3. Sống & Chia Sẻ Lời Chúa

NGƯỜI KHIÊM NHƯỜNG SẼ ĐƯỢC QUÝ MẾN, YÊU THƯƠNG

(Suy niệm Tin mừng Luca (Lc 18, 9-14) trích đọc vào Chúa nhật 30 thường niên)

Người khiêm nhường thật diễm phúc vì vừa được Thiên Chúa yêu mến vừa được mọi người quý chuộng. Vì thế, Chúa Giê-su thường dạy chúng ta phải sống khiêm nhường. Ngài nói: “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.”

Để minh họa cho bài học của mình, Chúa Giê-su dùng dụ ngôn “Chọn chỗ cuối.” Ngài nói: Khi được mời dự tiệc cưới, khách mời đừng tự ý ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật tầm cỡ đến sau, bấy giờ chủ nhà sẽ mời người ấy nhường chỗ cho vị khách đến sau thì thật là mất mặt. Tốt hơn, khách mời nên chọn chỗ cuối và khi được chủ nhà mời lên trên thì sẽ được vinh dự trước mặt những người đồng bàn (Lc 14, 7- 11).

Ngoài ra, qua dụ ngôn “Người biệt phái và người thu thuế”, Chúa Giê-su cũng dạy ta sống khiêm nhường. Ngài đề cập đến một người biệt phái tự phụ, vênh vang, phô trương công đức của mình, tự cho mình thánh thiện, đạo đức và khinh thường người khác. Ông nói: “Xin tạ ơn Chúa vì con không như bao kẻ khác, không tham lam, không bất chính, không ngoại tình, không như tên thu thuế kia!”

Rồi ông phô trương thành tích đạo đức của mình: “Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.”

Quả là ông có nhiều thành tích tốt lành ít ai bì kịp. Thế nhưng ông không nhận được ơn lành của Thiên Chúa vì ông ta như chiếc bình đầy tràn, đầy kiêu căng tự phụ, nên chẳng còn chỗ cho Chúa rót ân sủng vào.

Trong khi đó, người thu thuế vốn biết thân phận tội lỗi của mình nên chỉ đứng ở đằng xa, thậm chí không dám ngước mặt lên, chỉ biết đấm ngực mà nguyện rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.”

Anh nầy đến với Chúa như một chiếc bình trống rỗng, nghĩa là với lòng khiêm nhường, thống hối và khao khát được Chúa tuôn đổ ơn tha thứ… nên đã được Thiên Chúa rót đầy tình yêu thương và sự thứ tha.

Với dụ ngôn nầy, Chúa Giê-su ghi sâu bài học đáng nhớ nầy vào tâm khảm chúng ta: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 18,14).

Chúa hạ bệ người kiêu căng

Lời Mẹ Maria thốt lên khi viếng thăm bà Ê-li-da-bét cho ta biết rằng Thiên Chúa sẽ hạ bệ những người kiêu căng. Mẹ nói:

“Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.”

Ngoài ra, người tự cao cũng bị người đời ghét bỏ.

Trong giao tế hằng ngày, người có tính tự cao, tự phụ, tỏ ra trỗi vượt người khác trong lối sống lẫn trong ứng xử, nói năng… chắc chắn sẽ bị mọi người xa lánh, chê bai…

Chúa nâng cao những kẻ khiêm nhường

Trái lại, Chúa tỏ lòng yêu mến kẻ khiêm nhường. Điều nầy được Mẹ Maria khẳng định:

“Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Ngài nâng cao mọi kẻ khiêm nhường…”

Và qua dụ ngôn “Người biệt phái và người thu thuế”, Chúa Giê-su cũng cho chúng ta biết mặc dù người thu thuế mang đầy tội lỗi, đáng bị lên án, nhưng nhờ có thái độ khiêm tốn và hoán cải, nên được Chúa thương xót và tha thứ.

Ngoài ra, trong đời sống thường ngày, những người biết hạ mình, khiêm nhường trong lời ăn tiếng nói, trong cách ứng xử… thì luôn được mọi người tôn trọng, quý mến.

Như thế, quả đúng như lời Chúa Giê-su dạy: “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai tự hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

Lạy Chúa Giê-su

Qua sứ điệp Tin mừng hôm nay, Chúa trao cho chúng con bí quyết để được Thiên Chúa và mọi người yêu mến, đó là không tôn mình lên, không bao giờ tự cao tự đại nhưng biết sống khiêm tốn với mọi người.

Xin cho chúng con biết vận dụng bài học quý báu nầy vào cuộc sống để luôn được hạnh phúc an vui. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Luca 18, 9-14

9 Đức Giê-su còn kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác:10 "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế.11 Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia.12 Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.13 Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.14 Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên."

 

ĐẤT LINH HỒN

Thứ Bảy Tuần 29 Thường Niên C

“Đã ba năm nay, tôi ra cây vả này tìm trái mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất!”.

Phillips Brooks, nhà thuyết giáo lừng danh, có một phong thái đĩnh đạc và trầm lắng đến lạ thường. Ngày kia, một người bạn bất ngờ thấy ông nôn nao đi đi lại lại ngoài hành lang như một con sư tử trong lồng, “Có chuyện gì rắc rối vậy, Brooks?”, người ấy hỏi. “Rắc rối là tôi đang vội, nhưng Chúa thì không!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy Thiên Chúa không bao giờ vội! Hình ảnh cây vả của dụ ngôn hẳn đã phản ảnh ‘đất linh hồn’ chúng ta; nó sản sinh quá ít, không có trái tốt hoặc thậm chí vô sinh.

Hy vọng ở thời điểm hiện tại, không ai trong chúng ta rơi vào tình trạng này; nhưng cũng có thể như thế. Nếu quả vậy, thì thử xem, bạn và tôi chính là cây vả may mắn đó! Và nhất là, hãy biết, người làm vườn - Chúa Giêsu - cam kết “vun xới chung quanh và bón phân cho nó!”. Điều quan trọng cần lưu ý là Ngài không nhìn cây vả như một thứ đáng bỏ đi; Ngài là Thiên Chúa của những cơ hội thứ hai, cam kết chăm sóc ‘đất linh hồn’ chúng ta theo cách tốt nhất để nó cung cấp những gì cần thiết hầu cây vả có thể sản sinh hoa trái. Nơi nào còn sự sống, nơi đó còn hy vọng! “Lòng thương xót của Thiên Chúa luôn tươi mới mỗi sớm mai!” - Max Lucado.

Cây vả thật tốt phước. Một năm đã chậm, nói gì ba năm! Vậy mà nó có đến ‘năm thứ tư’. Ân sủng nảy nở tốt nhất trên mảnh đất tan vỡ! Thiên Chúa luôn cho con người cơ hội; không chỉ thời gian, Ngài còn dịu dàng ‘bón phân ân sủng’; Ngài làm tất cả những gì có thể để ‘đất linh hồn’ sinh trái, trái của Thánh Thần. “Người làm vườn không bao giờ bỏ cuộc với mảnh đất mình yêu!” - Philip Yancey. Ngài hằng ban Thánh Thần để dạy dỗ bảo ban, “Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống!” - bài đọc một. Họ sẽ sinh trái vì có Thánh Thần, Đấng luôn giục giã họ tìm kiếm Thiên Chúa, “Lạy Chúa, đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Chặt nó đi, để làm gì cho hại đất!”. Một lời buộc tội khủng khiếp! Thật kinh hãi khi nghĩ rằng, cuộc sống của tôi cũng có thể vô tích sự như vậy. Chặt nó đi! Bản án thật rõ ràng. Thế nhưng, nó sẽ sớm được dỡ bỏ. Tôi có biết ơn đủ về lòng thương xót của Chúa đối với ‘đất linh hồn’ tôi, gia đình tôi, cộng đoàn tôi? Ôi, chiếc rìu không chặt vào tôi, nhưng Giêsu, Người Làm Vườn tốt bụng sẽ lo liệu mọi việc! Ngài liệu thế nào? Ngài chịu rìu chặt thay cho chúng ta, chịu cả việc đóng chặt thân mình vào thập giá. “Không phải đinh đã giữ Ngài trên thập giá, mà là tình yêu!” - Billy Graham; “Cây một dược chỉ cho phép nhựa thơm của nó tươm ra khi nó bị thâm tím; nước hoa rỉ ra từng giọt qua các vết rách của vỏ bọc chúng!” - Luis Martínez.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để cuộc sống của con trở nên vô tích sự, chỉ để choán đất; tệ hơn, hại đất!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

Truyền giáo là phục vụ con người

Anh chị em thân mến,

Hôm nay, toàn thể Giáo Hội cùng hòa chung niềm vui cử hành Khánh Nhật Truyền Giáo — ngày đặc biệt để chúng ta dừng lại và nhìn lại căn tính sâu xa nhất của người Kitô hữu: được sai đi để loan báo Tin Mừng.
Nhưng loan báo Tin Mừng không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng chính đời sống phục vụ, bằng những việc làm cụ thể cho con người — đặc biệt là những ai nghèo khổ, bị tổn thương, bị quên lãng.

Trong tông huấn Dilexi te, Đức Thánh Cha Lêô đã viết bằng cả trái tim yêu mến Giáo Hội, nhưng cũng tràn đầy nỗi đau khi nhìn thấy thế giới đang bị xâu xé bởi bất công, nghèo đói và chia rẽ. Ngài nhắc nhở rằng:

“Giáo Hội không thể làm ngơ trước những nỗi thống khổ của nhân loại.”

Tình yêu với Giáo Hội không thể chỉ là những lời cầu nguyện sốt sắng hay lòng đạo đức cá nhân, mà phải là dấn thân giữa đời, là sự hiến mình để thăng tiến phẩm giá con người — nhất là người lao động, người nghèo và những nạn nhân của bất công.
Bởi chính khi yêu con người, Hội Thánh mới thật sự truyền giáo.
Và chính khi truyền giáo, Hội Thánh phải dấn thân phục vụ con người cách cụ thể và thiết thực.

Đây là điều mà Đức Lêô đã từng khẳng định rằng:

“Loan báo Tin Mừng không thể tách rời khỏi công lý và bác ái.”

Ngày nay, giữa một thế giới toàn cầu hóa nhưng vẫn đầy bất công, Khánh Nhật Truyền Giáo nhắc chúng ta rằng:

·            Truyền giáo là mang Tin Mừng đến những nơi con người đang đau khổ trong câm lặng.

·            Truyền giáo là bảo vệ phẩm giá con người, từ thai nhi mong manh cho đến người già yếu cuối đời.

·            Truyền giáo là nói thay tiếng nói của người nghèo, khi họ không còn ai bênh vực.

Người truyền giáo không thể thờ ơ trước những vấn đề của xã hội, vì đó chính là nơi con người đang sống và đang cần được cứu độ.
Nếu chúng ta chỉ loan báo một Tin Mừng “tách khỏi cuộc đời”, thì Tin Mừng ấy sẽ không thể chạm tới trái tim người nghe.

Chính Chúa Giêsu cũng đã khởi đầu sứ vụ của Ngài bằng chính lời này:

“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Người đã xức dầu cho tôi loan báo Tin Mừng cho người nghèo.” (Lc 4,18)

Loan báo Tin Mừng cho người nghèo — đó là trọng tâm, là trái tim của mọi công cuộc truyền giáo.

Anh chị em thân mến,
Truyền giáo không chỉ là một công việc, nhưng là một cách sống:
là sẵn sàng trở nên hạt lúa rơi xuống đất, mục nát đi để sinh hoa kết trái;
là dám hy sinh, dám yêu thương, dám phục vụ âm thầm.

Khánh Nhật Truyền Giáo hôm nay không chỉ là một lễ kỷ niệm, mà là một lời mời gọi:
Hãy để trái tim chúng ta được đánh động bởi tình yêu Thiên Chúa,
để đôi tay chúng ta biết phục vụ,
và đôi chân chúng ta biết ra đi.

Xin Chúa Thánh Thần đốt lên trong lòng mỗi người ngọn lửa truyền giáo,
để chúng ta không chỉ nói về Chúa,
mà để thế giới có thể thấy Chúa nơi cách ta sống, ta yêu thương và ta phục vụ.

Amen.
Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Ơn gọi truyền giáo trong hơi thở của thời đại mới

Hội Thánh long trọng cử hành Khánh nhật Truyền giáo năm 2025 vào Chúa nhật XXIX thường niên. Ngày đặc biệt này mời gọi mọi Kitô hữu nhìn lại và sống sâu hơn ơn gọi truyền giáo của mình.

Với Giáo Hội Việt Nam, Khánh nhật Truyền giáo năm nay mang ý nghĩa rất riêng: Chỉ ít tuần trước, Hội đồng Giám mục Việt Nam đã gửi toàn Dân Chúa Thư Chung năm 2025, với chủ đề trọng tâm: "Loan báo Tin Mừng trong bối cảnh mới của thời đại" giữa lúc thế giới chuyển mình mạnh mẽ, còn con người lại khát khao tìm kiếm niềm tin và tình thương hơn bao giờ hết.

Các Đức Giám mục tha thiết mời gọi, từ giáo sĩ đến từng giáo dân, từ cộng đoàn dòng tu đến mỗi gia đình nhỏ bé, hãy làm mới lại lòng nhiệt thành truyền giáo. Không phải bằng chương trình lớn lao, mà bằng chứng tá của tình yêu, của cầu nguyện, của đời sống trung thực và phục vụ khiêm nhường mỗi ngày.

Chúng ta hiệp lòng cầu xin Chúa Thánh Thần khơi dậy trong từng người ngọn lửa hăng say loan báo Tin Mừng; để qua lời nói, ánh mắt, việc làm của chúng ta, nhiều người nhận ra khuôn mặt hiền từ của Chúa Kitô.

Lắng nghe Hội đồng Giám mục, một lần nữa chúng ta nhìn lại căn tính của mình: Chúng ta, những người được sai đi, những môn đệ thừa sai của Chúa Kitô giữa lòng thế giới.

1. Đón nhận giáo huấn của Hội Thánh với lòng hiếu thảo và tỉnh thức.

Thư Chung không cho thấy một mệnh lệnh, nhưng là tiếng nói mục tử, nhẹ mà sâu, quen mà mới: Truyền giáo không là "đi xa" hay của một nhóm người đặc biệt, mà là hơi thở thường ngày của đời Kitô hữu.

Như người mẹ dạy con sống đúng căn tính, Hội Thánh nhắc, mọi người đã chịu phép Rửa đều được sai đi. Dù nông dân chân lấm tay bùn, công nhân ở nhà máy, người trẻ nơi phố thị..., đều có thể làm chứng cho Tin Mừng bằng chính cách sống, cách yêu, cách làm việc trung thực và đầy bác ái.

2. Truyền giáo cần khôn ngoan và khéo léo trong bối cảnh mới.

Thế giới thay đổi quá nhanh. Xã hội Việt Nam mở ra với bao luồng tư tưởng, văn hóa, niềm tin... khác nhau. Truyền giáo trong bối cảnh ấy không thể chỉ là lời nói, mà phải là lối sống đối thoại, cởi mở, thấm đượm nhân bản.

Thư Chung mời gọi truyền giáo bằng chứng tá hơn bằng khẩu hiệu, bằng tình huynh đệ hơn tranh luận. Trong cộng đồng những người chưa có niềm tin hay anh chị em tôn giáo bạn, trong khu xóm hay nơi công sở, người tín hữu được mời gọi sống hiền hòa, kính trọng, và đồng hành. Chính sự khiêm tốn và chân thành ấy là con đường khôn ngoan mà Chúa Thánh Thần hướng dẫn, để hạt giống Tin Mừng âm thầm nảy mầm.

Ở nhiều nơi, truyền giáo không còn "ra đi đến vùng xa" mà ở lại thật sâu trong đời sống người khác. Nhằm lắng nghe, cảm thông, chia sẻ, và làm sáng lên dung mạo nhân hậu của Thiên Chúa qua từng việc nhỏ. Kitô hữu không chỉ "nói" về Chúa, mà làm cho người khác cảm thấy Chúa đang ở giữa họ.

3. Ơn gọi truyền giáo: Từ trái tim yêu mến đến đôi tay dấn thân.

Không ai có thể truyền giáo mà không có tình yêu. Thư Chung khơi lại ngọn lửa ấy, ngọn lửa yêu mến Hội Thánh, yêu mến con người, và yêu mến quê hương Việt Nam.

Truyền giáo không tách rời lòng yêu Tổ quốc. Khi góp phần xây dựng xã hội công bằng, nhân ái, tôn trọng phẩm giá con người, chúng ta đang sống Tin Mừng giữa đời. Vì thế, ơn gọi truyền giáo của người Việt Nam hôm nay cần được thể hiện trong văn hóa hiếu hòa, khiêm tốn, nhân nghĩa và trung tín, để đức tin trở nên men, nên muối, chứ không phải là rào cản.

Mỗi giáo xứ, mỗi gia đình, mỗi người trẻ hãy là "ngọn đèn nhỏ" Chúa đặt vào lòng đời. Không cần làm điều lớn, chỉ cần trung tín với điều nhỏ mà Chúa giao. Một lời tha thứ, một hành động sẻ chia, một lời cầu nguyện âm thầm..., là hạt mầm truyền giáo, mà Chúa Thánh Thần sẽ làm nở hoa.

4. Để Chúa Thánh Thần hướng dẫn.

Nếu Thư Chung là bản hướng dẫn, thì Chúa Thánh Thần là người thầy nội tâm, âm thầm soi sáng từng bước đi. Ngài dạy ta biết phân định giữa nhiệt thành và liều lĩnh, giữa can đảm và nóng vội, giữa quảng đại và phô trương.

Hội Thánh Việt Nam được mời gọi đi sâu vào đời sống cầu nguyện, đào sâu Lời Chúa, sống hiệp thông, vì chỉ trong Thánh Thần, chúng ta mới thật sự "được sai đi". Không phải để thắng ai, mà để làm cho tình yêu thắng. Không phải để mở rộng quyền lực, mà để mở rộng lòng người.

Khi ấy, dù miền quê hay đô thị, hải ngoại hay trong nước, Kitô hữu Việt Nam vẫn chỉ thở chung một hơi thở: "Này con đây, xin sai con đi!" (Is 6, 8).

Xin Chúa Thánh Thần thắp sáng trong chúng ta lửa yêu mến, giúp đón nhận Thư Chung như lời mời gọi nên thánh giữa lòng đời. Nhờ lòng khôn ngoan, hiền hòa, can đảm của chúng ta, Ngài làm cho nơi ồn của thế giới, vang lên lời dịu dàng của Tin Mừng: "Chúa đang ở đây, Chúa đang yêu thương".

Ước chi nhờ từ tiếng nói ấy, lòng người được chạm đến - để nảy sinh một tình cảm, rồi lớn lên thành lòng yêu mến Chúa, yêu mến Hội Thánh, yêu những người mang danh Kitô hữu. Chính từ tình mến đó, họ sẽ dễ mở lòng hơn để đón nhận ánh sáng đức tin.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

LỜI CHÚA & SUY NIỆM CHÚA NHẬT TRUYỀN GIÁO 2025

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mác Cô (16, 15-20): “…khi ấy Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Hãy đi khắp cả thiên hạ rao giảng tin mừng cho mọi loài thụ tạo. Ai tin cùng chịu thanh tẩy thì sẽ được cứu, còn ai không tin thì sẽ bị luận tội. Những dấu lạ này sẽ tháp tùng kẻ tin: nhân danh Ta, chúng sẽ trừ quỉ, nói các thứ tiếng, Chúng sẽ cầm rắn trong tay, và dẫu có uống nhằm thuốc độc, thuốc độc cũng chẳng hại được chúng; chúng sẽ đặt tay cho kẻ liệt lào và họ sẽ được an lành mạnh khỏe”. Vậy sau khi đã nói với họ rồi, Chúa Giêsu được nhắc về trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn họ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng họ hoạt động, và củng cố lời bởi phép lạ kèm theo…” Ðó là Lời Chúa

+/ Suy Niệm Lời Chúa: Tin Mừng theo Thánh Mác Cô, chương 16, câu 15-20 (đọc ngày lễ Chúa Thăng Thiên) xoay quanh Sứ Mệnh Truyền Giáo, nhấn mạnh lệnh truyền của Chúa Giêsu, trách nhiệm của người tin và sự hiện diện của Chúa cùng hoạt động với các tông đồ.

  1. Sứ mệnh Truyền giáo:

-Nhiệm vụ: Chúa Giêsu ủy thác cho các môn đệ (và qua đó là toàn thể Giáo Hội) nhiệm vụ "đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo".

-Trách nhiệm cá nhân: Mỗi người tín hữu, dù yếu hèn, đều được Chúa tin tưởng giao phó trách nhiệm này, nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc dấn thân và không ngại ngùng.

  1. Dấu chỉ của người tin:

-Phép rửa và đức tin: "Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án" cho thấy đức tin và việc lãnh nhận Bí tích là nền tảng cho sự cứu rỗi.

-Những dấu lạ đi kèm: Lời Chúa hứa ban những dấu lạ đi theo những ai có lòng tin, như trừ quỷ, nói tiếng mới lạ, cầm rắn, uống phải thuốc độc không hại, và chữa bệnh cho người khác. Những dấu lạ này là bằng chứng cho thấy quyền năng của Thiên Chúa hành động qua những người tin.

  1. Sự hiện diện của Chúa cùng Giáo Hội:

-Chúa cùng hoạt động: Sau khi lên trời, Chúa Giêsu vẫn "cùng hoạt động với các ông" thông qua quyền năng của Chúa Thánh Thần.

-Củng cố lời rao giảng: Chúa củng cố lời rao giảng của các tông đồ bằng những dấu lạ kèm theo, chứng minh sức mạnh và chân lý của Tin Mừng.

  1. Lời kêu gọi thực hành:

-Tạ ơn và cầu nguyện: Chúng ta xin tạ ơn Chúa đã tin tưởng và ủy thác sứ mệnh, đồng thời cầu nguyện cho sự can đảm và ý thức về sứ mệnh của mình.

-Sống và làm chứng: Chúng ta quyết tâm sống Tin Mừng mỗi ngày và làm chứng cho Chúa bằng cả cuộc đời, không sợ hãi hay viện cớ.

-Tin cậy vào Chúa: Dù yếu đuối, chúng ta tin tưởng rằng Chúa luôn ở bên nâng đỡ khi làm công việc của Ngài.

+/ Suy Niệm Thêm:

Câu 16: "Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ; còn ai không tin thì sẽ bị luận phạt." Câu này đặt ra hai con đường rõ ràng:

-"Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ": Đức tin là điều kiện tiên quyết để đón nhận ơn cứu độ. Phép rửa là dấu chỉ bên ngoài của đức tin, biểu trưng cho sự chết đi con người cũ và sống lại với Đức Kitô để bước vào một đời sống mới.

-"Ai không tin thì sẽ bị luận phạt": Đây không phải là lời đe dọa, mà là hệ quả tất yếu của việc khước từ ơn cứu độ mà Thiên Chúa ban tặng cách nhưng không. Lòng tin là lời đáp trả yêu thương của con người trước tình yêu của Thiên Chúa.

+/ Bài học cho chúng ta hôm nay. Đoạn Tin Mừng này không chỉ là lời tường thuật lịch sử mà còn là lời mời gọi và thách thức cho mỗi Kitô hữu hôm nay.

-Sứ mạng của mỗi người: Chúng ta cũng được mời gọi để trở thành chứng nhân và loan báo Tin Mừng trong môi trường sống của mình, bằng lời nói và gương sáng.

-Chúa luôn đồng hành: Chúng ta không đơn độc trong sứ mạng này. Chúa Giêsu luôn ở cùng chúng ta qua Chúa Thánh Thần, ban cho chúng ta sức mạnh và ơn khôn ngoan để hoàn thành công việc Người đã giao.

-Sức mạnh của đức tin: Các dấu lạ trong đoạn Tin Mừng này có thể hiểu theo nghĩa biểu tượng hơn là nghĩa đen. Quyền năng đích thực của đức tin là khả năng chiến thắng sự dữ, sống công chính và mang lại hy vọng cho những người đang đau khổ, bệnh tật. Đoạn Tin Mừng này khích lệ chúng ta hãy sống một đời sống đức tin mạnh mẽ, can đảm rao truyền Tin Mừng và tin tưởng vào sự đồng hành của Chúa Giêsu trong mọi hoàn cảnh.

+/ SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ, CHO NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN GIÁO 2025, 19 tháng 10 năm 2025, Những Người Truyền Giáo của Niềm Hy Vọng giữa muôn dân nói rằng: đã chọn khẩu hiệu: "Những Nhà Truyền Giáo của Niềm Hy Vọng giữa Muôn Dân." Khẩu hiệu này nhắc nhở mỗi Kitô hữu và toàn thể Hội Thánh – cộng đoàn những người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội – về ơn gọi nền tảng của chúng ta, là những người bước theo Chúa Kitô, trở thành sứ giả và người kiến tạo hy vọng.

+/ THƯ CHUNG 2025 CỦA HHĐGMVN GỞI CỘNG ĐOÀN DÂN CHÚA TẠI VIỆT NAM đề nghị chương trình mục vụ ba năm, mỗi năm một chủ đề, tất cả đều quy về sứ mạng loan báo Tin Mừng:

Năm 2025-2026: Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai: “Anh em là ánh sáng thế gian".

Năm 2026-2027: Mỗi cộng đoàn Kitô hữu là một cộng đoàn thừa sai: “Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ" .

Năm 2027-2028: Hội Thánh Chúa Kitô tại Việt Nam lên đường theo lệnh truyền: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân thành môn đệ".

+/ Như vậy, Giáo Hội đề nghị với chúng ta những việc làm cụ thể trong năm 2025-2026:

-Hãy cầu nguyện hằng ngày cho công cuộc truyền giáo vì chúng ta chỉ có thể chu toàn sứ mạng cao cả này nhờ ơn

Chúa, đồng thời cầu nguyện cũng là phương thế đào tạo tinh thần truyền giáo cho các tín hữu.

-Hãy học hỏi về Bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và Tông huấn “Loan báo Tin Mừng” của thánh Giáo hoàng Phaolô VI, để xác tín rằng sứ mạng loan báo Tin Mừng gắn liền với chúng ta, những người đã chịu Phép Rửa và được ghi ấn tín của Chúa Thánh Thần.

-Hãy tập thói quen đọc Kinh Thánh và suy niệm Lời Chúa hằng ngày, để Lời Chúa thấm vào tâm trí và trở thành ánh sáng soi dẫn tư tưởng, lời nói, việc làm của chúng ta.

-Hãy nhiệt thành làm chứng cho Tin Mừng bằng cách sống Lời Chúa trong gia đình, nơi làm việc, cũng như trong mọi môi trường xã hội.

-Hãy mạnh dạn nói về Chúa cho người muốn tìm hiểu, và sẵn sàng trả lời cách hiền hòa cho bất cứ ai chất vấn về niềm tin và hi vọng của chúng ta.

-Hãy sử dụng các phương tiện truyền thông với tư cách môn đệ thừa sai. Mỗi nút like, lời bình, hình ảnh, bài viết chúng ta đưa lên internet và mạng xã hội đều góp phần làm cho đời sống sạch đẹp hơn hoặc ngược lại.

-Hãy có mặt trong môi trường kỹ thuật số này với ý thức chúng ta là các môn đệ được Chúa trao cho sứ mạng “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm".

- Sau hết, để tam dừng, ngày 17 tháng 10, lễ nhớ Thánh I-nha-xi-ô An-ti-ô-khi-a, giám mục, tử đạo, bị án quăng làm mồi cho thú dữ, tại Rô-ma, quãng năm 110. Tại các chặng dừng chân trên con đường tiến đến nơi hành hình, người đã gửi bảy thư cho nhiều giáo đoàn. Trong các thư đó, người có một trong những bài tình ca thốt lên từ một trái tim thấm nhuần tinh thần Ki-tô giáo: - “Hãy để tôi lãnh nhận ánh sáng tinh tuyền. Nơi tôi chỉ còn một dòng nước sống động đang thầm thì: Hãy đến với Chúa Cha.” Amen

Linh Mục G.B Nguyễn Ngọc Nga

Subcategories