8. Đời Sống Tâm Linh

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - SỐNG THEO ƠN GỌI

  •  
    Chi Tran - Nov 18 at 12:34 AM
     
     
     

    SỐNG THEO ƠN GỌI

     

    “Tôi có được gọi để làm linh mục, làm tu sĩ nam nữ không?” Trên thực tế, lập gia đình hay ở độc thân không được xem là ơn gọi, chỉ là chuyện thứ yếu. Ơn gọi cao cả là đời sống thánh hiến.

     

     

    Có ơn gọi có nghĩa là gì? Thuật ngữ này được dùng trong giới tu hành cũng như trong giới thế tục và mọi người đều nghĩ ý nghĩa của nó đã rõ ràng. Vậy thì ơn gọi là gì?

    Nhà tâm lý học Thụy Sĩ Karl Jung đã định nghĩa như sau: “Ơn gọi là một yếu tố phi lý giúp cho con người tự giải phóng khỏi bầy đàn và các đường mòn xưa cũ”. Nhà giáo nổi tiếng Frederick Buechner thì cho rằng: “Ơn gọi là niềm vui của bạn đáp trả cho cơn đói của thế giới.”

    Nhà báo thời danh David Brooks suy nghĩ về ơn gọi trong quyển sách gần đây của ông Ngọn núi thứ nhì (The Second Mountain) cho chúng ta vài câu trích dẫn này của Jung và của Buechner, sau đó ông viết: Ơn gọi không phải là cái gì chúng ta chọn. Ơn gọi chọn chúng ta. Khi chúng ta cảm nhận ơn gọi như một khả thể trong đời sống của mình, thì chúng ta cũng cảm nhận mình không có chọn lựa, và chúng ta chỉ có thể hỏi: đâu là trách nhiệm của tôi ở đây? Đây không phải là câu hỏi mà chúng ta chờ trong cuộc sống, nhưng đúng hơn đó là câu hỏi mà cuộc sống chờ chúng ta. Hơn nữa, theo nhà báo Brooks, một khi chúng ta hiểu ơn gọi của mình, thì chúng ta không thể quay lưng với ơn gọi, và chúng ta sẽ nhận ra, mình sẽ có lỗi nếu mình quay lưng. Ông trích dẫn lời của nhà thơ William Wordsworth để hỗ trợ:

    Lòng tôi đầy tràn, Tôi không khấn hứa

    Nhưng lời khấn hứa, Được tạo cho tôi

    Liên kết với tôi mà tôi không biết

    Lời khấn hứa đó được trao cho tôi

    Và tôi phải nên, và tôi phải theo

    Nếu không tôi sẽ vô cùng phạm tội.

    Ông Brooks gợi ý rất nhiều chuyện có thể giúp tâm hồn chúng ta nhận thức được ơn gọi của mình: âm nhạc, kịch nghệ, nghệ thuật, tình bạn, được ở bên cạnh trẻ con, được đẹp và nghịch lý thay, là nạn nhân của bất công. Ông còn đưa ra thêm hai quan sát: quan sát đầu tiên, chúng ta chỉ thấy và hiểu rõ ràng tất cả những chuyện này khi chúng ta lớn tuổi và khi chúng ta nhìn lại đàng sau đời sống, đàng sau các lựa chọn của mình; và thứ hai, dù tiếng gọi là một cái gì thiêng liêng, một cái gì thần nghiệm nhưng cách chúng ta thực sự sống với nó thường lộn xộn, trệch đường, bị lãng phí và chung chung là không cảm thấy linh thiêng gì cả.

    Đúng vậy, tôi đã khá lớn tuổi và tôi nhìn lại đàng sau. Câu chuyện ơn gọi của tôi có giống như các mô tả này không? Chủ yếu là giống.

    Lớn lên trong nền văn hóa công giáo la mã của những năm 1950 và đầu những năm 1960, tôi thuộc thế hệ công giáo mà mỗi em bé lớn lên được hỏi một cách nghiêm túc: “Tôi có ơn gọi không?” Ở thời buổi đó, câu hỏi này chủ yếu muốn nói: “Tôi có được gọi để làm linh mục, làm tu sĩ nam nữ không?” Trên thực tế, lập gia đình hay ở độc thân không được xem là ơn gọi, chỉ là chuyện thứ yếu. Ơn gọi cao cả là đời sống thánh hiến.

    Vì vậy khi lớn lên trong môi trường này, tôi nghiêm túc đặt câu hỏi sau: “Tôi có ơn gọi làm linh mục không?” Và câu trả lời đến với tôi, không phải trong một cái nhìn sâu sắc, hay một cái gì quảng đại của trái tim, hay cuốn hút theo một lối sống nào đó. Không có gì trong các điều này. Câu trả lời đến với tôi như cái móc trong lương tâm tôi, như thử có một cái gì mà tôi không thể quay lưng cả về mặt đạo đức lẫn tôn giáo. Điều này đối với tôi như một bắt buộc, một trách nhiệm. Mới đầu tôi chiến đấu và cự lại với câu trả lời này. Đó không phải là những gì tôi muốn.

    Nhưng đó là những gì tôi cảm thấy tôi được gọi. Có một cái gì đòi hỏi vượt ngoài các giấc mơ riêng của tôi. Đó là tiếng gọi. Dù khi đó tôi mới 17 tuổi, tôi quyết định vào Dòng Anh Em Hiến Sĩ Đức Mẹ Vô Nhiễm và tôi được đào tạo để làm linh mục. Tôi ngờ ít có nhà cố vấn hay tâm lý nào đặt tin tưởng vào một quyết định như vậy với tuổi của tôi hồi đó; nhưng sau 50 năm, với một độ lùi, tôi nghĩ đó là quyết định trong trắng nhất và bất vụ lợi nhất tôi đã làm trong đời.

    Và tôi không bao giờ nhìn lại. Tôi không bao giờ nghiêm túc cân nhắc việc từ bỏ cam kết này dù đôi khi tôi có đủ loại cảm xúc bất an, ám ảnh, khuấy động, chán nản và tội nghiệp mình, ám ảnh và hành hạ tôi. Tôi chưa bao giờ hối tiếc quyết định này. Tôi biết đây là những gì tôi được gọi để làm và tôi hạnh phúc theo cách mà các chuyện này diễn tiến. Nó mang lại cho tôi sự sống và giúp tôi phục vụ người khác. Và với các đặc điểm, các tổn thương và các yếu đuối cá nhân, tôi ngờ tôi sẽ tìm một con đường cũng sâu đậm như ơn gọi này đã cho tôi trong cuộc sống và trong cộng đoàn, dù nó có thể mang lợi ích cá nhân.

    Tôi chỉ chia sẻ câu chuyện cá nhân để có thể hữu ích trong việc minh họa khái niệm ơn gọi. Nhưng đời sống tu trì và chức thánh chỉ là một ơn gọi. Có rất nhiều ơn gọi khác, tất cả đều lành mạnh và quan trọng. Ơn góp có thể là một nghệ sĩ, một nhà nông, một văn sĩ, một bác sĩ, một người cha, một người mẹ, một người vợ, một cô giáo, một người bán hàng và vô số các việc khác. Ơn gọi chọn chúng ta và làm lời khấn cho chúng ta – và các lời khấn này đặt chúng ta vào nơi này ở đây, nơi mình được đặt tốt nhất để phục vụ người khác và để có hạnh phúc.

    Ronald Rolheiser,

    Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

     

     
     
     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

  •  
    Hung Dao - Nov 16 at 12:35 PM
     
    Subject : Re : NGHE THUAT :Hạnh phúc đâu là chân thực?
     

    Hạnh phúc đâu là chân thực?

     

    Hạnh phúc ở Hà Giang
    Hạnh phúc ở Phú Quốc
    Hạnh phúc ở nước Mỹ
    Hạnh phúc ở nước Nga

    Hạnh phúc ở Trung Quốc
    Hạnh phúc ở châu Âu
    Hạnh phúc ở nước Úc
    Có khác nhau mấy đâu

    Nắng vàng ở trên đầu
    Biển xanh xa trước mắt
    Căn nhà trên khu đất
    Chữ nhật hay hình vuông

    Rau cải và rau muống
    Hoa cúc và hoa hồng
    Cơm ăn và nước uống
    Mỗi đôi ngủ một phòng

    Ai cũng phải lao động
    Ai cũng phải học hành
    Ai cũng phải chăm chỉ
    Ai cũng phải kiên trì

    Ai cũng phải có chí
    Ai cũng phải vươn lên
    Ai cũng phải kiếm tiền
    Nuôi mình và xã hội

    Cho dù ở Hà Nội
    Hay là ở Paris
    Cho dù ở Sydney
    Hay là ở Nam Định

    Cho dù ở Bắc Kinh
    Hay là ở Bắc Cạn
    Nếu như không có tiền
    Hạnh phúc thường đi vắng

    Hạnh phúc là yên lặng
    Tự tới sâu thẳm mình
    Hạnh phúc là sáng tạo
    Không phải là đấu tranh

    Hạnh phúc là thỏa mãn
    Vừa đủ một đời người
    Mái nhà che mưa nắng
    Dư chút tiền đi chơi

    Hạnh phúc là cuối đời
    Cháu con không chờ đợi
    Của thừa kế mẹ cha
    Thân tự thân bước tới

    Nơi nào trên thế giới
    Hạnh phúc đến trú chân
    Nơi nào giữa nhân gian
    Hạnh phúc không về ở

    Hạnh phúc thường mắc cạn
    Khi con người ác tham
    Hạnh phúc ở trong tâm
    Thấm tận cùng vũ trụ

    Hạnh phúc luôn là nụ
    Hạnh phúc luôn là hoa
    Hạnh phúc luôn là trái
    Trời ban cho cuộc đời

    Hạnh phúc là nụ cười
    Nở ra trong đau khổ
    Hạnh phúc từ tâm người
    Biết mình đang hạnh phúc…

    Xuân Thu

     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CẦN THA THỨ NHIỀU LẦN

 

  •  
    Tinh Cao <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.>
    To:TDCTT Cao Tinh
    Bcc:This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
     
    Nov 10 at 5:52 PM
     
     

    Thứ Hai CN32TN-C

     

    LẮNG NGHE Lời Chúa

     

     

     

     

    Bài Ðọc I: (Năm I) Kn 1, 1-7

    "Thần trí khôn ngoan thì nhân hậu; Thánh Thần Chúa tràn ngập hoàn cầu".

    Khởi đầu sách Khôn Ngoan.

    Hỡi các vị lãnh đạo trần gian, hãy chuộng đức công chính. Hãy tưởng nghĩ về Chúa cách ngay lành, và hãy tìm kiếm Người với tâm hồn đơn sơ. Vì những ai không thử thách Chúa, sẽ gặp thấy Người, và Người sẽ tỏ mình cho những ai tin vào Người. Vì chưng, những tà ý làm xa cách Chúa, và quyền năng bị thử thách sẽ sửa phạt những kẻ ngu đần đó. Sự khôn ngoan sẽ không ngự vào tâm hồn gian ác, và không ở trong thân xác nô lệ tội lỗi. Vì Thánh Thần, Ðấng dạy dỗ chúng ta, sẽ xa tránh kẻ gian dối, lánh xa những tư tưởng ngông cuồng, và lui đi khi sự gian ác tới.

    Thần trí khôn ngoan thì nhân hậu, nhưng không tha thứ kẻ nói lộng ngôn. Vì Thiên Chúa thấu suốt tâm can kẻ ấy, Người thực sự kiểm soát lòng nó và nghe lời nó nói. Vì thần trí Chúa tràn ngập hoàn cầu. Người nắm giữ mọi sự, và thông biết mọi lời.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 138, 1-3. 4-6. 7-8. 9-10

    Ðáp: Lạy Chúa, xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời (c. 24b).

    Xướng: 1) Lạy Chúa, Ngài thăm dò và biết rõ con, Ngài biết con, lúc con ngồi khi con đứng. Ngài hiểu thấu tư tưởng con tự đàng xa, khi con bước đi hay nằm nghỉ, Ngài thấy hết, Ngài để ý tới mọi đường lối của con. - Ðáp.

    2) Khi lời nói chưa lên tới đầu lưỡi, thì kìa, lạy Chúa, Ngài đã biết cả rồi; sau lưng hay trước mặt, Chúa bao bọc thân con, và trên mình con, Chúa đặt tay. Ðối với con, sự thông minh này quá ư huyền diệu, quá cao xa, con thực không thể hiểu ra. - Ðáp.

    3) Con đi đâu xa khuất được thần linh của Chúa? Con trốn đâu cho khỏi thiên nhan Ngài? Nếu con leo được tới trời, thì cũng có Ngài ngự đó, nếu con nằm dưới âm phủ, thì đây cũng có mặt Ngài. - Ðáp.

    4) Nếu con mượn đôi cánh của hồng đông, và bay đến cư ngụ nơi biên cương biển cả, tại nơi đây cũng bàn tay Chúa dẫn dắt con, và tay hữu Ngài nắm giữ con. - Ðáp.

     

    Alleluia: Mt 11, 25

    Alleluia, alleluia! - Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã mạc khải những mầu nhiệm nước trời cho những kẻ bé mọn. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Lc 17, 1-6

    "Dù một ngày bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: Tôi hối hận, thì con hãy tha cho nó".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

    Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này.

    "Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: "Tôi hối hận", thì con hãy tha thứ cho nó".

    Các Tông đồ thưa với Chúa rằng: "Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con". Chúa liền phán rằng: "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: "Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển", nó liền vâng lời các con".

     

    Ðó là lời Chúa.

     


    Suy Nghiệm Lời Chúa

     

     Không sống Đức Tin không thể tránh làm gương mù và có sống đức tin mới có uy tín sửa lỗi cho nhau

     

    Hôm nay, Thứ Hai Tuần XXXII Thường Niên, Bài Phúc Âm bao gồm 3 vấn đề "Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ" của Người, những vấn đề dường như hoàn toàn khác nhau, chẳng liên quan gì đến nhau: vấn đề thứ nhất là "gương xấu", vấn đề thứ hai là "sửa bảo nhau" và vấn đề thứ ba là "lòng tin hạt cải".

    Về "gương xấu": 
    "Không thể nào mà không xảy ra gương xấu, nhưng vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này".
     
    Về "sửa bảo nhau": "Các con hãy cẩn thận: nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: 'Tôi hối hận', thì con hãy tha thứ cho nó"

    Về "lòng tin hạt cải":
     "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: 'Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển', nó liền vâng lời các con".

    Th
    ật ra, nếu phân tích kỹ, chúng ta sẽ thấy cả 3 vấn đề này đều có liên hệ với nhau. Chẳng hạn: vì "gương xấu không thể nào" không xẩy ra trên thế gian này (vấn đề 1), nên có thể sẽ khiến cho một số người nhẹ dạ như "những trẻ nhỏ" sa ngã phạm tội (vấn đề 2), nhưng muốn khỏi bị gương mù lôi cuốn đến vấp ngã thì cần phải có một "đức tin" trưởng thành thật là vững chắc (vấn đề 3).
     
     
    Trước hết, về vấn đề "gương xấu": sở dĩ "không thể nào mà không xảy ra" là vì thế gian này, nhất là bản tính của con người, đã bị nguyên tội làm băng hoại, nên mới có những tư tưởng, lời nói, hành vi cử chỉ và việc làm xấu xa bậy bạ. Đôi khi chính đối tượng nhân không có gì là xấu xa bậy bạ, nhưng đối tượng nhân này tự nhiên lại trở thành "dịp tội" cho một người nào đó. Điển hình nhất là một người nữ đẹp, dù rất đoan trang nết na, vẫn rất có thể trở thành "dịp tội" cho một cặp mắt nhục dục nam nhân nào đó.
     
     
    Trong trường hợp này, người nữ vô tình ấy không làm "gương xấu", mà người nam nhục dục kia vẫn có thể phạm tội, bởi "dịp tội" ở ngay con mắt của nam nhân này (xem Mathêu 5:28-29), ở ngay xu hướng thèm thuồng nhục thể của chàng ta. Nếu anh ta nhắm mắt lại, quay đi hay bỏ đi chỗ khác khi bị cám dỗ thì đã không phạm tội ngoại tình trong lòng của mình. Trái lại, nếu người nữ đã đẹp lại còn ăn mặc sexy thì hành động khiêu dâm hay thân mình gợi dục đến xúi dục mời gọi của nàng quả thực càng là "gương xấu" gây "dịp tội" cho thành phần nam nhân vốn có khuynh hướng chiếm đoạt...

    Thế gian đã không thể tránh "gương xấu" mà còn càng gia tăng gương xấu hơn bao giờ hết trong một thế giới càng văn minh về vật chất và càng văn hóa về nhân quyền
    , những gương xấu khủng khiếp chưa bao giờ có, chẳng hạn quyền phá thai, quyền được hôn nhân đồng tính v.v., khiến cho Chúa Giêsu dường như đã thấy trước và đã phải công nhận "vì sự dữ gia tăng mà lòng người hầu hết trở nên nguội lạnh" (Mathêu 24:12).
     
     
    Đối với những ai gây "gương xấu" như thế thì phải chịu trách nhiệm về hành vi cử chỉ của mình: "vô phúc cho kẻ nào gây ra gương xấu. Thà nó bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển còn hơn là làm gương xấu cho một trong những trẻ nhỏ này". Tại sao hình phạt cho thành phần gây ra gương xấu không phải là một hình phạt nào khác ngoài hình phạt "bị cột cối đá vào cổ mà ném xuống biển"? Phải chăng là vì họ chẳng khác gì như đàn heo bị quỉ nhập nên đã lao đầu xuống biển sau khi đám quỉ xuất khỏi người bị chúng ám (xem Mathêu 8:28-30)?
     
     
    Tuy nhiên, không ai trong chúng ta dám vỗ ngực cho mình là trưởng thành, khó có thể hay không thể nào sa ngã trước bất cứ một gương xấu vào một lúc nào đó trong đời, và cũng chẳng ai dám tự phụ cho mình là chưa bao giờ gây gương mù gương xấu cho ai, nghĩa là chúng ta chưa bao giờ phạm tội, vì tội lỗi của chúng ta tự bản chất là một gương mù. Bởi thế, ai cũng có lỗi và cũng cần phải ăn năn thống hối và hoán cải. 
     
     
    Thế nhưng, không phải vì thế mà chúng ta không dám chỉ bảo cho ai hay sửa lỗi cho ai. Trái lại, chính vì chúng ta lỗi lầm mới thấy được cái xấu xa và tai hại của lầm lỗi gây gương mù gương xấu tác hại lẫn nhau của chúng ta, mà chúng ta càng cần phải giúp cho nhau tránh khỏi những lầm lỗi như chúng ta, tránh gây tác hại xấu cho chung đoàn thể của chúng ta, bằng cách giúp nhau hoàn chỉnh lại những gì cần thiết. 
     
     
    Nhất là phải có lòng quảng đại thứ tha một khi phạm nhân tỏ lòng thống hối ăn năn, thậm chí họ cứ sa đi ngã lại nhiều lần trong ngày nhưng vẫn có thiện chí hoán cải qua hành động họ tỏ thiện chí đến xin lỗi chúng ta: "nếu có anh em con lỗi phạm, con hãy răn bảo nó, và nếu nó hối cải, thì hãy tha thứ cho nó; cho dù một ngày nó phạm đến con bảy lần, và bảy lần nó trở lại nói cùng con rằng: 'Tôi hối hận', thì con hãy tha thứ cho nó". 
     
     
    Có thế, có thông cảm tha thứ cho hối nhân, mới chứng tỏ chúng ta sửa lỗi cho nhau chỉ vì thương nhau và cho công ích, bằng không, nếu cứ chấp nhất nhau, một khi họ đã hối hận và xin lỗi chúng ta, thì rõ ràng là chúng ta sửa bảo nhau chỉ vì những lý do không chính đáng, và chắc chắn chúng ta cũng không được Chúa thứ tha, thậm chí Ngài còn để cho chúng ta bị đong lại đúng cái đấu chúng ta đong cho anh chị em của chúng ta nữa (xem Luca 6:38)
     
     
    Để có thể vừa tránh gương xấu bất khả tránh xẩy ra trên thế gian đã bị băng hoại bởi nguyên tổ này, và để có thể giíp nhau hoàn chỉnh cuộc đời theo ý Chúa, chúng ta không thể nào thiếu đức tin hay yếu đức tin. Hình ảnh "những trẻ nhỏ" bị lôi cuốn bởi gương xấu và sa ngã theo gương xấu là hình ảnh tiêu biểu cho bản tính yếu đuối của con người, cho một đức tin non dại chưa trưởng thành của Kitô hữu. 
     
     
    Đó là lý do trong Bài Phúc Âm hôm nay "các Tông đồ thưa với Chúa rằng: 'Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con'". Thật ra đức tin tự bản chất đối nội không tăng trưởng, vì đức tin đã chất chứa tất cả mạc khải thần linh của Thiên Chúa, không còn thiếu một sự gì. Tuy nhiên, đức tin ấy, đối ngoại, vẫn có thể gia tăng hay giảm sút, mạnh mẽ hay yếu mềm, tùy ở môi trường của đức tin, tùy ở mỗi một người có biết thực hành đức tin hay chăng, nhất là có biết chấp nhận mọi gian nan đau khổ thử thách để sống đức tin và chứng tỏ đức tin hay chăng! 
     
     
    Tuy nhiên, đức tin gia tăng hay lớn lên hoặc mạnh mẽ không phải ở chỗ phát triển về hình dạng như thân thể của con người trong thời kỳ trưởng thành, mà trái lại càng nhỏ đi, nhỏ như "hạt cải" được Chúa Giêsu ví trong bài Phúc Âm hôm nay, "một hạt nhỏ nhất trong các hạt giống" (Mathêu 13:32), nhưng lại có khả năng và quyền lực thần kỳ trong việc có thể "khiến cây dâu này rằng: 'Hãy tróc rễ lên và xuống mọc dưới biển', nó liền vâng lời các con". 
     
     
    Tại sao thế, nếu không phải, theo nguyên tắc tu đức và đường lối siêu nhiên, thì càng nhỏ lại càng lớn: "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này là kẻ lớn nhất trên Nước Trời" (Mathêu 18:4)! 
     
     
    Kinh nghiệm sống đức tin cũng cho thấy, một khi càng cậy mình lại càng thất bại, hay có thành công rồi cũng thất bại, thất bại một cách chua cay, bằng không, càng thành công càng nguy hiểm cho phần rỗi, Trái lại, cho dù đã cố gắng hết sức, lại càng chẳng làm được gì, càng bất lực trong những việc đạo đức và tông đồ mình ham muốn, mà nhờ đó mới có thể hoàn toàn trông cậy vào Chúa, mới càng được Chúa chiếm đoạt và càng làm được những việc cao cả chưa từng thấy và theo sức tự nhiên không thể nào làm được, vì Chúa sống trong họ và hoạt động qua họ, nhờ họ.

    Đối với vấn đề đầu tiên của bài Phúc Âm hôm nay, vấn đề về gương mù gương xấu của thế gian và ở thế gian nói chung, những gì bất khả tránh, và về thành phần làm gương mù gương xấu nói riêng, nhất là những ai làm đầu, (chẳng hạn như các vị linh mục lạm dụng hiện nay), dù vô tình hay hữu ý, được Sách Khôn Ngoan ở Bài Đọc 1 hôm nay vừa khuyên nhủ vừa cảnh báo như thế này:

    "Hỡi các vị lãnh đạo trần gian, hãy chuộng đức công chính. Hãy tưởng nghĩ về Chúa cách ngay lành, và hãy tìm kiếm Người với tâm hồn đơn sơ. Vì những ai không thử thách Chúa, sẽ gặp thấy Người, và Người sẽ tỏ mình cho những ai tin vào Người. Vì chưng, những tà ý làm xa cách Chúa, và quyền năng bị thử thách sẽ sửa phạt những kẻ ngu đần đó. Sự khôn ngoan sẽ không ngự vào tâm hồn gian ác, và không ở trong thân xác nô lệ tội lỗi. Vì Thánh Thần, Ðấng dạy dỗ chúng ta, sẽ xa tránh kẻ gian dối, lánh xa những tư tưởng ngông cuồng, và lui đi khi sự gian ác tới. Thần trí khôn ngoan thì nhân hậu, nhưng không tha thứ kẻ nói lộng ngôn. Vì Thiên Chúa thấu suốt tâm can kẻ ấy, Người thực sự kiểm soát lòng nó và nghe lời nó nói. Vì thần trí Chúa tràn ngập hoàn cầu. Người nắm giữ mọi sự, và thông biết mọi lời".

     

    Và đó là lý do, vì vừa mù quáng vừa yếu đuối, họ cần phải nguyện cầu cùng Chúa như câu họa của Bài Đáp Ca trong Thánh Vịnh 138 (câu 24) hôm nay: "Lạy Chúa, xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời".

     

     

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên 

     

    TN.XXXIIL-2.mp3

     

     

    Ngày 11: Thánh Martinô, giám mục                                                        

     

    Martinô chào đời khoảng thế kỷ IV tại Sabaria miền Pannônia, nay thuộc nước Hung Gia Lợi. Năm 20 tuổi, Martinô được gửi theo học tại Ý. Tuy là người ngoại nhưng vì sống giữa các sinh viên Công Giáo, nên ngài đã suy nghĩ nhiều khi nghe bạn bè nói đến Giêsu. Ngài nhất định tìm hiểu xem Giêsu là ai?

    Với ơn Chúa thúc đẩy, ngài quyết định học hỏi và tin theo dầu bị cha mẹ ngăn cản, nhưng chẳng bao lâu, ngài bị động viên. Trong những năm phục vụ tại quân ngũ, ngài vẫn thầm mong được trở thành Kitô hữu. Một ngày kia, sau khi đã chia cắt một phần áo choàng cho người ăn xin bên vệ đường, ngài cảm thấy có một sức lực mạnh mẽ thúc giục bên trong vì Chúa Giêsu đã hiện ra với ngài và sau đó, ngài đã hân hoan lãnh nhận bí tích Rửa Tội.

    Khoảng năm 350, rời khỏi quân đội, ngài xin làm đồ đệ thánh Hilariô, Giám Mục thành Potiers. Nhận thấy ngài là một người đầy nhân đức và có học thức uyên thâm, Ðức Giám Mục đã gọi ngài lãnh nhận các chức Thánh. Năm 350, bè rối Ariô bắt thánh Hilariô đem đi đày vì chống lại họ. Martinô cũng bị Giám Mục Milan là người bênh vực bè rối trục xuất khỏi địa phận và sống trên một hòn đảo cùng với một linh mục khác. Sau khi thánh Hilariô được tha, Martinô trở về Poachi và lập thành một dòng tu tại Liguygé. Năm 370, ngài được bầu làm Giám Mục thành Tours. Có thể nói trong thời kỳ này, ngài là một người truyền giáo lỗi lạc nhất. Năm 379, khi đến Cadet để hòa giải mối bất bình giữa một số linh mục và tu sĩ, ngài đã ngã bệnh và từ trần.

    Cuộc đời thánh Martinô là cả một chuỗi ngày vất vả, đau khổ vì bị anh em bội bạc. Ðể bảo vệ đức tin và đức ái, ngài luôn cầu nguyện với Chúa: "Lạy Chúa, nếu dân Chúa còn cần đến con, con sẽ không chối từ bất cứ việc gì".

     

     

 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - 10 THỨ TIÊN KHÔNG MUA ĐƯỢC

  •  
    Kim Vu <
    Nov 13 at 8:12 PM
     
    10 THỨ TIỀN KHÔNG MUA ĐƯỢC
    Mười thứ, tiền không mua được.

    Mười thứ, tiền không mua được.

    Jordi Al Emany là người sáng lập một công ty tư nhân. Vừa qua, ông đã đăng một bài trên mạng xã hội, nói rằng tiền tài không phải vạn năng, có 10 thứ cho dù có gia tài bạc triệu cũng không mua được

     

    . Bài viết đã nhanh chóng nhận được sự hoan nghênh trên cộng đồng mạng, mọi người đều tán thành. Chúng ta hãy cùng xem, rốt cuộc là những điều gì mà cho dù là tỉ phú thế giới cũng không thể mua được?

     

    1. Khỏe mạnh -  Đạt Lai Lạt ma:
    Nhân loại, vì kiếm tiền mà hy sinh sức khỏe. Vì chữa bệnh mà hy sinh tiền tài. Sau đó, vì lo lắng tương lai nên không cach nào hưởng thụ hiện tại. Khi còn sống, họ quên rằng cuộc đời là ngắn ngủi. Đến khi chết, mới phát hiện mình chưa từng một lần sống thật tốt.

ĐỜI SONG6` TÂM LINH - NHÀ THỜ TÂM HỒN

  •  
    Tinh Cao - Nov 8 at 5:47 PM
     
     

    Ngày 09 tháng 11

     

    Lễ Cung Hiến Thánh Ðường Latêranô

    (Lễ kính)

    Bài Ðọc I: Ed 47, 1-2. 8-9. 12

    "Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra, và nước ấy chảy đến ai, thì tất cả đều được cứu rỗi".

    Bài trích sách Tiên tri Êdêkiel.

    Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng đông, vì mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, còn nước thì chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài nhìn về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Người ấy lại nói với tôi: "Nước này chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến. Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, vì dòng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9

    Ðáp: Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao (c. 5).

    Xướng: 1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy lòng biển cả. - Ðáp.

    2) Nước dòng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân hoan cung thánh Ðấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành được Chúa cứu giúp. - Ðáp.

    3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hãy đến mà xem mọi kỳ công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ. - Ðáp.

     

    Bài Ðọc II: 1 Cr 3, 9b-11. 16-17

    "Anh em là đền thờ của Thiên Chúa".

    Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

    Anh em thân mến, anh em là toà nhà của Thiên Chúa. Theo ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi như một kiến trúc sư lành nghề, đã đặt nền móng, còn kẻ khác thì xây lên. Nhưng mỗi người hãy xem coi mình xây lên thế nào? Vì chưng không ai có thể xây dựng một nền tảng khác, ngoài nền tảng đã được xây dựng là Ðức Kitô.

    Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Nếu ai xúc phạm tới đền thờ của Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt người ấy. Vì đền thờ của Thiên Chúa là thánh mà chính anh em là đền thờ ấy.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Alleluia: 2 Sb 7, 16

    Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Ta đã chọn lựa và thánh hoá nơi này, để danh Ta được hiện diện khắp nơi cho đến muôn đời. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Ga 2, 13-22

    "Người có ý nói đền thờ là thân thể Người".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

    Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusa-lem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: "Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán".

    Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: "Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi".

    Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: "Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy". Chúa Giêsu trả lời: "Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại". Người Do-thái đáp lại: "Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?" Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

    Ðó là lời Chúa.

     

    xin mời nghe bài chia sẻ ở cái link dưới đây:

     

    LeCungHienDenThoGioanLaterano.mp3 

     

     

    Tập tin:Archbasilica of St. John Lateran HD.jpg

     

    Đền thờ Chúa Cứu thế Cực Thánh và Thánh Gioan Tẩy giả và Thánh sử Gioan tại Latêranô (Santissimo Salvatore e Santi Giovanni Battista ed Evangelista in Laterano), được hoàng đế Roma là Constantinô, sau khi Kitô giáo được đế quốc Rôma hợp thức hóa bằng sắc chỉ Milan năm 313, đã xây vào khoảng năm 320, thời gian Giáo Hội vừa thoát khỏi các cuộc bách hại tàn khốc của đế quốc Roma suốt 3 thế kỷ đầu. Đền thờ này cũng được gọi là Tổng Đền Thờ (Archibasilica), là vì: 1- đây là nhà thờ đầu tiên của Kitô giáo, 2- nhà thờ chính yếu của Kitô giáo vì là Vương Cung Thánh Đường của Giám Mục Roma, vị cũng là chính Giáo Hoàng, 3- và là nhà thờ mẹ của tất cả mọi nhà thờ hay đền thờ hoặc vương cung thánh đường trên thế giới. Tổng Đền Thờ Gioan Laterano này tọa lạc ngay trong trung tâm thành phố Roma và bên ngoài và cách biệt lãnh thổ Quốc Đô Vatican khoảng 4 kilômét về phía tây bắc của Đền Thờ. Từ thế kỷ 16, Đền Thờ này đã cử hành những đêm Phục Sinh, đặc biệt là đã tiếp nhận từng đoàn người dân thành Roma đến gia nhập vào Nhiệm Thể Chúa Kitô, qua Phép Rửa Tội và cử hành Lễ Vượt Qua trong đền thờ.

     

     

    Vào đầu thế kỷ thứ 4, gia đình laterani bị tước lột đất đai của họ bởi vì trong gia đình của họ có một phần tử bị cáo buộc là tham, gia âm mưu chống lại Hoàng đế Roma. Phần đất này được lấy trao cho Vị Giám Mục Roma là chính Đức Giáo Hoàng để xây cất Đền Thờ đầu tiên này của Kitô giáo. Kích thước của đền thờ là dài 140 mét (460 ft), Rộng 140 mét (460 ft) và Chiều rộng ở lòng đền thờ là 65 mét (213 ft). Qua các thế kỷ, đền thờ đã bị cháy mấy lần và 1 lần bị động đất vào năm 897, nhưng cho dù có sửa chữa nguyên mẫu của đền thờ vẫn không hề thay đổi. Chính tại Đền Thờ này mà các vị giáo hoàng đăng quang cho tới năm 1870, nơi các vị giáo hoàng đã cư trú, và sau này cho dù tông dinh của các vị giáo hoàng được chuyển về Vatican vào hạ bán thế kỷ 14, đền thờ này vẫn là nơi các vị giáo hoàng cử hành Thứ Năm Tuần Thánh. Vào chính ngày 9/11/2019, ngày Lễ Cung Hiến Đền Thờ này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đến dâng lễ vào lúc 5:30 chiều.

     

    Rome


    Trong chuyến Hành Hương Tia Sáng Từ Balan 2014, dịp ĐTC Gioan Phaolô được Giáo Hội tuyên phong hiển thánh Chúa Nhật 27/4/2014, Nhóm TĐCTT (Tông Đồ Chúa Tình Thương) chúng tôi đã đến kính viếng cả 4 Đền Thờ chính ở Roma, trong đó có cả Đền Thờ Gioan Laterano hôm Thứ Hai 28/4/2014. Ở trong nhà thờ, chúng tôi quan sát thấy có tượng 12 Thánh Tông Đồ ở 12 cột trụ của đền thờ, có những mảnh gỗ từ Bàn Tiệc Ly của Chúa Giêsu ở trên bàn thờ phía cánh phải của cung thánh nhìn xuống, và ở đằng sau bàn thờ chính có gian cung thánh rất rộng bao gồm cả ngai tòa của vị giám mục Rôma là giáo hoàng, và chính vì thế Đền Thờ Thánh Gioan Latêranô mới là đền thờ có tấm vóc quan trọng về quyền bính, chứ không phải là Đền thờ Thánh Phêrô ở Vatican, nơi từng có tông dinh giáo hoàng 

     

     

    Bên cạnh đền thờ này có Lateran Palace, nơi các vị giáo hoàng đã liên tục ở qua cả ngàn năm, từ thế kỷ thứ 4, nghĩa là ngay từ khi có đền thờ này cho đến thế kỷ 14, tức là cho tới sau khi vị giáo hoàng từ  Agvinon Pháp quốc trở về Roma vào năm 1377, thời điểm Lateran Palace đồng thời cũng bị cháy, nên các vị giáo hoàng từ đó bắt đầu về ở Vatican bên cạnh Đền Thờ Thánh Phêrô cho tới nay. Lateran Palace thời xưa cũng đã từng là nơi diễn ra 3 công đồng riêng (non-ecumenical councils) vào những năm 649, 769 và 964, và 5 Công Đồng Chung (ecumenical councils) vào những năm 1123, 1139, 1179, 1215 và 1512-1517).

     

    Nhờ bí tích Thánh Tẩy, tất cả chúng ta được trở nên đền thờ của Thiên Chúa

    Trích bài giảng của thánh giám mục Caesarius thành Arles

     

    (Bài Đọc 2 của Phụng Vụ Giờ Kinh Sách, được trích từ sermon 229, 1-3: CCL 104, 905-908, cho Lễ Cung Hiến Đền Thờ Gioan Laterano 9/11)

     

    Anh em thân mến, hôm nay nhờ lòng khoan nhân của Đức Ki-tô, chúng ta hân hoan mừng rỡ cử hành ngày kỷ niệm khánh thành ngôi đền thờ này. Nhưng chính chúng ta phải là đền thờ đích thực và sống động của Thiên Chúa. Dân Ki-tô hữu quả có lý khi trung thành mừng kính ngày trọng đại của Mẹ Hội Thánh, vì họ biết nhờ Mẹ Hội Thánh mà họ được tái sinh vào cuộc sống thiêng liêng. Bởi vì khi sinh ra lần đầu, chúng ta là những kẻ đáng hứng chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, nhưng lần sau, chúng ta đã được trở nên những kẻ được Người xót thương. Lần sinh thứ nhất dẫn chúng ta đến cõi chết, còn lần sinh thứ hai lại đưa chúng ta về cõi sống.

    Thưa anh em, trước khi được thanh tẩy, mọi người chúng ta là miếu thờ ma quỷ, nhưng sau khi được thanh tẩy, chúng ta thành đền thờ của Đức Ki-tô. Nếu chúng ta để tâm suy nghĩ nhiều hơn về ơn cứu độ linh hồn, chúng ta sẽ biết chúng ta là đền thờ đích thực và sống động của Thiên Chúa. Thiên Chúa không chỉ ngự trong những đền do tay con người làm ra, cũng không chỉ ngự trong những ngôi đền bằng gỗ bằng đá, nhưng đặc biệt Người ngự trong linh hồn đã được dựng nên giống hình ảnh Người và do chính tay Người xây lên. Vì thế, thánh Phao-lô tông đồ đã nói : Đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và đền thờ ấy chính là anh em.

    Và vì khi Đức Ki-tô đến, Người trục xuất ma quỷ ra khỏi lòng chúng ta để chuẩn bị ngôi đền thờ cho chính Người trong chúng ta, nên với sự trợ giúp của Người, chúng ta hãy cố gắng hết sức mình, để nơi chúng ta, Người không còn phải chịu sỉ nhục vì các việc làm xấu xa của chúng ta nữa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì sỉ nhục Đức Ki-tô. Như tôi đã nói : trước khi Đức Ki-tô cứu chuộc chúng ta, chúng ta là đền đài của ma quỷ, về sau chúng ta lại được nên ngôi nhà của Thiên Chúa : chính Thiên Chúa đã đoái thương làm cho chúng ta trở thành ngôi nhà cho Người ngự.

    Vì thế, thưa anh em, nếu chúng ta muốn hân hoan mừng ngày cung hiến đền thờ, chúng ta không được dùng những hành động xấu xa để phá huỷ đền thờ sống động của Thiên Chúa nơi chúng ta. Sở dĩ tôi nói như vậy là để ai nấy có thể hiểu rằng : mỗi khi đến nhà thờ, chúng ta muốn thấy nhà thờ đó thế nào, thì chúng ta cũng phải chuẩn bị chính tâm hồn chúng ta như thế.

    Bạn muốn thấy ngôi thánh đường sạch sẽ ư ? Bạn đừng làm cho linh hồn bạn ra ô uế vì những nhơ bẩn của tội lỗi. Nếu bạn muốn ngôi thánh đường rực sáng, thì Thiên Chúa cũng muốn bạn không được để cho linh hồn ra tối tăm, nhưng lời Chúa nói phải được thực hiện : ấy là ánh sáng của các việc lành chiếu sáng trong chúng ta và như thế, Thiên Chúa, Đấng ngự trên trời, được tôn vinh. Bạn muốn vào ngôi thánh đường kia như thế nào, thì Thiên Chúa cũng muốn vào linh hồn bạn như thế, theo lời Người đã hứa : Ta sẽ ngự giữa họ và sẽ đi đi lại lại giữa họ.

    (bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Phụng Vụ Giờ Kinh

     

     

    --