8. Đời Sống Tâm Linh

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - NGHE VÀ THỰC HÀNH LC

  •  
    Tinh Cao
    Mon, Oct 5 at 3:54 PM
     
     

    Thứ Ba     CN27TN-A


    NGHE VÀ THỰC HÀNH Lời Chúa

     

     

    Bài Ðọc I: (Năm II) Gl 1, 13-24

    "Người đã mạc khải cho tôi biết Con của Người, để tôi rao giảng Người cho dân ngoại".

    Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

    Anh em thân mến, anh em nghe nói về đời sống của tôi trước kia, khi theo đạo Do-thái: tôi đã bắt bớ và phá hoại Hội Thánh của Thiên Chúa thái quá. Trong đạo Do-thái, tôi đã vượt hẳn nhiều bạn đồng giống nòi, đồng tuổi với tôi, và tôi nhiệt thành hơn bất cứ ai đối với truyền thống của cha ông tôi.

    Nhưng khi Ðấng tách riêng tôi ra từ lòng mẹ, và dùng ơn Người mà kêu gọi tôi, để tôi rao giảng Người trong các dân ngoại, thì không lúc nào tôi bàn hỏi người xác thịt máu huyết, và tôi không lên Giêrusalem để gặp các vị làm tông đồ trước tôi, nhưng tôi đi ngay đến Arabia, rồi lại trở về Ðamas. Ðoạn ba năm sau, tôi mới lên Giêrusalem để gặp Phêrô, và lưu lại với ông mười lăm ngày. Tôi không gặp một tông đồ nào khác, ngoài Giacôbê, anh em của Chúa. Những điều này tôi viết cho anh em, đây trước mặt Thiên Chúa, tôi không nói dối.

    Thế rồi tôi đã đi về miền Syria và Cilicia. Nhưng các giáo đoàn của Ðức Kitô ở xứ Giuđêa chưa biết mặt tôi, họ chỉ nghe đồn rằng: "Người xưa kia bắt bớ chúng ta, giờ đây lại rao giảng đức tin mà thuở trước ông muốn bài trừ", và vì tôi, họ ngợi khen Thiên Chúa.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Ðáp Ca: Tv 138, 1-3. 13-14ab. 14c-15

    Ðáp: Lạy Chúa, xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời (c. 24b).

    Xướng: 1) Lạy Chúa, Ngài thăm dò và biết rõ con, Ngài biết con lúc con ngồi hay con đứng. Ngài hiểu thấu tư tưởng con tự đàng xa, khi con bước đi hay nằm nghỉ, Ngài thấy hết, Ngài để ý tới mọi đường lối của con. - Ðáp.

    2) Chính Ngài đã nặn ra thận tạng con, đã dệt ra con trong lòng thân mẫu. Con ngợi khen Ngài đã tạo nên con lạ lùng như thế, vì công cuộc của Ngài thực diệu huyền. - Ðáp.

    3) Linh hồn con, Chúa hoàn toàn biết rõ, thể chất con không giấu nổi mắt Ngài, lúc con được cấu tạo hình hài trong nơi kín đáo, lúc con được dệt thân ở chỗ đất sâu. - Ðáp.

     

    Alleluia: Tv 144, 14cd

    Alleluia, alleluia! - Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. - Alleluia.

     

    Phúc Âm: Lc 10, 38-42

    "Martha rước Người vào nhà mình. Maria đã chọn phần tốt nhất".

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

    Khi ấy Chúa Giêsu vào một làng kia, và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: "Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với".

    Nhưng Chúa đáp: "Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện (quá). Chỉ có một sự cần mà thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất".

    Ðó là lời Chúa.

     

     

     

    image.png

     

    SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa

     

     

     

    Vấn đề là ở chỗ "lo lắng bối rối về nhiều chuyện" chứ không phải ở chỗ "bận rộn với việc thiết đãi khách"

     

     

    Hôm nay, Thứ Ba Tuần XXVII Thường Niên, Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca thuật lại sự kiện về việc Chúa Giêsu ghé vào thăm gia đình 3 chị em Matta, Maria và Lazarô, và được người chị cả tiếp đón nồng hậu, nhưng rất tiếc bà chị lại đã tỏ ra ghen tị với người em gái của mình trước mặt Chúa Giêsu: 

    "Khi ấy Chúa Giêsu vào một làng kia, và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thiết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: 'Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với'. Nhưng Chúa đáp: 'Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện (quá). Chỉ có một sự cần mà thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất'". 

    Thật ra Chúa Giêsu không trách Matta về việc phục vụ cần thiết của chị, cho bằng trách chị "lo lắng bối rối về nhiều chuyện", đến độ trở thành bất an, được bộc lộ qua thái độ và ngôn ngữ có tính cách ghen tị với em của chị: "Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với". 

    Nếu chị cứ âm thầm làm tất cả những gì cần thiết như chị cảm thấy để ân cần tiếp đãi vị đại khách của gia đình chị là Chúa Giêsu, với một tâm hồn hoàn toàn yêu mến Thày và yêu thương các em trong nhà, sẵn sàng chịu thiệt để cho chúng thay mình đang bận làm việc gần gũi tiếp chuyện với Thày, thì chị đâu có bị khiển trách như thế.  

    Tuy nhiên, qua lời chị ghen tị với em của chị như thế mới thấy được rằng chính chị cũng muốn được gần gũi với Chúa Giêsu như em của chị. Đó là lý do có những lúc hoạt động không còn giờ cầu nguyện, tâm hồn vẫn có thể khao khát Chúa, vẫn có thể cầu nguyện bằng chính lòng khao khát của mình, miễm là đừng coi thường cầu nguyện khi có giờ và chỉ vì thích hoạt động mà bỏ cầu nguyện khi có thể. 

    Phải, sống nội tâm và bằng an, sống vì Chúa và cho tha nhân là "sự cần duy nhất mà thôi", bằng không tất cả mọi hoạt động của chúng ta, cho dù lành thánh mấy chăng nữa, cho dụ thiện ích mấy chăng nữa, cũng có thể trở thành dịp tội cho con người hoạt động, cuối cùng họ chỉ mất công vô ích mà thậm chí hoạt động còn trở thành nguy hiểm cho tâm hồn của họ nữa.  

    Như thế, có thể nói Matta là biểu hiệu cho đời sống hoạt động, còn Maria biểu hiệu cho đời sống cầu nguyện: "Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất". Căn cứ vào giáo huấn của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay qua sự kiện Matta-Maria này, chúng ta thấy: 1- đời sống nội tâm cầu nguyện là chính yếu và cần trước hết và trên hết; 2- có biết lắng nghe tiếng Chúa bằng đời cầu nguyện mới có thể làm theo ý Ngài khi hoạt động, bằng không lúc đầu làm vì Chúa cuối cùng làm cho mình. 

    Thánh Phaolô, vị tông đồ dân ngoại, trong Bài Đọc 1 hôm nay, đã cho giáo đoàn Galata biết về con người bản thân hai đoạn đời của ngài, một con người nhiệt tình với ạo giáo của cha ông là Do Thái giáo ở đoạn đời đầu: "Trong đạo Do-thái, tôi đã vượt hẳn nhiều bạn đồng giống nòi, đồng tuổi với tôi, và tôi nhiệt thành hơn bất cứ ai đối với truyền thống của cha ông tôi", như một Matta hăng say phục vụ Chúa Kitô thượng khách hôm ấy ở nhà chị, nhưng vẫn làm phật lòng vị thượng khách này, bởi thế vị thượng khách này đã thương tình chỉ bảo cho ch ý Người muốn nơi hành động của Maria em của chị, đứa em bị chị trách khéo, một lời trách khéo liên quan cả đến vị thượng khách của chị nữa.

    Không biết nhân vật Matta trong bài Phúc Âm có nhận biết mình và có nghe theo lời Chúa sau này hay chăng, nhưng chàng Saolê thuở xa xưa thuộc đoạn đời Do Thái giáo ấy trong Bài Đọc 1 hôm nay, nhờ ơn Chúa, đã thực sự trở thành một vị tông đồ dân ngoại Phaolô, ngay sau "khi Ðấng tách riêng tôi ra từ lòng mẹ, và dùng ơn Người mà kêu gọi tôi, để tôi rao giảng Người trong các dân ngoại", đến độ "các giáo đoàn của Ðức Kitô ở xứ Giuđêa chưa biết mặt tôi, họ chỉ nghe đồn rằng: "'Người xưa kia bắt bớ chúng ta, giờ đây lại rao giảng đức tin mà thuở trước ông muốn bài trừ', và vì tôi, họ ngợi khen Thiên Chúa".

     

    Đó là lý do, chúng ta cần phải "theo đạo", theo Chúa, chứ không phải hay hơn là "đạo theo", đạo theo chúng ta, Chúa theo chúng ta. Nhưng muốn được thế, chúng ta cần phải liên lỉ tâm nguyện như câu họa trong Bài Đáp Ca hôm nay: "Lạy Chúa, xin hướng dẫn con trong đường lối đời đời", với tất cả thâm tín về bản thân mình, nhờ đó hoàn toàn tin tưởng vào Chúa:

     

    1) Lạy Chúa, Ngài thăm dò và biết rõ con, Ngài biết con lúc con ngồi hay con đứng. Ngài hiểu thấu tư tưởng con tự đàng xa, khi con bước đi hay nằm nghỉ, Ngài thấy hết, Ngài để ý tới mọi đường lối của con.

    2) Chính Ngài đã nặn ra thận tạng con, đã dệt ra con trong lòng thân mẫu. Con ngợi khen Ngài đã tạo nên con lạ lùng như thế, vì công cuộc của Ngài thực diệu huyền.

    3) Linh hồn con, Chúa hoàn toàn biết rõ, thể chất con không giấu nổi mắt Ngài, lúc con được cấu tạo hình hài trong nơi kín đáo, lúc con được dệt thân ở chỗ đất sâu.

     

     Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

     

     

     TN.XXVIIL-3.mp3

     

    Thánh Brunô, linh mục lập dòng  

     

     

     

    --

     
     

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐƯƠNG ĐẦU VỚI NỖI LO SỢ

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Thu, Oct 1 at 2:18 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


    TÔI CÓ THỂ ĐƯƠNG ĐẦU VỚI NỖI SỢ NHƯ THẾ NÀO?

    LỜI KHUYÊN TỪ THÁNH INHAXIÔ THÀNH LOYOLA

     

    Sự khôn ngoan thánh thiện từ quá khứ đem lại chìa khoá để được bình an, thanh thản và có định hướng trong suốt những thời điểm khó khăn này.

      

    Chúng ta sống trong những thời điểm lạ lùng. Các ca nhiễm Covid-19 cứ tăng, giảm, rồi sau đó lại tăng trở lại, tuỳ vào nơi bạn sống. Liệu chăng có nên sử dụng những biện pháp theo tiêu chuẩn phòng ngừa y tế đã từng trở thành một vấn đề chính trị. Việc con em của chúng ta có trở lại trường vào học kỳ tới này hay không vẫn còn là vấn đề bỏ ngỏ. Các công việc bị thay đổi, việc làm bị cắt bỏ và phải tạo mới…[…]

     

    Tất cả chúng ta bị bủa vây bởi những cảnh báo về “các kẻ thù” vốn đe doạ lối sống, các giá trị của chúng ta và thế giới mà chúng ta sẽ để lại cho thế hệ sau. Thực vậy, thật khó để làm ngơ trước những tin tức cảnh báo, hoặc không tập trung vào điều gì khác, hay thật khó để giữ mình khỏi nỗi lo sợ càng ngày càng tăng.

     

    Làm sao chúng ta có thể đối diện với thời điểm bất định này? Qua việc tái khám phá thánh Inhaxiô thành Loyola, tác giả của cuốn Linh Thao, dựa trên kinh nghiệm riêng của ngài về việc tìm kiếm thánh Ý Thiên Chúa trong cuộc đời của mình, Vị Sáng lập Dòng Tên đưa ra một vài mẩu lời khuyên mà thật ngạc nhiên là vẫn có thể áp dụng cho tới ngày nay trong khi ngài đã viết từ mấy trăm năm trước. Chúng ta có thể học từ ngài cách để có được sự thanh thản, với ý tưởng chính yếu này: Mỗi chúng ta có tự do để chọn cách chúng ta muốn sống những thách đố hàng ngày như thế nào, và tất cả chúng ta có thể vượt thắng nó ra sao.

     

    1. Nương theo thực tại

    Không dễ để có được thái độ đúng đắn nhằm thích ứng trong thời corona virus. Điều trước hết là phải chấp nhận thực tế rằng, chúng ta đang đi vào một “bình thường mới”, mặc dầu vẫn chưa rõ ràng những điều mà xem ra là lâu dài. Cụm từ của thánh Inhaxiô: “Tìm kiếm Thiên Chúa trong mọi sự”, có nghĩa là việc tìm kiếm sự an bình nội tâm và sau đó đón nhận các vấn đề như một tình trạng”bình thường” mới, cùng với tất cả những ảnh hưởng của nó. Điều này bắt đầu bằng việc chú tâm vào những lời khuyên của các bác sỹ và những nhà khoa học, thay đổi các hành vi của chúng ta nhằm bảo vệ chính mình cũng như người khác.

     

    1. Chấp nhận nỗi sợ

    Việc cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với tình huống hiện tại cũng là bình thường. Với thánh Inhaxiô, chiến lược then chốt là không cho phép chính mình bị nó lấn átSợ hãi không phải là một nhà tham vấn tốt; nó nhanh chóng làm chúng ta tê liệt và không bao giờ đưa tới quyết định sáng suốt. Điều chúng ta cần làm là nhận ra nỗi sợ, sau đó vượt qua nó và hành động trong cách thức khôn ngoan nhất. Những nỗi sợ của chúng ta có thể có đủ căn cứ, lý do và những gì chúng ta sợ có thể trở thành sự thật, nhưng đời sống rất đỗi thường ngày của chúng ta được tạo nên để vượt qua những trở ngại. Cuộc sống không thể hệ ở việc né tránh mối hiểm nguy bằng mọi giá.

     

    1. Nhận định cùng với Chúa

    Từ ngữ “khủng hoảng” (crisis) đến từ ngôn ngữ Hy lạp Krisis(κρίσις), có nghĩa là cần phải làm một cuộc chọn lựa. Dĩ nhiên, cuộc sống là một loạt những tình huống đòi buộc chúng ta phải cân nhắc, thường là trong khi đối diện với điều bất định. Song với thánh Inhaxiô, sự bất định không phải là một vấn đề. Trái lại, nó là một cơ hội để lắng nghe Thánh Ý của Thiên Chúa, ngay cả khi nó không phải là những gì chúng ta thông thường chọn.

     

    Đôi khi, thánh Inhaxiô thành Loyola sử dụng cách diễn đạt “agree contra,” tức là, “làm ngược lại” hay đi ngược lại với những gì người ta sẽ làm một cách bột phát. Phân định có nghĩa là tìm lời khuyên, hy sinh thời gian bản thân, kiên nhẫn và trên hết là duy trì sự nối kết với Thiên Chúa để lắng nghe Người.

     

    1. Tập trung vào những gì chúng ta có thể làm cách thiết thực

    Thánh Inhaxiô rất rõ ràng: điều cốt yếu là chỉ tập trung vào những gì chúng ta có thể làm vào một thời điểm nhất địnhVượt ra khỏi việc đóng mình trong những lo lắng sợ hãi, cuộc khủng hoảng cho phép chúng ta nắm lấy cơ hội nhằm thực hiện những điều được hướng dẫn để làm theo cách thức tốt nhất mà chúng ta có thể. Cuộc khủng hoảng cũng là thời điểm để đánh thức tất cả những tài năng không hoạt động trong chúng ta và làm cho chúng sinh hoa kết quả.

     

    Để làm điều này, thánh Inhaxiô khuyên chúng ta dành một khoảng thời gian cuối ngày để nhớ lại tất cả các biến có xảy ra trong 24 giờ qua và để xác định những điều mà có tính tích cực và sáng tạo. Đây là cách thức tốt hơn cả để vun đắp một kho tàng – kho tàng những hành động tốt lành của chúng ta – và để tiếp tục sống theo chiều hướng này.

     

    1. Đặt mình trước sự hiện diện của Thiên Chúa

    Cầu nguyện là một con đường nối kết với Thiên Chúa. Đây là một trò chuyện tâm tình giữa hai người bạn vốn chạm tới ý nghĩa của cuộc đời chúng ta. Với thánh Inhaxiô, bí quyết là chúng ta nên hiện diện trọn vẹn con người của mình trước Ngài với tất cả những âu lo, mọi yếu đuối và hết thảy những nỗi sợ hãi… điều này có nghĩa là từ khước mọi sự kiểm soát.

    Thật khó để bước đi và xin trợ giúp trong một xã hội đương đại khi mà lối sống mang tính cá nhân và đơn độc đang ngày một tăng. Tuy nhiên, thời điểm bất định này là một cơ hội để hiểu rằng, tất cả chúng ta đều ở trong tiến trình tìm kiếm một cộng đồng đích thực, nơi mà có sự bỏ mình và đón tiếp những người khác là đều chính yếu.

     

    1. Tiến bộ từng bước một

    Thánh Inhaxiô đề nghị rằng, chúng ta cần giữ ánh nhìn tập trung vào con đường của mình, từng bước một, quyết tâm cải thiện. Trong những thời điểm khủng hoảng, có nguy cơ xảy ra là thay vì hướng lối nhìn về điều nào là quan trọng thì đôi mắt chúng ta lại hướng ra khỏi những mục tiêu của mình và chú tâm vào những nỗi sợ hãi, xáo động và trở ngại. Nhưng để thực sự tiến về phía trước, bây giờ và mai sau, chúng ta cần giữ một đời sống cân bằng và chú tâm tới sự lành mạnh thể xác cũng như tinh thần.

     

    Một cách cụ thể, điều này có nghĩa là việc đảm bảo thực phẩm tốt, tập thể dục, các hoạt động xen kẽ, sống nối kết với người khác và đừng cô lập chính mình… Sẽ ra sao nếu thời bất định này là một cơ hội cho chúng ta để thực hiện khởi đầu mới và theo những cách thế tốt hơn?

     

    1. Cải thiện những điểm yếu của chúng ta

    Cuộc khủng hoảng về sức khoẻ và kinh tế vừa qua đang gây nên nỗi lo sợ về sự mất kiểm soát, vốn có thể đưa tới hành vi hoảng loạn. Một quy tắc của thánh Inhaxiô trong việc đối phó với tình huống này là cần cải thiện những điểm yếu và chống lại chúng. Điều này sẽ giúp củng cố sự tự tin và nhờ đó, kiểm soát những yếu đuối của mình. Các kỹ thuật Tâm lý có thể hữu dụng trong việc giải quyết chúng, và dĩ nhiên, một giờ cầu nguyện tập trung vào điểm này hẳn giúp ích rất nhiều nhờ ân sủng của Thiên Chúa.

     

    1. Tiếp tục tìm kiếm ánh sáng

    Làm sao chúng ta có thể tự mình được hướng dẫn nhờ ánh sáng khi chúng ta bị thúc đẩy bởi những ý nghĩ tiêu cực? thánh Inhaxiô khuyên chúng ta giữ trong tâm trí mình những năng động của Thập giá. Chính trong những khoảnh khắc của đêm đen và chịu bỏ rơi mà Thiên Chúa hành động theo cách thức mạnh mẽ nhất. Ánh sáng và niềm vui của Sự Phục Sinh luôn theo sau đêm đen và ni đau của Thập giá. Theo cách này, cuộc khủng hoảng mở ra những cơ hội mới để chú ý tới những người khác, bày tỏ tình liên đới hơn và để giao tiếp với những người lân cận, đặc biệt là người già hoặc người dễ bị tổn thương hay giúp để dành thời gian nhiều hơn cho gia đình riêng của mình.

     

    Tác giả: Marzena Devoud 

     

     
     

 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - HOÀN THIỆN BẢN THÂN

Hoàn thiện bản thân

Tin mừng hôm nay thuật lại rằng: Khi người cha kêu mời đứa con thứ nhất đi làm vườn nho, ban đầu nó ương ngạnh từ chối, nhưng rồi nhìn lại thái độ và cách cư xử lầm lạc của mình, nó đâm ra hối hận và quyết định đi làm.

Trong khi đó, đứa con thứ hai thì mau mắn trả lời với cha là nó sẽ đi làm, nhưng mà chẳng đi. Thật đáng trách.

Như thế, những ai biết nhìn lại mình, thấy được những lầm lỗi của mình để hoán cải như người con thứ nhất trong dụ ngôn Tin mừng hôm nay là người đáng được tuyên dương.

Khi phạm phải sai lầm, bạn cũng như tôi, chúng ta xử sự thế nào?             

– Một là không chấp nhận mình sai.

Có người làm nhiều điều sai trái, nhưng không thấy mình sai mà cứ khăng khăng cho rằng mình đúng. Những người như thế không thể sửa lỗi và phục thiện được.

– Hai là dù biết mình sai nhưng không muốn sửa.

Chẳng hạn nhiều người thừa biết rượu chè be bét là thói xấu tai hại nhưng không muốn bỏ, chẳng muốn chừa. Họ chủ trương rằng:

“Say sưa nghĩ cũng hư đời,

Hư thời hư vậy, say thời cứ say” (Tản Đà).

Thế là hạng người này không thể nào sửa lỗi, phục thiện được.

– Ba là muốn sửa chữa những sai phạm của mình nhưng không đủ nghị lực nên không sửa được.

– Bốn là quyết tâm sửa mình và có đủ nghị lực để hoàn thiện bản thân. Đây là lối xử sự tốt lành, đáng khâm phục.

Vào ngày Mồng Một tết, khi đến thăm một giáo dân trong xứ đạo đã ghiền thuốc lá lâu năm, anh ta khoe với tôi “chiến công” oanh liệt của mình. Anh cầm bao thuốc lá trên tay và nói:

“Con ghiền thuốc lá đã lâu. Con muốn bỏ nhưng không bỏ được. Con hút nó nhưng nó cũng “hút” con. Sức hút của nó mạnh đến nỗi con tưởng mình không thể nào thoát khỏi nó được. Thế rồi, cách đây một năm, con mua gói thuốc lá này và “thách thức” nó rằng: “Để xem mầy thắng tao hay tao thắng mầy? Không lẽ tao lại thua mầy ư?”

Và như cha thấy đây, bao thuốc đó vẫn còn nguyên vẹn không hao một điếu cho đến hôm nay. Con đã thắng!”

Có quyết tâm và nghị lực phi thường để chiến thắng như người đàn ông này không phải là chuyện dễ.

Về phần mình, chúng ta cần xét lại xem mình thuộc hạng nào trong bốn hạng người trên đây?

 

Cải thiện nội tâm là điều rất cần thiết

Khi biết mặt mày lem luốc, dơ bẩn, chắc chắn ai trong chúng ta cũng vội lau rửa sạch sẽ ngay.

Khi thấy áo quần bẩn thỉu hôi hám, chúng ta thay đổi y phục liền.

Khi biết thân thể mình dơ bẩn, chắc chắn chúng ta sẽ tắm rửa tức khắc.

Khi diện mạo hay vóc dáng của mình không được hài hoà xinh đẹp, nhiều người sẵn sàng bỏ ra tiền tỷ, đến các thẩm mỹ viện, để cải thiện vóc dáng, để làm tăng vẻ đẹp của bản thân.

Vậy mà khi tâm hồn trở nên xấu xa vì tội lỗi, thói hư và tật xấu, nhiều người vẫn cứ để mặc như thế hết ngày nầy qua ngày khác cho đến lúc xuống mồ!

Tại sao người ta hành xử như thế?

Vì nhiều người nghĩ rằng những dơ bẩn, những xấu xa trong tâm hồn không quan trọng, chỉ cần chăm sóc cái vỏ bên ngoài cho dễ coi là được.

Thực ra, những vết dơ trên thân thể không làm giảm sút giá trị con người bao nhiêu, chỉ có những xấu xa đê tiện trong nội tâm con người mới thực sự làm cho người ta ra nhơ uế và có sức tàn phá phẩm giá của của ta, làm mất danh thơm tiếng tốt của ta… Đó là những thứ đáng sợ, đáng ghét và đáng diệt trừ.

Chính vì thế, ăn năn, phục thiện để xoá sạch những xấu xa đê tiện trong tâm hồn, để làm cho tâm hồn nên đạo đức, thanh khiết, cao cả… là việc làm hết sức quan trọng.

 

Lạy Chúa Giê-su,

Xin giúp chúng con hiểu rằng nét đẹp của tâm hồn quan trọng hơn vẻ đẹp thể xác và chỉ có những điều xấu xa đê tiện trong nội tâm con người mới thực sự làm cho người ta ra nhơ uế. Nhờ đó, chúng con sẽ quyết tâm rửa sạch tâm hồn, cải thiện nếp sống, để ngày càng trở nên người có phẩm chất cao đẹp, có đạo đức và văn hoá.

 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

 

Tin mừng Mát-thêu (21, 28-32)

28 Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.” 29 Nó đáp: “Con không muốn đâu!” Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. 30 Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: “Thưa ngài, con đây!” nhưng rồi lại không đi. 31 Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?” Họ trả lời: “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ: “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32 Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”

Chia sẻ Bài này:
 

Related posts

 
 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - THANH KHIẾT TÂM HỒN

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Mon, Sep 28 at 1:04 AM
     
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng


    XIN CHÚA GIÚP CHÚNG CON THỰC HÀNH ĐIỀU RĂN CHUA DẠY
    ĐIỀU RĂN THỨ CHÍN
    THANH KHIẾT TRONG TÂM HỒN
    "Ngươi không được ham muốn nhà người ta, ngươi không được ham muốn vợ người ta, tôi tớ nam nữ, con bò con lừa hay bất cứ vật gì của người ta" (Xh 20,7). "Ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi" (Mt 5,28).
    "Ai yêu người thì đã chu toàn lề luật" (Rm 13,8). Trong quan hệ nam nữ, tình yêu đòi hỏi sống thanh khiết, nghĩa là nhìn người khác như một con người mình tôn trọng, chứ không chỉ là dụng cụ, phương thế cho ta thỏa mãn những ham muốn thấp hèn. Điều răn thứ chín nhấn mạnh: Sự thanh khiết ấy phải bắt nguồn từ chiều sâu tâm hồn. Muốn được như thế, phải chấp nhận chiến đấu với chính bản thân, mỗi ngày và suốt đời.
    I. Thanh tẩy con tim.
    Trong bài giảng trên núi, Đức Giêsu công bố "Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa" (Mt 5,8). Tâm hồn là nơi quyết định tính chất luân lý của hành vi, vì "Tự lòng người phát xuất những ý định gian tà, những tội giết người, ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, làm chứng gian và vu khống" (Mt 15,19). Tâm hồn ấy phải thanh khiết, nghĩa là phải biết qui hướng về Chúa, là Đấng tuyệt đối thanh khiết. Những người có tâm hồn thanh khiết được hứa là "sẽ nhìn thấy Thiên Chúa". Như vậy, sự thanh khiết trong tâm hồn là điều kiện để được hưởng nhan thánh Chúa. Ngay từ bây giờ, tâm hồn ấy đã có thể giúp ta nhìn mọi sự bằng cặp mắt của Chúa, nhìn thân xác mình và thân xác người khác như Đền thờ của Thánh Thần, biểu lộ vẻ đẹp của Thiên Chúa, chứ không phải cái nhìn dung tục dẫn đến tội lỗi.
    II. Cuộc chiến đấu nội tâm.
    Trong thực tế, là tinh thần nhập thể trong một thân xác, và do ảnh hưởng của tội lỗi, "tất cả cuộc sống con người đều biểu hiện như một cuộc chiến bi thảm, giữa tốt và xấu, giữa ánh sáng và tối tăm" (MV 13). Phải chấp nhận bước vào cuộc chiến đấu, mỗi ngày và suốt đời.
    1. Trong đời sống cá nhân:
    Ai cũng có kinh nghiệm về những dục vọng xấu nội tại tâm hồn mình. Những dục vọng ấy là hậu quả của tội nguyên tổ. Bí tích Thánh Tẩy tha thứ mọi tội lỗi, nhưng những dục vọng xấu vẫn còn đó, và ta phải cố gắng chống lại bằng cách:
    Thanh tẩy ý hướng: xác định rõ cứu cánh đích thực của đời người là ở nơi Chúa, từ đó thi hành thánh ý Chúa trong mọi sự.
    Thanh tẩy cách nhìn bên ngoài cũng như bên trong: làm chủ tư tưởng, khước từ những tư tưởng xấu khiến ta xa Chúa.
    Cầu nguyện, vì "không ai có thể sống khiết tịnh nếu không được Chúa ban ơn" (Âu Tinh).
    Sống đoan trang, thể hiện trong cách ăn mặc, nói năng, cư xử với người khác.
    2. Trong đời sống xã hội:
    Môi trường xã hội hôm nay đầy rẫy những quyến rũ dâm ô: phim ảnh, báo chí, sách vở, hộp đêm... Thêm vào đó là chủ trương phóng túng về luân lý ngày càng phổ biến. Tất cả đều lôi kéo con người vào đường tội lỗi hơn là sống thánh thiện. Muốn giữ được tâm hồn thanh khiết, người Kitô hữu phải có can đảm xa lánh những dịp tội, những dịp vui chơi giải trí không lành mạnh. Hơn thế nữa, còn phải góp phần với mọi người thiện chí, để xây dựng một bầu khí xã hội lành mạnh hơn, như Hội Thánh mong muốn.
    "Phúc Âm của Chúa Kitô không ngừng đổi mới cuộc sống và văn hóa của con người đã sa ngã, chống đối và khử trừ các sai lầm và tai họa phát sinh từ sức quyến rũ thường xuyên của tội lỗi luôn luôn đe dọa" (MV 58).
    GPVINHLONG
    ---------------------------
     

     

     

 

ĐỜI SỐNG TÂM LINH - CHỮA LÀNH CỦA THỊNH LẶNG

  •  
    Kristie Phan
     
    Wed, Sep 23 at 8:56 AM
     
     
     
     
     
     
    KHÔNG GIAN CHỮA LÀNH CỦA THINH LẶNG
     
        Quyển sách mới đây của Robyn Cadwallander, ‘Nữ ẩn sỹ’ [The Anchoress] kể về Sarah, một phụ nữ trẻ chọn khép mình khỏi thế giới và sống như một ẩn sỹ (như Julian thành Norwich vậy).  Đây không phải là một đời sống dễ dàng gì, và cô sớm thấy mình phải đấu tranh với lựa chọn của bản thân.  Cha giải tội cho cô là cha Ranaulf, một tu sỹ trẻ, không nhiều kinh nghiệm.  Mối liên hệ giữa họ cũng không dễ dàng.  Cha Ranaulf là một người ngại ngùng và kiệm lời, nên Sarah thường thấy chán nản với cha, muốn cha nói thêm, muốn cha đồng cảm hơn, và đơn giản là muốn cha hiện diện rõ hơn với cô.  Họ thường xuyên bàn luận, hay ít nhất là, Sarah thường cố moi thêm những lời nói và sự đồng cảm từ cha Ranaulf.  Nhưng bất kỳ lúc nào cô cố gắng làm thế, cha Ranaulf đều gián đoạn buổi xưng tội và rời đi.
        Một ngày nọ, sau một buổi xưng tội cực kỳ đáng chán khiến cha Ranaulf cứng lưỡi và Sarah thì giận dữ, cha chỉ đóng cánh cửa tòa giải tội, một phản ứng thông thường của cha khi căng thẳng, khi có điều gì đó trong cha không muốn cho cha rời đi.  Cha biết là mình phải cho Sarah một điều gì đó, nhưng cha không có lời lẽ nào để làm được thế.  Và, khi không có gì để nói ngoài cảm giác mình buộc phải rời đi, cha đơn giản là ngồi đó trong thinh lặng.  Ngược đời thay, sự bất lực câm nín của cha lại đạt được một điều mà những lời nói của cha không làm được, đó là một bước đột phá.  Lần đầu tiên, Sarah cảm thấy sự quan tâm và đồng cảm của cha, cũng như sự hiện diện của cha với mình.
     
    Và lời văn của Cadwallander mô tả đoạn này như sau:
        ‘Cha hít một hơi thật sâu rồi thở ra từ từ chậm rãi.  Cha không còn điều gì để nói, nhưng cha không để cô ấy ở đây một mình với cay đắng được.  Vậy nên cha vẫn ngồi lại trong tòa giải tội, cảm nhận sự trống trải của phòng xưng tội quanh mình, cảm nhận sự thất bại của việc học, của những từ ngữ mà cha đã ghi khắc trong đầu, trang này đến trang khác, tầng này đến tầng khác.  Cha không thể mở miệng, nhưng cha có thể ở lại, và cha làm thế.  Cha bắt đầu cầu nguyện trong thinh lặng, nhưng không biết bắt đầu thế nào, không biết phải xin gì.  Cha bỏ cuộc, và thở chậm rãi từ từ.
     
    Sự thinh lặng bắt đầu như một điều gì đó thật vụn vặt và đáng sợ, đậu trên rìa cửa sổ tòa giải tội, nhưng khi cha Ranaulf ngồi đó trong tĩnh mịch, nó dần dần, rất chậm rãi, lớn lên, và tràn khắp gian phòng, cuộn chặt quanh cổ và vòng lấy lưng cha, cuốn quanh đầu gối và đôi bàn chân cha, tràn lên các bức tường, lấp đầy các ngóc ngách, len lỏi vào cả các khe tường đá…  Sự thinh lặng trườn qua các khe hở và len vào cả gian phòng bên trên.  Dường như nó thật êm ái mềm mại.  Nó tràn ra và vững vàng, nó chiếm lấy mọi khoảng không.  Cha Ranaulf không nhúc nhích gì, cha đã mất hết mọi khái niệm về thời gian.  Mọi sự cha biết là có một người phụ nữ đang cách cha một sải tay, trong bóng tối, và đang thở.  Vậy là đủ.
        Khi ánh nến trong gian phòng mờ dần đi, cha động đậy, nhìn vào bóng tối. Chúa ở cùng con Sarah.  Và ở cùng cha. Giọng của cô tươi sáng hơn, thân thiết hơn.
       Có một ngôn ngữ vượt ngoài ngôn từ.  Sự thinh lặng dành chỗ cho ngôn ngữ đó.  Đôi khi chúng ta cảm thấy bất lực không thể nói được gì có ý nghĩa, chúng ta phải đi trở vào sự vô tri và vô lực, nhưng khi ở lại trong tình trạng này, sự thinh lặng tạo không gian cần thiết cho một sự thâm sâu hơn xuất hiện.  Nhưng thường, lúc đầu, thinh lặng thật không dễ dàng gì.  Nó bắt đầu như một sự đáng sợ vụn vặt và dần lớn lên thành hơi ấm xua tan đi căng thẳng.
     
    Nhiều lần chúng ta không có ngôn từ nào đáng để nói.  Chúng ta, ai cũng cảm nghiệm việc đứng bên giường người hấp hối, hay trong đám tang, hay đứng trước một người con tim tan vỡ, hay rơi vào thế bí khi cố gắng vượt qua tình huống căng thẳng trong quan hệ, và lại thấy mình cứng lưỡi, không có từ nào để nói, rồi cuối cùng rơi vào thinh lặng, biết rằng nói bất kỳ điều gì chỉ là làm trầm trọng thêm nỗi đau đớn này.  Trong tình thế bất lực đó, bị hoàn cảnh làm câm nín, chúng ta học được một điều: Chúng ta không cần phải nói gì, chỉ cần ở đó.  Sự hiện diện thinh lặng, bất lực của chúng ta là điều đang cần.
       Và tôi phải thừa nhận rằng đây không phải là điều mà tôi học được một cách dễ dàng gì, đây không phải là điều theo khuynh hướng của tôi, và thực sự nhiều khi tôi không làm thế khi đáng ra phải làm. Cho dù tình thế có ra sao đi nữa, tôi luôn luôn cảm thấy rằng mình cần phải nói điều gì đó có ích, một điều gì đó giúp giải quyết sự căng thẳng này.  Nhưng tôi đang học được rằng, hãy để sự bất lực lên tiếng, và cũng học được rằng điều này thật mạnh mẽ biết bao.
         Tôi nhớ có một lần, khi tôi là một linh mục trẻ, đầy kiến thức học được trong chủng viện và háo hức chia sẻ kiến thức đó, đang ngồi trước một người con tim tan vỡ, cố gắng tìm những câu trả lời và thấu suốt trong đầu mình, rồi cuối cùng chẳng thấy gì, và cuối cùng, xin thứ lỗi, thứ nhận sự bất lực của tôi với người đối diện.  Lời đáp của cô khiến tôi kinh ngạc, và dạy tôi một điều mà tôi không hề hay biết trước đây.  Cô đơn giản nói rằng: Sự bất lực của cha là món quà quý báu nhất cha có thể chia sẻ với con ngay bây giờ.  Cảm ơn cha.
        Không một ai kỳ vọng bạn có chiếc đủa thần để chữa lành những phiền muộn của họ.
        Đôi khi, thinh lặng hóa thành một sự êm ái mềm mại len lỏi và chiếm lấy, lấp đầy mọi khoảng không.
        Rev. Ron Rolheiser, OMI - J.B. Thái Hòa chuyển dịch
     
     
    05 - Solitude 45.jpg
     


    --Certified Virus Free by 4SecureMail.com ICSA-Certified Scanner--
    •  
      KHÔNG GIAN CHỮA LÀNH CỦA THINH LẶNG.docx
      32.8kB