút Moisen lập lại: "Đừng quên Chúa là Thiên Chúa của các ngươi" (câu 14). Thánh Kinh đã được ban cho chúng ta để chúng ta có thể thắng vượt được tình trạng lãng quên của chúng ta về Thiên Chúa. Điều này quan trọng biết bao khi chúng ta cầu nguyện! Một trong những Thánh Vịnh dạy rằng: "Tôi sẽ nhớ lại những việc của Chúa; vâng, tôi sẽ nhớ những công trình xưa kia của Chúa" (77:11). Thế nhưng, bao gồm tất cả những công trình Chúa đã thực hiện trong cuộc đời của riêng chúng ta nữa.

    Thật là quan trọng trong việc tưởng nhớ đến sự thiện chúng ta đã lãnh nhận. Nếu chúng ta không nhớ đến nó, chúng ta trở thành kẻ xa lạ với chính bản thân mình, là "kẻ qua đường" của cuộc sống. Không có ký ức, chúng ta tự bật gốc khỏi mảnh đất nuôi dưỡng chúng ta, và để cho mình như lá bị gió thổi bay đi. Ngược lại, nếu chúng ta thực sự tưởng nhớ, là chúng ta thắt chặt bản thân mình bằng những sợi giây chắc nhất; chúng ta cảm thấy thuộc về một lịch sử sống động, một cảm nghiệm sống động của một dân nào đó. Ký ức không phải là một cái gì đó riêng tư; nó là con đường liên kết chúng ta với Thiên Chúa cũng như với các người khác. Đó là lý do tại sao theo Thánh Kinh, ký ức về Chúa là những gì cần phải truyền lại từ đời này dến đời kia. Các vị cha ông được lệnh phải kể chuyện cho con cái mình, như chúng ta đọc thấy ở một đoạn tuyệt vời này. "Mai ngày khi con anh (em) hỏi anh (em) rằng: 'Vì sao có các thánh ý, thánh chỉ, quyết định mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, đã truyền cho quý vị?' Anh (em) sẽ trả lời cho con anh (em): 'Chúng ta xưa làm nô lệ cho Pha-ra-ô bên Ai-cập, nhưng ĐỨC CHÚA đã ra tay uy quyền đưa chúng ta ra khỏi Ai-cập. Trước mắt chúng ta, ĐỨC CHÚA đã thực hiện những điềm thiêng dấu lạ lớn lao và khủng khiếp, phạt Ai-cập, phạt Pha-ra-ô và tất cả triều đình vua ấy" (Đệ Nhị Luật 6:20-22). Các ngươi phải truyền lại ký ức này cho con cái các ngươi.

    Thế nhưng, vấn đề ở đây là: vậy thì trường hợp sợi giây truyền đạt ký ức bị đứt đoạn thì sao? Và làm sao chúng ta có thể nhớ được những gì chúng ta chúng ta chỉ đã nghe thấy thôi, trừ phi chúng ta cũng cảm nghiệm thấy về nó? Thiên Chúa biết đến vấn đề khó khăn này, Ngài biết ký ức của chúng ta yếu kém ra sao, và Ngài đã thực hiện một điều tuyệt vời, đó là Ngài đã lưu lại cho chúng ta một tưởng niệm. Ngài đã không chỉ để lại cho chúng ta lời nói, vì chúng ta dễ quên những gì chúng ta nghe thấy. Ngài không chỉ lưu lại cho chúng ta Thánh Kinh, vì chúng ta dễ quên những gì chúng ta đọc trong Kinh Thánh. Ngài không chỉ để lại cho chúng ta những dấu lạ, vì có thể quân cho dù chúng ta đã nhìn thấy. Ngài đã ban cho chúng ta Lương Thực, vì chúng ta không dễ quên những gì chúng ta được thực sự nếm hưởng. Ngài đã lưu lại cho chúng ta Bánh Ăn, nơi Ngài hiện diện thực sự, sống động và chân thật, với tất cả hương vị yêu thương của Ngài. Khi nhận lấy Ngài, chúng ta có thể nói: "Ngài là Chúa; Ngài nhớ đến tôi!" Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng: "Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thày" (1Corinto 11:24). Hãy làm! Thánh Thể không phải chỉ là một tác động tưởng nhớ; mà là một sự kiện, đó là Cuộc Vượt Qua của Chúa trở thành hiện thực một lần nữa cho chúng ta. Trước mắt chúng ta, cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu tái diễn trong Thánh Lễ. Hãy làm việc này mà nhớ đến Thày: ở chỗ, hãy cùng nhau đến cử hành Thánh Thể như một cộng đồng, như một dân tộc, như một gia đình, để tưởng nhớ đến Thày. Chúng ta không thể làm mà không có Thánh Thể, vì đó là việc tưởng nhớ đến Thiên Chúa. Nó chữa lành ký ức bị thương tt của chúng ta.

    Thánh Thể trước hết chữa lành ký ức bị côi cút của chúng ta. Chúng ta đang sống ở một thời điểm thât là côi cút. Thánh Thể chữa lành ký ức b côi cút. Rất nhiều người có những ký ức hằn vết b hụt hẫng về tình cảm và những thất vọng đắng cay, gây ra bởi những người đáng lẽ phải yêu thương họ, mà lại làm cho cõi lòng họ bị mồ côi. Chúng ta muốn quay trở lại để thay đổi quá khứ nhưng không thể. Tuy nhiên, Thiên Chúa có thể chữa lành những vết thương ấy, bằng việc đặt vào trong ký ức của chúng ta một tình yêu cao cả hơn, đó là tình yêu thương của Ngài. Thánh Thể mang chúng ta đến với tình yêu trung tín của Chúa Cha, một tình yêu chữa lành cảm quan mình ch là những con người mồ côi của chúng ta. Thánh Thể cống hiến cho chúng ta tình yêu ca Chúa Giêsu, một tình yêu đã biến nấm mồ ở đường cùng trở thành một khởi điểm, và cũng có thể biến đổi đời sống của chúng ta như vậy. Thánh Thể làm cho cõi lòng của chúng ta tràn đầy tình yêu thương an ủi của Thánh Linh, Đấng không bao giờ bỏ chúng ta lẻ loi một mình và luôn chữa lành các thương tích của chúng ta.

    Bằng Thánh Thể, Chúa cũng chữa lành ký ức tiêu cực của chúng ta, thứ tiêu cực rât thường thấm vào tấm lòng của chúng ta. Chúa chữa lành ký ức tiêu cực này, một ký ức gợi lên những gì sai trái xẩy ra, và lưu lại nơi chúng ta ý niệm tiếc xót khiến chúng ta cảm thấy mình vô dụng, chỉ toàn vấp phạm, chỉ là lầm lỗi. Chúa Giêsu đến để nói với chúng ta rằng không phải thế đâu. Người muốn được gần gữi với chúng ta. Lần nào chúng ta rước lấy Người, Người đều nhắc chúng ta rằng chúng ta là những gì quí báu, chúng ta là khách Người muốn mời tới dự tiệc của Người, là bạn Người muốn dùng bữa với. Chẳng những vì Người quảng dại, mà còn vì Người thật sự phải lòng chúng ta. Người nhìn thấy và yêu thích vẻ đẹp và thiện hảo chúng ta có. Chúa biết rằng sự dữ và tội lỗi không phải là những gì định hình chúng ta; chúng là những thứ bệnh hoạn, những thứ lây nhiễm. Người đến để dùng Thánh Thể chữa lành chúng, một Thánh Thể chất chứa các kháng tố cho ký ức tiêu cực của chúng ta. Với Chúa Giêsu, chúng ta có thể được miễn nhiễm trước tâm trạng buồn thảm. Chúng ta sẽ luôn nhớ đến các sai phạm của chúng ta, những trục trặc, những vấn đ ở nhà và ở nơi làm việc, nhớ đến những giấc mơ đã không hiện thực. Thế nhưng, tác dụng của chúng sẽ không áp đảo chúng ta, vì Chúa Giêsu hiện diện còn sâu xa hơn nữa, phấn khích chúng ta bằng tình yêu thương của Người. Đó là quyền lực của Thánh Thể, biến đổi chúng ta thành những con người mang Thiên Chúa, mang niềm vui, chứ không phải những gì tiêu cực. Chúng ta là những người đi Lễ có thể hỏi rằng: Đâu là những gì chúng ta mang đến cho thế giới? Nỗi buồn thảm và cay đắng của chúng ta, hay là niềm vui của Chúa? Chúng ta Hiệp Lễ rồi cưu mang phàn nàn trách móc, phê bình chỉ trích và hối tiếc bản thân hay sao? Điều này không cải tiến được gì hết, trong khi niềm vui của Chúa là những gì có thể thay đổi đời sống.

    Sau hết, Thánh Thể chữa lành ký ức khép kín của chúng ta. Những vết thương chúng ta giữ ở trong lòng là những gì tạo ra các vấn đề chẳng những cho chúng ta, mà còn cho cả những người khác nữa. Chúng làm cho chúng ta sợ hãi và nghi ngại. Chúng ta bắt đầu bằng việc khép kín, cuối cùng đi đến chỗ  yếm thế và lãnh đạm. Các vết thương của chúng ta có thể dẫn chúng ta đến chỗ phản ứng với những người khác một cách xa lìa và ngạo mạn, bằng thứ ảo tưởng cho rằng chúng ta có thể làm chủ được tình thế bằng cách ấy. Thế nhưng đó thật sự là ảo tưởng, vì chỉ có tình yêu mới có thể chữa lành sợ hãi tận gốc, và mới giải thoát chúng ta khỏi tâm trạng qui kỷ giam nhốt chúng ta. Đó là những gì Chúa Giêsu làm. Người tiến đến với chúng ta một cách nhẹ nhàng, nơi dáng vẻ tầm thường chẳng vũ trang của Bánh Thánh. Người đến như một Tấm Bánh bẻ ra để phá vỡ những lớp vỏ vị kỷ của chúng ta. Người trao ban chính mình để dạy chúng ta rằng chỉ khi nào chúng ta biết mở lòng mình ra, chúng ta mới có thể được giải phóng cho khỏi các thứ cản ngăn nội tâm của chúng ta, khỏi tình trạng bất toại của tấm lòng.

    Khi hiến mình cho chúng ta nơi tính chất tầm thường của tấm bánh, Chúa cũng mời gọi chúng ta là đừng phung phí cuộc đời của chúng ta trong việc săn tìm chạy theo vô số ảo tưởng mà chúng ta cứ nghĩ rằng chúng ta không thể thiếu chúng, nhưng lại làm cho chúng ta trống rỗng nội tâm. Thánh Thể làm cho chúng ta no thỏa cơn đói những thứ vật chất của chúng ta, và thắp lên ước muốn phục vụ của chúng ta. Thánh Thể nâng chúng ta lên khỏi lối sống thoải mái và ươn lười của chúng ta, và nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có cái miệng cần được ăn, mà còn có cả đôi tay cần được sử dụng để cho những người khác ăn nữa. Hiện nay thật là khẩn trương trong việc chăm sóc cho những ai đói khát lương thực và đói khát phẩm giá, những ai không có việc làm, và những ai đang phải tranh đấu để tiếp tục tiến lên. Chúng ta cần phải làm điều này một cách thực sự, thực sự như Tấm Bánh Chúa Giêsu ban cho chúng ta. Cần phải tỏ ra một sự gần gũi đích thực, như các mối giây thực sự của tình đoàn kết. Nơi Thánh Thể, Chúa Giêsu đến gần với chúng ta: để chúng ta đừng quay đi khỏi những ai ở chung quanh chúng ta!

    Anh chị em thân mến, chúng ta hãy tiếp tục cử hành Thánh Lễ của chúng ta: cử hành Việc Tưởng Nhớ chữa lành ký ức của chúng ta. Chớ gì đừng bao giờ chúng ta quên rằng: Thánh Lễ là một Tưởng Nhớ chữa lành ký ức, ký ức của con tim. Thánh Lễ là kho tàng trên hết trong cả Giáo Hội lẫn đời sống chúng ta. Chúng ta cũng hãy tái nhận thức việc tôn thờ Thánh Thể, một việc tôn thờ tiếp tục công việc của Thánh Lễ trong chúng ta. Việc tôn thờ này cũng sẽ giúp ích cho chúng ta rất nhiều, vì việc này chữa lành nội tâm chúng ta. Nhất là hiện nay, khi nhu cầu của chúng ta quá lớn lao.

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2020/documents/papa-francesco_20200614_omelia-corpusdomini.html  

    Đaminh Maria cao tấn tĩnh chuyển dịch và tự ý nhấn mạnh ở những chi tiết được đổi mầu.

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHr5TJ-YdDX-R_teenCHUBLx1B4Ki7vxcWESBiBy3XRvKA%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC- HUẤN TỪ CHÚA BA NGÔI

  • Tinh Cao
    Sun, Jun 7 at 12:54 PM
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi

     

    Pope Francis in St. Peter's Square Feb. 26, 2020. Credit: Daniel Ibanez/CNA.

     "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Người Con duy nhất của Ngài" (câu 16).

    Những lời này cho thấy tác động của Ba Ngôi Thần Linh - Cha, Con và Thánh Thần -

    là một dự án yêu thương duy nhất chung cứu độ nhân loại và thế gian;

    đó là dự án cứu độ đối với chúng ta.

     

    Ba Ngôi là Tình Yêu, cùng phục vụ thế gian, một thế giới Ba Ngôi muốn cứu độ và tái tạo.

    Hôm nay, khi nghĩ đến Thiên Chúa Ngôi Cha, Ngôi Con và Thánh Thần, chúng ta nghĩ đến tình yêu của Thiên Chúa!

    Thật là tốt lành khi chúng ta cảm thấy chúng ta được yêu thương.

    "Thiên Chúa yêu thương tôi": đó là niềm cảm thức cho ngày hôm nay. 

    Pope Francis during Angelus

     Lễ hôm nay mời gọi chúng ta hãy tái cảm nghiệm thấy cái say mê trước sự mỹ của Thiên Chúa;

    một sự mỹ, sự thiện và sự thật khôn lường.

    Thế nhưng cũng là sự mỹ, sự thiện và sự thật thấp hèn, gần gũi,

    Đấng đã hóa thân thành nhục thể để tiến vào đời sống của chúng ta, vào lịch sử của chúng ta,

     vào lịch sử của tôi, vào lịch sử của mỗi một người trong chúng ta,

    nhờ đó hết mọi người nam nữ có thể gặp gỡ Ngài và được sự sống đời đời.

     

     

    Xin thân ái chào anh chị em,

    Bài Phúc Âm hôm nay (xem Gioan 3:16-18), Lễ Ba Ngôi Chí Thánh, cho thấy, nơi ngôn từ tổng hợp của Thánh Gioan, mầu nhiệm về tình yêu của Thiên Chúa đối với thế gian là tạo vật của Ngài. Trong cuộc đối thoại ngắn ngủi với Nicodemo, Chúa Giêsu tỏ mình ra như Đấng làm hoàn thành dự án cứu độ của Chúa Cha cho thế gian. Người đã khẳng định rằng: "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Người Con duy nhất của Ngài" (câu 16). Những lời này cho thấy tác động của Ba Ngôi Thần Linh - Cha, Con và Thánh Thần - là một dự án yêu thương duy nhất chung cứu độ nhân loại và thế gian; đó là dự án cứu độ đối với chúng ta.

    Thiên Chúa đã tạo dựng nên thế gian này tốt đẹp, mỹ miều, thế nhưng, sau khi xẩy ra tội lỗi, thế gian bị ghi dấu vết sự dữ và băng hoại. Con người nam nữ chúng ta tất cả đều là tội nhân; bởi thế, Thiên Chúa có thể nhúng tay vào phán xét thế gian, hủy diệt sự dữ và trừng phạt tội nhân. Trái lại, Ngài đã yêu thương thế gian, bất chấp tội lỗi của nó. Thiên Chúa yêu thương từng người chúng ta, cho dù chúng ta lầm lỗi và tách mình chúng ta ra xa cách Ngài. Thiên Chúa Ngôi Cha yêu thương thế gian đến độ, để cứu độ nó, đã cống hiến những gì quí báu nhất của Ngài, đó là Người Con Duy Nhất của Ngài, Đấng hiến mạng sống của mình cho con người, sống lại, về cùng Cha, và cùng với Ngài sai Thánh Linh đến. Bởi vậy, Ba Ngôi là Tình Yêu, cùng phục vụ thế gian, một thế giới Ba Ngôi muốn cứu độ và tái tạo. Hôm nay, khi nghĩ đến Thiên Chúa Ngôi Cha, Ngôi Con và Thánh Thần, chúng ta nghĩ đến tình yêu của Thiên Chúa! Thật là tốt lành khi chúng ta cảm thấy chúng ta được yêu thương. "Thiên Chúa yêu thương tôi": đó là niềm cảm thức cho ngày hôm nay. 

    Khi Chúa Giêsu khẳng định Chúa Cha đã ban Con Một của Ngài, chúng ta tự nhiên nghĩ đến Abraham và việc ông hiến dâng người con trai Isaac của ông, được Sách Khởi Nguyên nói tới (22:1-14): đó là "mức độ vượt mức" nơi tình yêu của Thiên Chúa. Chúng ta cũng nghĩ đến việc Thiên Chúa tỏ mình cho Moisen ra sao: đầy dịu dàng, nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín (xem Xuất Hành 34:6). Cuộc hội ngộ với Vị Thiên Chúa này đã phấn khích Moisen, con người được Sách Xuất Hành thuật lại rằng đã tỏ ra không sợ xen mình vào giữa dân chúng và Chúa khi thân thưa cùng Ngài rằng: Vâng, "đó là một thứ dân cứng cổ; xin hãy tha thứ việc gian ác của chúng con và tội lỗi của chúng con, và hãy nhận chúng con làm gia sản của Ngài" (câu 9). Và Thiên Chúa đã thực hiện điều ấy bằng việc sai Con của Ngài. Chúng ta là những người con nơi Người Con này, nhờ quyền năng của Thánh Linh! Chúng ta là gia sản của Thiên Chúa!

    Anh chị em thân mến, lễ hôm nay mời gọi chúng ta hãy tái cảm nghiệm thấy cái say mê trước sự mỹ của Thiên Chúamột sự mỹ, sự thiện và sự thật khôn lường. Thế nhưng cũng là sự mỹ, sự thiện và sự thật thấp hèn, gần gũi, Đấng đã hóa thân thành nhục thể để tiến vào đời sống của chúng ta, vào lịch sử của chúng ta, vào lịch sử của tôi, vào lịch sử của mỗi một người trong chúng ta, nhờ đó hết mọi người nam nữ có thể gặp gỡ Ngài và được sự sống đời đời. Và đức tin là ở chỗ chấp nhận Thiên Chúa Tình Yêu (God-Love), đón nhận Vị Thiên Chúa Tình Yêu là Đấng đã ban Mình nơi Đức Kitô, Đấng làm cho chúng ta sống động nhờ ở Thánh Linh; chúng ta hãy để cho Ngài làm cho chúng ta được hội ngộ với Ngài và hãy tin tưởng vào Ngài. Đó là đời sống của Kitô hữu. Kính mến, gặp gỡ Thiên Chúa, tìm kiếm Thiên Chúa, thế nhưng Ngài lại là Đấng tìm kiếm chúng ta trước, là Đấng gặp gỡ chúng ta trước.

    Xin Đức Trinh Nữ Maria, nơi cư ngụ của Ba Ngôi, giúp cho chúng ta biết đón nhận tình yêu của Thiên Chúa bằng một con tim cởi mở, một tình yêu làm tràn ngập trong chúng ta niềm vui và làm cho cuộc hành trình của chúng ta trên thế gian này có ý nghĩa, luôn hướng nó đến cùng đích là Nước Trời.

    (Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nói tiếp:)

    Anh chị em thân mến,

    Tôi xin chào tất cả anh chị em, những anh chị em ở Roma cũng như những anh chị em hành hương: từng cá nhân tín hữu, các gia đình và các cộng Đồng Tôn Giáo. Việc hiện diện của anh chị em ở Quảng Trường này là một dấu hiệu cho thấy ở Ý quốc giai đoạn khắc nghiệt của dịch bệnh đã được khắc phục, cho dù nhu cầu vẫn còn đó - thế nhưng, xin hãy cẩn thận, đừng ca bài chiến thắng quá vội nhé, đừng hát bài ca chiến thắng nghe! - hãy thận trọng tuân giữ những qui định hiện nay, vì chúng ta những qui luật giúp chúng ta tránh được thứ vi khuẩn đang còn xẩy ra này. Tạ ơn Chúa chúng ta đã vượt qua được tâm chấn dữ dội nhất của nó, thế nhưng bao giờ cũng phải theo những điều lệ của những cơ quan có Thẩm quyền. Tuy nhiên, tiếc thay, ở các xứ sở khác - tôi đang nghĩ đến một số trong họ - thứ vi khuẩn này vẫn gây ra quá nhiều nạn nhân. Thứ Sáu vừa rồi, cứ mỗi phút có một người chết ở một xứ sở! Kinh hoàng. Tôi xin bày tỏ lòng gắn bó của tôi với những dân nước ấy, với các bệnh nhân cùng các phần tử gia đình của họ, cũng như với tất cả những ai đang chăm sóc cho họ. Chúng ta hãy gần gũi với họ bằng lời cầu nguyện của chúng ta.

    Tháng Sáu được đặc biệt giành cho Trái Tim Chúa Kitô, một việc tôn sùng qui tụ lại cả những vị đại sư phụ về đàng thiêng liêng cũng như thành phần bình ân trong Dân Chúa. Thật vậy, Trái Tim nhân thần của Chúa Giêsu là một mạch nguồn từ đó chúng ta có thể luôn kín múc được lòng thương xót Chúa, được ơn tha thứ, cùng với những gì êm ái dịu dàng. Chúng ta có thể kín múc những sự này bằng cách lắng đọng trước một đoạn Phúc Âm, cảm thấy được rằng tâm điểm của hết mọi cử chỉ Chúa Giêsu tỏ ra, của hết mọi lời Chúa Giêsu nói ra đều là tình yêu, tình yêu là cốt lõi, tình yêu của Chúa Cha, Đấng đã sai Con của Ngài, tình yêu của Thánh Linh, Đấng ở trong chúng ta. Chúng ta cũng có thể kín múc những sự ấy bằng việc tôn thờ Thánh Thể, nơi mà tình yêu này hiện diện một cách Bí Tích. Để rồi, nhờ đó mà lòng của chúng ta từ từ sẽ trở nên nhẫn nại hơn, quảng đại hơn và nhân hậu hơn, theo gương Trái Tim của Chúa Giêsu. Có một lời nguyện cổ - tôi đã học được từ bà của tôi - như thế này: "Lạy Chúa Giêsu, xin hãy làm cho lòng của con nên giống như của Chúa". Một lời cầu tuyệt vời: "Xin hãy làm cho lòng con nên giống như của Chúa", một lời nguyện nho nhỏ để cầu nguyện trong tháng này. Giờ đây chúng ta cùng nhau đọc lời cầu này được không? "Lạy Chúa Giêsu, xin hãy làm cho lòng của con nên giống như của Chúa". Nào, một lần nữa: "Lạy Chúa Giêsu, xin hãy làm cho lòng của con nên giống như của Chúa".

    Tôi xin chúc tất cả anh chị em một Chúa Nhật vui tươi hạnh phúc. Tôi đã tính nói "một Chúa Nhật vui vẻ và nóng bức", một Chúa Nhật tốt đẹp. Xin đừng quên cầu cho tôi. Chúc anh chị em bữa trưa ngon lành và xin tạm biệt anh chị em.

     

    https://zenit.org/articles/angelus-address-on-the-feast-of-the-most-holy-trinity-3/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHrvVMwR1i6YsUb1GKu5vxjDZFpboN3xUaFCGRHTLB9f_A%40m
     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC -THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

  •  
    Tinh Cao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>Unsubscribe
    To:tinh cao
    Bcc:This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
     
    Sun, May 31 at 1:24 PM
     
     

    ĐTC PHANXICÔ 

     HUẤN TỪ LẠY NỮ VƯƠNG ĐẠI LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

     

    Pope Francis delivers his Regina Coeli address overlooking St. Peter’s Square May 31, 2020. Credit: Vatican Media.

    "Bình an cho các con" không phải chỉ là một lời chào vậy thôi, mà còn là những gì bày tỏ việc thứ tha nữa,

    đối với thành phần môn đệ thật ra đã bỏ rơi Người. Đó là những lời hòa giải và thứ tha.

    Cả chúng ta nữa, khi chúng ta chúc bình an cho người khác, là chúng ta tỏ ra tha thứ cho họ, và xin họ thứ tha cho chúng ta đó.

    Khi tha thứ cho các môn đệ và qui tụ các vị lại với mình, Chúa Giêsu biến các vị thành một Giáo Hội,

    Giáo Hội của Người, một cộng đồng hòa giải và sẵn sàng cho sứ vụ truyền giáo

    Khi một cộng đồng không biết hòa giải, thì không thể nào sẵn sàng truyền giáo được:

    cộng đồng này chỉ sẵn sàng tranh luận nội bộ, sẵn sàng tranh cãi nội bộ thôi.

    Pope Francis leads the Regina Coeli on Sunday

    Thánh Thần là lửa thiêu rụi tội lỗi và kiến tạo nên những con người nam nữ mới;

    Ngài là ngọn lửa yêu thương được các môn đệ sử dụng để có thể "thắp lửa" thế giới này,

    thứ yêu thương dịu dàng thiên về những con người bé mọn, nghèo khổ, bị loại trừ...

    Chúng ta đã lãnh nhận các tặng ân của Thánh Thần nơi Bí Tích Thánh Tẩy và Thêm Sức:

    ơn khôn ngoan, thông hiểu, huấn dụ, đại đảm, nhận thức, thảo hiếu và kính sợ Chúa.

     

    Xin thân ái chào anh chị em.

    Hôm nay, chúng ta trở lại với Quảng Trường được mở ra đây; thật là vui!

    Hôm nay, chúng ta cử hành mừng đại lễ Hiện Xuống, nhớ lại sự kiện Thánh Linh được tuôn trào xuống trên cộng đồng tiên khởi của Giáo Hội. Bài Phúc Âm hôm nay (Gioan 20:19-23) đưa chúng ta về lại với tối Phục Sinh, và cho chúng ta thấy Chúa Giêsu phục sinh hiện ra ở Căn Tiệc Ly, nơi các môn đệ ẩn náu. Các vị đã cảm thấy sợ hãi. "Chúa Giêsu đã đến và đứng giữa các vị mà phán: 'Bình an cho các con' (câu 19)". Những lời đầu tiên này của Đấng Phục Sinh: "Bình an cho các con" không phải chỉ là một lời chào vậy thôi, mà còn là những gì bày tỏ việc thứ tha nữa, đối với thành phần môn đệ thật ra đã bỏ rơi Người. Đó là những lời hòa giải và thứ tha. Cả chúng ta nữa, khi chúng ta chúc bình an cho người khác, là chúng ta tỏ ra tha thứ cho họ, và xin họ thứ tha cho chúng ta đó. Thật vậy, Chúa Giêsu ban bình an của Người cho thành phần môn đệ đang sợ hãi này, những con người cảm thấy khó mà tin được những gì các vị đã chứng kiến thấy, tức là ngôi mộ trống, và đã coi nhẹ chứng từ của Maria Mai-Đệ-Liên, cũng như của các phụ nữ khác. Chúa Giêsu tha thứ cho các vị. Người luôn thứ tha, và Người ban bình an của Người cho các bạn hữu của Người. Đừng quên rằng: Chúa Giêsu không ngừng tha thứ. Chúng ta mới là những người cảm thấy mệt mỏi xin thứ tha thôi.

    Khi tha thứ cho các môn đệ và qui tụ các vị lại với mình, Chúa Giêsu biến các vị thành một Giáo Hội, Giáo Hội của Người, một cộng đồng hòa giải và sẵn sàng cho sứ vụ truyền giáo - hòa giải và sẵn sàng truyền giáo. Khi một cộng đồng không biết hòa giải, thì không thể nào sẵn sàng truyền giáo được: cộng đồng này chỉ sẵn sàng tranh luận nội bộ, sẵn sàng tranh cãi nội bộ thôi. Việc gặp gỡ Vị Chúa Phục Sinh đã hoàn toàn đảo lộn cuộc sống của các Tông Đồ, và biến các vị thành những chứng nhân can trường. Thật vậy, ngay sau đó Người liền phán: "Như Cha đã sai Thày thế nào, Thày cũng sai các con như vậy" (câu 21). Những lời này làm cho chúng ta hiểu rằng các vị Tông Đồ được mời gọi kéo dài chính sứ vụ truyền giáo được Chúa Cha ủy thác cho Chúa Giêsu. "Thày sai các con đi: nó không phải là thời gian khóa kín khép chặt, hay thời gian tiếc nuối, tiếc nuối 'những giây phút tốt đẹp', những giây phút được ở với Thày". Niềm vui Phục Sinh là niềm vui cao cả, nhưng nó cũng là một niềm vui đắt giá, không được giữ lấy cho bản thân mình, mà phải được trao ban. Trong các Chúa Nhật của Mùa Phục Sinh, chúng ta đã từng nghe đoạn Phúc Âm này, rồi tới đoạn gặp gỡ những người môn đệ về Emmau, tới đoạn Vị Chủ Chiên Nhân Lành, đến bài từ biệt và lời hứa ban Thánh Linh - tất cả đều để củng cố niềm tin cho các môn đệ, cả niềm tin của chúng ta nữa, nhắm đến sứ vụ truyền giáo.

    Thật thế, chính là để tác động sứ vụ truyền giáo. Chúa Giêsu ban Thần Linh của Người cho các Tông Đồ. Phúc Âm viết: "Người đã thở hơi trên các vị mà nói cùng các vị rằng: 'các con hãy nhận lấy Thánh Linh'" (câu 22). Thánh Thần là lửa thiêu rụi tội lỗi và kiến tạo nên những con người nam nữ mới; Ngài là ngọn lửa yêu thương được các môn đệ sử dụng để có thể "thắp lửa" thế giới này, thứ yêu thương dịu dàng thiên về những con người bé mọn, nghèo khổ, bị loại trừ... Chúng ta đã lãnh nhận các tặng ân của Thánh Thần nơi Bí Tích Thánh Tẩy và Thêm Sức: ơn khôn ngoan, thông hiểu, huấn dụ, đại đảm, nhận thức, thảo hiếu và kính sợ Chúa. Tặng ân cuối cùng này, ơn kính sợ Chúa, thật sự ngược lại với nỗi lo sợ trước đó đã khiến các môn đệ bị tê liệt: chính tình yêu của Chúa, chính niềm tin tưởng vào lòng thương xót của Người và sự thiện hảo của Người, chính niềm tin tưởng này mới có thể chuyển động theo chiều hướng Ngài mong muốn, mà không hề thiếu vắng sự hiện diện của Người và sự nâng đỡ của Người.

    Lễ Hiện Xuống là dịp làm mới lại nhận thức về sự hiện diện sống động của Thánh Thần là Đấng ngự trong chúng ta. Ngài cũng ban cho chúng ta lòng can đảm để chúng ta có thể vươn ra khỏi các bức tường bao che của "căn tiệc ly", của phái nhóm, mà không để chúng ta bị hư hỏng nơi cuộc sống vắng lặng, hay cuộc đời khóa mình vào các thứ thói quen cằn cỗi. Giờ đây chúng ta hãy nghĩ đến Mẹ Maria. Mẹ đã ở đó với các vị Tông Đồ, khi Thánh Linh hiện đến, đóng vai trò chính yêu trong Cộng Đồng tiên khởi của cảm nghiệm tuyệt vời biến cố Hiện Xuống này. Chúng ta hãy cầu cùng Mẹ để có được một tinh thần truyền giáo nhiệt thành đối với Giáo Hội.

    (Sau Kinh Lạy Nữ Vương, ngài nói tiếp:)

    Anh chị em thân mến,

    Thượng Nghị Giám Mục về Vùng Amazon đã kết thúc 7 tháng trước đây. Hôm nay, lễ Hiện Xuống, chúng ta cầu xin cùng Chúa Thánh Thần để Ngài ban ánh sáng và sức mạnh cho Giáo Hội cũng như cho xã hội ở Amazon, nơi đang bị thử thánh khắc nghiệt bởi dịch bệnh này. Nhiều người đã bị lây nhiễm và chết đi, đặc biệt là thành phần dễ bị tổn thương, ở cả các thổ dân nữa. Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Mẹ của Amazon, tôi nguyện cầu cho người nghèo khổ và những ai bất lực ở Vùng Đất yêu quí này, mà còn cho cả những người ấy trên toàn thế giới, và xin kêu gọi đừng để một ai bị hụt hẫng trong việc được chăm sóc sức khỏe. Hãy chăm sóc dân chúng, chứ đừng chỉ cứu vãn nền kinh tế. Hãy chăm sóc dân chúng, thành phần còn quan trọng hơn là kinh tế nữa. Chúng ta, những con người, là đền thờ của Chúa Thánh Thần, chứ không phải của kinh tế.

    Hôm nay ở Ý cử hành Ngày Toàn Quốc Cứu Tế (National Relief Day), để cổ võ tình đoàn kết trong việc chăm sóc cho người yếu bệnh. Tôi xin lập lại lòng biết ơn của tôi đến tất cả những ai, nhất là trong giai đoạn này, đã cống hiến và đang cống hiến chứng từ chăm sóc tha nhân của mình. Tôi tri ân nhớ đến và khen ngợi tất cả những ai đã cống hiến sự sống của mình để nâng đỡ những ai yếu bệnh trong cơn dịch bệnh này. Chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng cho các vị bác sĩ, cho những tình nguyện viên, các ý tá, cho tất cả các nhân viên ý tế, và nhiều người đã hy sinh mạng sống mình trong giai đoạn này.

    Tôi xin chúc anh chị em tất cả một Chúa Nhật Hiện Xuống tốt đẹp. Chúng ta đang rất cần đến ánh sáng và sức mạnh của Chúa Thánh Thần! Giáo Hội cần Thánh Linh để có thể tiến bước một cách hòa hợp với Phúc Âm và can trường làm chứng cho Phúc Âm. Toàn thể nhân loại cũng cần đến Ngài, để có thể thoát được cuộc khủng hoảng này một cách liên kết hơn chứ đừng chia rẽ hơn. Anh chị em biết rằng người ta thoát ra từ một cuộc khủng hoảng, như cuộc khủng hoảng hiện nay, mà vẫn y như trước đó: một là tốt hơn hai là tệ hơn. Chớ gì chúng ta có đủ can đảm để đổi thay, để nên tốt hơn, tốt hơn trước đây, nhờ đó chúng ta có thể tích cực kiến tạo sau cuộc khủng hoảng dịch bệnh này.

    Xin đừng quên cầu cho tôi. Chúc anh chị em bữa trưa ngon lành, và sớm gặp lại anh chị tại Quảng Trường này nhé!

    https://zenit.org/articles/regina-caeli-address-on-the-solemnity-of-pentecost/

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHoE6NEmUbeNCWSV6wO3j%3DmWfYedWoApBGhwaCmmcuOHJg%40mail.gmail.com.
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -CHÚA BA NGÔI

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ = ĐTC- NGƯỜI CÔNG CHÍNH CẦU NGUYỆN

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, May 27 at 6:59 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện:

    Bài 4 - Cầu nguyện: nơi người công chính

      

    Pope Francis during his General Audience

     Bài giáo lý hôm nay chúng ta giành để nói về việc người công chính cầu nguyện.

    Dự án của Thiên Chúa giành cho nhân loại thì thiện hảo tốt đẹp,

    thế nhưng, trong đời sống hằng ngày của mình, chúng ta lại thấy sự dữ xuất hiện: đó là một kinh nghiệm thường ngày.

     Pope Francis speaks at a general audience in the apostolic library. Credit: Vatican Media

     Tôi đang nghĩ đến tình huynh đệ nhân loại ngày nay... các thứ chiến tranh xẩy ra ở khắp mọi nơi mọi chốn....

    cầu nguyện vừa là bờ đê vừa là chốn nương náu của con người trước trận lụt sự dữ đang dâng cao trên thế giới này.

     

     Pope Francis blesses the faithful during the General Audience

     Chúa, xin cứu chúng con khỏi bản thân con, khỏi các tham vọng của con, khỏi các đam mê của con".

    Những con người cầu nguyện ở những trang mở đầu của Thánh Kinh đều là những con người hoạt động cho hòa bình

     

     Việc cầu nguyện là những gì vun trồng những luống hoa tái sinh

    ở những chốn lòng hận thù ghen ghét chỉ có thể lan rộng nơi sa mạc khô cằn.

    Cầu nguyện là những gì mãnh lực, vì nó thu hút quyền năng của Thiên Chúa,

    và quyền năng của Thiên Chúa lại luôn ban sự sống: bao giờ cũng thế.

     

    Xin thân ái chào anh chị em,

    Bài giáo lý hôm nay chúng ta giành để nói về việc người công chính cầu nguyện.

    Dự án của Thiên Chúa giành cho nhân loại thì thiện hảo tốt đẹp, thế nhưng, trong đời sống hằng ngày của mình, chúng ta lại thấy sự dữ xuất hiện: đó là một kinh nghiệm thường ngày. Các đoạn đầu tiên của Sách Khởi Nguyên cho thấy tính chất rộng lan gia tăng của tội lỗi ở nơi các thứ chuyện của con người. Adong và Evà (xem 3:1-7) đã tỏ ra ngờ vực những ý định nhân lành của Thiên Chúa, khi nghĩ rằng họ đang phải đương đầu với một vị thần linh ganh tị, muốn ngăn cản không cho họ hưởng hạnh phúc của họ. Thế nên mới xẩy ra chuyện nổi loạn: họ không còn tin vào một vị Hóa Công quảng đại nữa, Đấng muốn cho họ được hạnh phúc. Lòng của họ, chiều theo chước cám dỗ của tên gian ác, được chấp nhận bởi những thứ ảo tưởng về quyền toàn năng: "Nếu chúng ta ăn trái của cây đó thì chúng ta sẽ trở nên như Thiên Chúa" (câu 5). Chước cám dỗ ấy là ở chỗ tham vọng lọt vào cõi lòng. Thế nhưng, kinh nghiệm lại là những gì nghịch đảo, ở chỗ, mắt của họ mở ra, khiến họ thấy rằng họ trần trụi (câu 7), chẳng có gì hết. Đừng quên điều này: tên cám dỗ là một tên dụ dẫm bậy bạ, hắn dụ dẫm một cách sai quấy.

    Sự dữ càng trở nên lũng đoạn hơn nơi thế hệ thứ hai của con người, nó trở nên mãnh liệt hơn, nơi câu chuyện của Cain và Aben (4:1-16). Cain ghen tị với em của mình: một con sâu ghen tị xuất hiện; cho dù hắn là trưởng tử, hắn cũng thấy Aben như là một địch thủ, kẻ muốn ngầm phá vai trò chính yếu của hắn. Sự dữ hiện lên trong lòng hắn, và hắn không thể khống chế nó. Khi sự dữ bắt đầu đột nhập vào tâm can thì bao giờ cũng hiện lên những ý nghĩ xấu về người khác, ngờ vực họ. Trí óc có thể nghĩ rằng: "Đó là một tên bậy bạ, hắn sẽ gây tổn thương đến tôi". Rồi ý nghĩa ấy lọt vào tâm can... Để rồi câu chuyện về tình huynh đệ đầu tiên đã kết thúc ở một tay sát nhân. Tôi đang nghĩ đến tình huynh đệ nhân loại ngày nay... các thứ chiến tranh xẩy ra ở khắp mọi nơi mọi chốn.

    Theo giòng dõi của Cain, thủ công nghệ và nghệ thuật phát triển, nhưng đồng thời bạo lực cũng phát triển nữa, như được bày tỏ trong bài ca nham hiểm của Lamec, một bài ca như là một khúc hát rửa hận: "Vì một vết thương, ta đã giết một người, vì một chút sây sát, ta đã giết một đứa trẻ. Ca-in sẽ được báo thù gấp bảy, nhưng La-méc thì gấp bảy mươi bảy!" (4:23-24). Rửa hận ở chỗ: "ngươi làm điều ấy thì ngươi có vay có trả". Thế nhưng quan tòa không nói điều ấy mà là tôi. Tôi phán quyết trường hợp ấy. Nên sự dữ lan ra như trận lửa dại, cho đến khi nó chiếm hết toàn bộ bức tranh: "Chúa đã thấy rằng sự gian ác tồi bại của con người đầy trên mặt đất, và hết mọi ý muốn sâu xa của lòng họ lúc nào cũng toàn là sự dữ" (6:5). Bức họa bao rộng về trận lụt toàn diện (đoạn 6-7), và tháp Babel (đoạn 11) cho thấy rằng cần đến một khởi đầu mới, như cần đến một cuộc tân tạo, một cuộc tân tạo sẽ được nên trọn nơi Đức Giêsu Kitô.

    Tuy nhiên, ở những trang Thánh Kinh đầu tiên này, cũng có cả một câu chuyện khác nữa, không lôi cuốn cho lắm, đơn thường hơn nhiều và được mến mộ hơn nhiều, một câu chuyện tiêu biểu cho niềm hy vọng cứu độ. Cho dù là hầu hết mọi người đều tác hành một cách tàn bạo, gây hận thù ghen ghét và thống trị cả một guồng máy lớn lao nơi các sự vụ của con người, vẫn có một số người có khả năng chân thành cầu nguyện cùng Thiên Chúa, có thể viết lên định mạng của con người một cách khác biệt. Abel hiến dâng Thiên Chúa một hy tế của các thứ hoa trái đầu mùa. Sau khi Abel chết, Adong và Eva có được người con thứ ba là Set, cha của Enoc (nghĩa là "tử vong"), và Sách Thánh viết: "Từ lúc ấy dân chúng bắt đầu kêu cầu danh Chúa" (4:26). Sau đó Enoc xuất hiện, một con người "bước đi với Chúa" và được mang đi về trời (5:22,24). Sau cùng là truyện về Noe, một con người công chính "đã bước đi với Chúa" (6:9). 

    Khi đọc những câu chuyện này, người ta có ấn tượng rằng cầu nguyện vừa là bờ đê vừa là chốn nương náu của con người trước trận lụt sự dữ đang dâng cao trên thế giới này. Nếu nhìn kỹ hơn chúng ta cũng cầu cho chính mình được cứu độ nữa. Cần phải cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin cứu chúng con khỏi bản thân con, khỏi các tham vọng của con, khỏi các đam mê của con"Những con người cầu nguyện ở những trang mở đầu của Thánh Kinh đều là những con người hoạt động cho hòa bình: thật vậy, nếu chân thực, việc cầu nguyện hoàn toàn không còn những bản năng bạo lực và là một ánh mắt hướng về Thiên Chúa, nhờ đó Ngài đáp lại bằng việc chăm sóc cho cõi lòng của con người. Sách Giáo Lý dạy rằng: "Tính chất cầu nguyện này được cảm nghiệm bởi nhiều con người công chính nơi tất cả mọi tôn giáo" (2569). Việc cầu nguyện là những gì vun trồng những luống hoa tái sinh ở những chốn lòng hận thù ghen ghét chỉ có thể lan rộng nơi sa mạc khô cằnCầu nguyện là những gì mãnh lực, vì nó thu hút quyền năng của Thiên Chúa, và quyền năng của Thiên Chúa lại luôn ban sự sống: bao giờ cũng thế. Ngài là Vị Thiên Chúa của sự sống và làm tái sinh.

    Đó là lý do tại sao vai trò làm chúa của Thiên Chúa được tỏ hiện qua một chuỗi những con người nam nữ, thường bị hiểu lầm hay bị loại trừ trên thế gian này. Thế nhưng thế giới lại sống động và tăng trưởng, khi quyền năng của Thiên Chúa bị thu hút bởi những người đầy tớ này. Họ không phải là một bọn om sòm, một chuỗi người ít khi thấy nhẩy vọt lên ở những tin chính, tuy nhiên, họ lại rất quan trọng để phục hồi niềm tin tưởng trên thế giới! Tôi nhớ đến truyện của một người làm đầu trong chính quyền, đóng một vai quan trọng, không phải trong lúc này, mà vào thời đã qua. Một con người vô thần không hề có cảm quan tôn giáo gì trong lòng hết, thế nhưng, từ nhỏ, ông đã thấy được bà của mình cầu nguyện, và điều ấy vẫn lưu lại trong lòng của ông ta. Thế rồi, vào một lúc khó khăn trong cuộc đời của mình, ký ức ấy trở lại với cõi lòng của ông mà nhắc nhở rằng: "Thế nhưng bà của mình đã cầu nguyện...". Thế là ông bắt đầu cầu nguyện bằng các mẫu thức của bà ông dạy cho, và ông đã gặp được Chúa Giêsu ở đó. Cầu nguyện là một chuỗi đời sống, ở chỗ nhiều con người nam nữ cầu nguyện đều gieo vãi sự sống. Cầu nguyện là việc gieo vãi sự sống, lời cầu nguyện nhỏ nhoi: đó là lý do tại sao cần phải dạy cho trẻ em cầu nguyện. Tôi cảm thấy nhức nhối khi tôi thấy trẻ em không thể làm dấu Thánh Giá. Chúng ta cần phải dạy cho chúng làm dấu Thánh Giá đàng hoàng tử tế, vì nó là lời cầu nguyện đầu tiên. Trẻ em cần phải biết cầu nguyện. Sau đó, có thể các em sẽ bị quên mất, sẽ đi theo con đường khác; tuy nhiên, những lời cầu nguyện đầu tiên các em học được từ nhỏ vẫn còn trong lòng các em, vì chúng như là hạt giống sự sống, hạt giống đối thoại với Chúa.

    Đường lối của Thiên Chúa trong giòng lịch sử băng qua họ, qua họ là phần "còn lại" của nhân loại, thành phần không chiều theo luật của những kẻ mạnh nhất, thế nhưng họ xin Thiên Chúa thực hiện các phép lạ của Ngài, nhất là biến đổi con tim chai đá của chúng ta thành con tim bằng thịt (xem Ezekiên 36:26). Đường lối của Thiên Chúa ấy giúp cho cầu nguyện: vì cầu nguyện là việc mở cửa ra cho Thiên Chúa, khi nó biến đổi cõi lòng chai đá nhiều lần của chúng ta thành con tim nhân loại.

    http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2020/documents/papa-francesco_20200527_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

     

    --
    You received this message because you are subscribed to the Google Groups "LTXC-TD5" group.
    To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it..
    To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/ltxc-td5/CAKivYHoZ7THr%3DT11Z4FxVpgJEubZvGeUTwp2kuC9wU5r713qAA%40mail.gmail.com.