7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC - GIÁO LÝ VỀ CẦU NGUYỆN

  •  
    Tinh Cao
     
    Wed, Oct 21 at 6:44 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện

     

    Bài 11 Cầu Nguyện ....

      

    image.png

    Thực ra cũng có cả một thứ cầu nguyện ngụy tạo, một thứ cầu nguyện chỉ để ca tụng người khác..

    Những ai đó đi lễ chỉ để chứng tỏ họ là Công giáo, hay để khoe kiểu phục sức tân thời nhất mang trên người,

    hoặc để gây một ấn tượng tốt trong xã hội. Họ đang đi đến chỗ cầu nguyện ngụy tạo...

    Cầu nguyện không phải là một thứ thuốc giảm đau để nhẹ bớt những lo âu của đời sống

     

    Pope Francis gives his general audience address in the Paul VI Audience Hall at the Vatican Oct. 21, 2020. Photo credits: Daniel Ibáñez/CNA.

     

    Nếu anh chị em đọc nhiều kinh mân côi mỗi ngày,

    nhưng sau đó xì xèo bàn tán về người khác, cùng nung nấu những mối hận thù trong lòng,

    nếu anh chị em ghét người khác, thì thật là nhân tạo, không chân thực.

      

    image.png

     

    Thứ vô thần hằng ngày ấy là ở chỗ:

    tôi tin Thiên Chúa nhưng tôi vẫn cứ giãn cách với người khác, và cứ việc ghét người khác.

    Đó là thứ chủ nghĩa vô thần thực dụng.

    Việc không nhìn nhận con người là hình ảnh của Thiên Chúa là một thứ tội phạm thánh,

    một thứ kinh tởm, một xúc phạm tệ nhất như phạm đến đền thờ và bàn thờ vậy.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Hôm nay chúng ta cần thay đổi một chút về cách thức buổi triều kiến chung này được kết thúc vì vi khuẩn corona. Anh chị em bị cách ly, với những khẩu trang an toàn nữa, còn tôi ở đây, hơi xa cách và không thể thực hiện những gì tôi vẫn làm khi đến gần anh chị em, vì mỗi lần tôi đến gần anh chị em như vậy thì tất cả anh chị em cùng kéo đến nên chẳng còn cách ly nữa, như thế là nguy hiểm cho anh chị em bị lây nhiễmTôi xin lỗi về điều này, nhưng chỉ vì vấn đề an toàn của anh chị em thôi. Thay vì đến gần anh chị em và bắt tay anh chị em để chào anh chị em, thì chúng ta cần phải chào nhau từ xa vậy, nhưng nên biết rằng lòng tôi luôn cận kề với anh chị em. Tôi hy vọng rằng anh chị em hiểu được lý do tại sao tôi lại làm như vậy.

    Cũng thế, trong khi những người đọc đoạn thánh kinh, tôi chú ý tới một bé nam hay nữ ở đằng kia đang khóc, và tôi thấy người mẹ đang nựng bé và cho bé bú, nên tôi nghĩ rằng đó là những gì Thiên Chúa làm cho chúng ta, như người mẹ ấy. Người mẹ dịu dàng biết bao, đang cố gắng vỗ về và cho bé bú. Đó là những hình ảnh tuyệt vời. Khi xẩy ra chuyện một em bé khóc ở trong Nhà thờ, hãy lắng nghe tiếng khóc để cảm thấy nỗi dịu dàng của người mẹ ở đó, như hôm nay đây, xin cám ơn những chứng từ của anh chị em, và có một nỗi dịu dàng nơi một người mẹ tiêu biểu cho sự dịu dàng của Thiên Chúa ở với chúng ta đây. Đừng bao giờ làm câm nín đi một em bé khóc ở trong Nhà thờ, đừng bao giờ hết, vì đó là tiếng khóc thu hút nỗi dịu dàng của Thiên Chúa. Xin cám ơn chứng từ của chị.

    Hôm nay, chúng ta sẽ hoàn tất loạt bài giáo lý về việc cầu nguyện bằng các Thánh Vịnh. Trước hết, chúng ta thấy ở đấy thường xuất hiện một nhân vật tiêu cực nào đó trong các bài Thánh Vịnh, được gọi là con người "gian ác", tức là họ sống như thể Thiên Chúa không hiện hữu. Đó là một con người không có bất cứ một dính dáng gì tới siêu việt thể hết, ngạo mạn khôn lường, bất chấp mọi án quyết liên quan đến những gì họ nghĩ hay làm.

    Vì thế mà Thánh Vịnh cho thấy việc cầu nguyện như là một thực tại sống cốt yếu. Việc qui chiếu về tuyệt đối thể và về siêu việt thể - mà các bậc thày thiêng liêng gọi là "lòng kính sợ Thiên Chúa thánh hảo" - và làm cho chúng ta hoàn toàn là người, là thứ biên giới cứu chúng ta khỏi bản thân chúng ta, ngăn ngừa chúng ta khỏi sống sượng và ngấu nghiến rơi vào cuộc sống liều lĩnh. Cầu nguyện là việc cứu độ của loài người

    Thực ra cũng có cả một thứ cầu nguyện ngụy tạo, một thứ cầu nguyện chỉ để ca tụng người khác. Con người nào, hoặc những ai đó đi lễ chỉ để chứng tỏ họ là Công giáo, hay để khoe kiểu phục sức tân thời nhất mang trên người, hoặc để gây một ấn tượng tốt trong xã hội. Họ đang đi đến chỗ cầu nguyện ngụy tạo. Chúa Giêsu mãnh mẽ khiến trách thứ cầu nguyện như vậy (xem Mt 6:5-6; Lc 9:14). Thế nhưng, nếu chân thành có được tinh thần cầu nguyện thật sự trong lòng mình, thì nó mới giúp chúng ta có thể chiêm ngắm thực tại, bằng chính con mắt của Thiên Chúa.

    Khi người ta cầu nguyện thì hết mọi sự có được "chiều sâu". Đó là việc chú tâm vào việc cầu nguyện, có thể bắt đầu xẩy ra một cái gì đó ẩn khuất, nhưng trong việc cầu nguyện có chiều sâu thì nó trở thành trân trọng, như thể Thiên Chúa nắm bắt lấy nó và biến đổi nó vậy. Việc phụng sự tệ nhất người ta có thể cống hiến cho Thiên Chúa và cho cả những người khác nữa, đó là cầu nguyện một cách uể oải như cái máy vậy. Cầu nguyện như con vẹt. Không, hãy cầu nguyện bằng tấm lòng. Cầu nguyện là tâm điểm của đời sống. Với cầu nguyện thì ngay cả một người anh em, chị em, thậm chí cả kẻ thù nữa cũng trở thành quan trọng. Các đan sĩ Kitô giáo ngày xưa có nói: "Phúc cho đan sĩ nào biết coi hết mọi con người như là Thiên Chúa, theo như Thiên Chúa" (Evagrius Ponticus, Trattato sulla preghiera, n. 122). Những ai tôn thờ Thiên Chúa thì cũng yêu thương con cái của Ngài. Những ai kính trọng Thiên Chúa thì cũng tôn trọng con người ta.

    Bởi thế, cầu nguyện không phải là một thứ thuốc giảm đau để nhẹ bớt những lo âu của đời sống; hay, thứ cầu nguyện này dầu sao cũng không phải thật sự là thứ cầu nguyện Kitô giáo. Trái lại, cầu nguyện là những gì làm cho mỗi một người trong chúng ta trở nên hữu trách. Chúng ta thấy điều ấy rõ ràng nơi "Kinh Lạy Cha" được Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ của Người.

    Để biết cách cầu nguyện như vậy thì Thánh Vịnh là một học đường cao cả. Chúng ta thấy cách thức các bài Thánh Vịnh không luôn sử dụng thứ ngôn ngữ chau chuốt và nhẹ nhàng, cũng như cách thức các bài Thánh Vịnh này thường phơi bày ra những vết xẹo của cuộc sống. Tuy nhiên, tất cả những kinh nguyện này đầu tiên được sử dụng ở Đền Thờ Giêrusalem, sau đó ở trong các hội đường; thậm chí ở những nơi sâu xa và riêng tư nhất. Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo nói thế này: "Nhiều hình thức Thánh Vịnh hình thành cả ở nơi Đền thờ, cũng như nơi cõi lòng của con người" (khoản 2588). Như thế, lời cầu nguyện riêng tư được kín múc từ, và được nuôi dưỡng trước hết bởi lời cầu nguyện của dân Do Thái, rồi bởi lời cầu nguyện của Giáo Hội.

    Thậm chí các bài Thánh Vịnh ở ngôi số ít thứ nhất, những bài Thánh Vịnh giải bày những ý tâm tưởng sâu thẳm nhất cùng với các vấn đề của một cá nhân nào đó, là một gia sản chung, cho đến độ được cầu nguyện bởi hết mọi người và cho hết mọi người. Lời cầu nguyện của Kitô hữu có được "hơi thở" này, có được tính chất "căng giãn" để giữ đền thờ và thế giới lại với nhau. Cầu nguyện có thể bắt đầu ở nơi một vùng mờ tối giữa nhà thờ, nhưng cuối cùng thì lại ở trên các đường phố. Và ngược lại, nó có thể nẩy nở trong các thứ hoạt động trong ngày, và tiến tới mức độ viên trọn của nó nơi phụng vụ. Các cửa nhà thờ không phải là những thứ rào cản, mà là "những cái màng" khả thấu, có thể thấm nhập những tiếng than van của hết mọi người.

    Thế giới luôn hiện lên nơi việc cầu nguyện ở Thánh Vịnh. Chẳng hạn, các Thánh Vịnh vang tiếng hứa hẹn cứu độ của Thiên Chúa cho những ai hèn kém nhất:... "Chúa phán: 'Giờ đây Ta đứng lên bởi kẻ nghèo bị áp bức, kẻ khốn cùng rên siết thở than, Ta sẽ đưa vào vào chốn an toàn mà họ mong chờ'" (12:5). Cũng thế, các bài Thánh Vịnh cảnh báo về mối nguy hiểm của giầu sang trần thế vì..."Con người không thể sống trong tráng lệ, họ như thú dữ sát hại" (49:20). Chưa hết, các bài Thánh Vịnh mở ra chân trời theo nhãn quan của Thiên Chúa về lịch sử: "Chúa đảo lộn chương trình muôn nước, Người phá tan ý định chư dân. Chương trình của Chúa ngàn năm bền vững, ý định của lòng Người vạn kiếp trường tồn" (33:1011).

    Tóm lại, nơi đâu có Thiên Chúa thì con người cũng cần phải ở đó nữa. Thánh Kinh đã rõ ràng cho thấy rằng: "Chúng ta hãy yêu thương là vì Ngài đã thương yêu chúng ta trước". Ngài luôn đi trước chúng ta. Ngài luôn chờ đợi chúng ta vì Ngài yêu chúng ta trước, Ngài nhìn đến chúng ta trước, Ngài biết chúng ta trước. Ngài bao giờ cũng chờ đợi chúng ta. "Nếu ai nói rằng 'tôi yêu mến Thiên Chúa' mà lại ghét anh em mình, thì họ là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương anh em mình là thành phần họ nhìn thấy được, thì cũng không thể kính mến Thiên Chúa là Đấng họ chẳng thấy". Nếu anh chị em đọc nhiều kinh mân côi mỗi ngày, nhưng sau đó xì xèo bàn tán về người khác, cùng nung nấu những mối hận thù trong lòng, nếu anh chị em ghét người khác, thì thật là nhân tạo, không chân thực. "Mệnh lệnh chúng ta đã nhận lãnh từ Người đó là ai kính mến Thiên Chúa thì cũng yêu thương anh em của mình nữa" (1Gioan 4:19-21).

    Thánh Kinh công nhận trường hợp của con người, cho dù họ thành thực tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng chẳng bao giờ thành đạt trong việc gặp gỡ Ngài; đồng thời cũng khẳng định rằng những giọt nước mắt của kẻ nghèo không bao giờ bị ruồng rẫy bởi nỗi đớn đau không được gặp gỡ Thiên Chúa. Thiên Chúa không nâng đỡ "chủ nghĩa vô thần" của những ai không chấp nhận hình ảnh thần linh được in ấn nơi hết mọi con người. Thứ vô thần hằng ngày ấy là ở chỗ: tôi tin Thiên Chúa nhưng tôi vẫn cứ giãn cách với người khác, và cứ việc ghét người khác. Đó là thứ chủ nghĩa vô thần thực dụng. Việc không nhìn nhận con người là hình ảnh của Thiên Chúa là một thứ tội phạm thánh, một thứ kinh tởm, một xúc phạm tệ nhất như phạm đến đền thờ và bàn thờ vậy.

    Anh chị em thân mến, những lời cầu nguyện của các bài Thánh Vịnh giúp cho chúng ta không bị rơi vào chước cám dỗ của thành phần "gian ác", tức là của việc sống, có lẽ cả việc nguyện cầu nữa, như thể Thiên Chúa không hiện hữu, và như thể không có người nghèo vậy.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20201021_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

     
     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC-KÊU GỌI HÒA BÌNH

  •  
    Tinh Cao
     
    Tue, Oct 20 at 7:53 PM
     
     

    Đức Thánh Cha Phanxicô:

     Bài Giảng và Lời Kêu Gọi Hòa Bình trong Ngày Gặp Gỡ Quốc Tế Cầu Cho Hòa Bình

     

     

     

    image.png

    Các vị trưởng tế đã tố cáo Người chính vì những gì Người đã làm cho kẻ khác:

    "Hắn đã cứu được những người khác mà lại chẳng thể cứu được mình" ...

    Đối với họ, việc cứu các kẻ khác, giúp đỡ những kẻ ấy là những gì vô ích

     

     

     

    image.png

    "Thứ phúc âm" cứu lấy mình không phải là Phúc Âm Cứu Độ.

    Nó là những gì sai lầm nhất trong số các loại ngụy phúc âm, bắt kẻ khác gánh vác thập giá.

    Trong khi đó Phúc Âm đích thực lại mời gọi chúng ta vác lấy thập giá của kẻ khác.

     

     

    image.png

     

     

    Thiên Chúa không đến chỉ để giải thoát chúng ta khỏi những vấn đề hiện tại thường nhật của chúng ta,

    mà là giải phóng chúng ta khỏi vấn đề thực sự, đó là vấn đề thiếu thốn yêu thương.

    Đó là căn nguyên chính yếu của các thứ bệnh hoạn về bản thân, xã hội, quốc tế và môi sinh của chúng ta.

     Chỉ nghĩ đến bản thân mình: đó là cha đẻ của tất cả mọi sự dữ.

     

     

     

    image.png

    Hai cánh tay của Chúa Giêsu, giang ra trên cây thập tự giá, đánh dấu một bước quanh,

    vì Thiên Chúa không chỉ ngón tay vào ai mà là ôm lấy hết tất cả mọi người.

    Bởi chỉ có yêu thương mới có thể dập tắt hận thù ghen ghét, chỉ có yêu thương cuối cùng mới chiến thắng bất công.

      

     

     

    Bài Giảng

     

    Church of Saint Maria in Aracoeli: Tuesday, 20 October 2020

     

    Thật là một tặng ân khi cùng nhau cầu nguyện. Tôi xin thân ái và tri ân gửi lời chào mừng đến, đặc biệt là người anh em của tôi là Đức Thượng Phụ Batolomeo, và Đức Giám Mục Heinrich thân yêu, Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Hội Tin Lành Đức Quốc. Rất tiếc,  Đức Tổng Giám Mục Justin ở Canterbury, vì dịch bệnh nên không thể có mặt ở đây.

    Đoạn trình thuật về cuộc Khổ Nạn của Chúa chúng ta vừa nghe xẩy ra trước khi Chúa Giêsu chết một chút. Đoạn này nói về chước cám dỗ mà Người trải qua giữa cơn thống khổ của cây thập tự giá. Ở vào chính giây phút cực khổ đau và yêu thương của Người, nhiều người có mặt vào lúc ấy đã tỏ ra tàn nhẫn nhạo báng Người bằng những lời lẽ: "Ngươi hãy tự cứu lấy bản thân mình đi!" (Marco 15:30). Đó là một cơn cám dỗ cả thể. Nó không tha cho một ai, bao gồm cả Kitô hữu chúng ta. Cơn cám dỗ mang ý nghĩ chỉ cứu lấy mình và những ai liên hệ với mình. Chỉ tập trung vào các vấn đề và lợi ích của riêng mình, như thể ngoài ra không còn gì khác đáng kể nữa. Đó chính là bản năng của con người, nhưng lại là những gì sai lầm. Nó là cơn cám dỗ cuối cùng của Vị Thiên Chúa bị đóng đanh.

    Hãy tự cứu lấy bản thân mình đi. Những lời này, trước hết, được phát ngôn từ "những kẻ qua đường" (câu 29). Họ là thành phần dân chúng bình dân, những con người đã nghe Chúa Giêsu giảng dạy, cùng chứng kiến các phép lạ Người làm. Bấy giờ họ bảo Người rằng "hãy tự cứu lấy bản thân mình mà xuống khỏi thập giá". Họ chẳng biết thương hại là gì, mà chỉ muốn thấy phép lạ; họ muốn thấy Chúa Giêsu xuống khỏi thập giáĐôi khi chúng ta cũng thích một vị thiên chúa làm sự lạ hơn là vị Thiên Chúa cảm thương, một vị thiên chúa quyền lực trước mắt thế gian, vị tỏ ra quyền năng của mình và đánh tan những kẻ muốn chúng ta bị những gì là bất hạnh. Thế nhưng, đó không phải là Thiên Chúa, mà là những gì chúng ta tạo nên. Biết bao lần chúng ta muốn một vị thiên chúa theo hình ảnh của chúng ta, hơn là trở nên giống hình ảnh của Ngài. Chúng ta muốn một vị thiên chúa như chúng ta, hơn là trở nên như Thiên Chúa. Như thế là chúng ta ưa chuộng thứ tôn thờ bản thân mình hơn là thờ phượng Thiên Chúa. Việc tôn thờ này được dung dưỡng và gia tăng bằng thái độ dửng dưng lãnh đạm với người khác. Thành phần qua đường này chỉ chú trọng đến Chúa Giêsu là để thỏa mãn những ước muốn của riêng họ. Chúa Giêsu, bị biến thành một kẻ bị ruồng bỏ trên cây thập tự giá, không còn thu hút họ nữa. Trước mắt của họ, Người thật là xa vời với cõi lòng của họ. Thái độ dửng dưng lạnh lùng đã khiến họ trở thành xa lạ với dung nhân đích thực của Thiên Chúa.

    Hãy tự cứu lấy bản thân mình đi. Thành phần thứ hai phát ngôn những lời lẽ này là các vị trưởng tế và các ký lục. Họ là những người đã lên án Chúa Giêsu, vì họ coi Người là một kẻ nguy hiểm. Dầu sao chúng ta cũng là những chuyên viên đóng đanh kẻ khác để cứu lấy bản thân mình. Còn Chúa Giêsu thì lại để cho mình bị đóng đanh, hầu dạy cho chúng ta biết đừng đổ sự dữ cho người khác. Các vị trưởng tế đã tố cáo Người chính vì những gì Người đã làm cho kẻ khác: "Hắn đã cứu được những người khác mà lại chẳng thể cứu được mình" (câu 31). Họ đã biết được Chúa Giêsu như thế nào rồi; họ còn nhớ những việc chữa lành và các phép lạ giải phóng được Người thực hiện, thế nhưng họ lại tung ra một đúc kết hiểm ác như vậy. Đối với họ, việc cứu các kẻ khác, giúp đỡ những kẻ ấy là những gì vô ích; Chúa Giêsu, Đấng không ngừng hiến mình cho nguười khác đã đánh mất chính bản thân mình! Giọng điều nhạo báng của việc cáo giác ấy được trang điểm bằng thứ ngôn ngữ đạo nghĩa, khi sử dụng 2 lần động từ "cứu lấy". Thế nhưng, "thứ phúc âm" cứu lấy mình không phải là Phúc Âm Cứu Độ. Nó là những gì sai lầm nhất trong số các loại ngụy phúc âm, bắt kẻ khác gánh vác thập giá. Trong khi đó Phúc Âm đích thực lại mời gọi chúng ta vác lấy thập giá của kẻ khác.

    Hãy tự cứu lấy bản thân mình đi Sau hết là những kẻ bị đóng đanh với Chúa Giêsu cũng hợp tiếng chế nhạo Người. Thật là dễ dàng để phê bình chỉ trích, để nói phạm đến kẻ khác, đổ sự dữ cho người khác chứ không cho bản thân mình, thậm chí chê trách cả các con người yếu kém và bị ruồng bỏ nữa! Thế nhưng tại sao họ lại bực tức với Chúa Giêsu chứ? Vì Người không mang họ xuống khỏi thập giá như họ đã nói với Người: "Ngươi hãy cứu lấy bản thân mình và cả chúng tao nữa" (Luca 23:39). Họ đã nhìn đến Chúa Giêsu là để giải quyết vấn đề của họ thôi. Tuy nhiên Thiên Chúa không đến chỉ để giải thoát chúng ta khỏi những vấn đề hiện tại thường nhật của chúng ta, mà là giải phóng chúng ta khỏi vấn đề thực sự, đó là vấn đề thiếu thốn yêu thươngĐó là căn nguyên chính yếu của các thứ bệnh hoạn về bản thân, xã hội, quốc tế và môi sinh của chúng ta. Chỉ nghĩ đến bản thân mình: đó là cha đẻ của tất cả mọi sự dữ. Tuy nhiên, một trong hai kẻ trộm sau đó nhìn vào Chúa Chúa Giêsu và thấy ở nơi Người một tình yêu khiêm hạ. Anh ta đã được về trời chỉ bằng một việc duy nhất, đó là hướng quan tâm của hắn từ bản thân hắn sang Chúa Giêsu, từ bản thân hắn đến người gần hắn (câu 42).

    Anh chị em thân mến, Đồi Canvê là nơi của một cuộc đấu "tay đôi" giữa Thiên Chúa, Đấng đã đến để cứu chúng ta, và con người, kẻ chỉ muốn cứu lấy bản thân mình; giữa đức tin vào Thiên Chúa và thứ tôn thờ bản thân mình; giữa con người cáo tội và Vị Thiên Chúa tha tội. Cuối cùng thì Thiên Chúa đã vinh thắng; lòng thương xót của Ngài đã đổ xuống trên trái đất này. Từ cây thập tự giá, ơn tha thứ được tuôn trào và tình yêu thương huynh đệ được tái sinh: "Thánh Giá làm cho chúng ta trở thành anh chị em" (BENEDICT XVI, Address at the Way of the Cross at the Colosseum, 21 March 2008). Hai cánh tay của Chúa Giêsu, giang ra trên cây thập tự giá, đánh dấu một bước quanh, vì Thiên Chúa không chỉ ngón tay vào ai mà là ôm lấy hết tất cả mọi người. Bởi chỉ có yêu thương mới có thể dập tắt hận thù ghen ghét, chỉ có yêu thương cuối cùng mới chiến thắng bất công. Chỉ có tình yêu thương mới giành chỗ cho người khác. Chỉ có tình yêu thương mới là con đường dẫn tới mối hiệp thông trọn vẹn giữa chúng ta.

    Chúng ta hãy nhìn lên Vị Thiên Chúa bị đóng đanh và hãy xin Người ban cho chúng ta ơn biết hiệp nhất hơn và huynh đệ hơn. Khi chúng ta bị cám dỗ theo đường lối của thế gian này, chớ gì chúng ta được nhắc nhở những lời của Chúa Giêsu: "Ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất nó; và ai đánh mất sự sống mình vì Thày và vì Phúc Âm thì lại giữ được nó" (Marco 8:35). Những gì bị cho là bị mất mát trước mắt thế gian thì lại là ơn cứu độ đối với chúng ta. Chớ gì chúng ta học từ Chúa, Đấng đã cứu chúng ta bằng việc hư không hóa bản thân mình (xem Phil 2:7) và trở nên người kháctừ vị thế là Thiên Chúa thành con người; từ là thần linh trở nên xác thịt; từ là vua chúa trở thành nô lệ. Người đã xin chúng ta hãy làm như vậy, hãy hạ mình xuống, hãy trở nên "người khác" để vươn tới những người khác. Chúng ta càng gần với Chúa Giêsu chúng ta mới càng cởi mở và "quốc tế", vì chúng ta mới cảm thấy trách nhiệm đối với người khác. Và người khác mới trở thành phương tiện cho ơn cứu độ của chúng ta: tất cả những người khác, hết mọi con người, bất kể quá khứ và niềm tin của họ. Bắt đầu với người nghèo, thành phần giống Chúa Kitô nhất. Đức Tổng Giám Mục cao cả thành Contantinopoli là Thánh John Chrysostom đã từng viết: "Nếu không có người nghèo, thì phần lớn ơn cứu độ của chúng con sẽ bị thiệt hại" (On the Second Letter to the Corinthians, XVII, 2). Xin Chúa giúp chúng ta cùng nhau hành trình trên con đường huynh đệ, nhờ đó trở nên những chứng nhân khả tín của Vị Thiên Chúa hằng sống.

     

     

    Lời Kêu Gọi Hòa Bình

     

     

    image.png

    Piazza del Campidoglio: Tuesday, 20 October 2020

     Giờ đây, chúng tôi xin trân trọng quyết tâm nhận lấy cho mình,

    cũng như đề ra cho các vị lãnh đạo của các quốc gia,

    cùng cho những người công dân trên thế giới Lời Kêu Gọi Hòa Bình này

     

    Hợp nhau ở Roma, theo "tinh thần Assisi", và liên kết một cách thiêng liêng với các tín đồ khắp thế giới, cũng như với tất cả mọi con người nam nữ thiện chí, chúng tôi đã sát cánh với nhau để nguyện cầu khẩn xin cho thế giới của chúng ta tặng ân hòa bình. Chúng tôi đã nghĩ đến những vết thương của nhân loại, chúng tôi liên kết các lời cầu nguyện âm thầm của rất nhiều anh chị em đau khổ của chúng tôi, tất cả những người anh chị em thường vô danh và bị quên lãng. Giờ đây, chúng tôi xin trân trọng quyết tâm nhận lấy cho mình, cũng như đề ra cho các vị lãnh đạo của các quốc gia, cùng cho những người công dân trên thế giới Lời Kêu Gọi Hòa Bình này.

    Ở trên Đồi Capitoline này, sau cuộc xung đột lớn nhất trong lịch sử, các quốc gia lâm chiến đã thực hiện một hiệp ước, dựa trên một giấc mơ hiệp nhất mà sau đó đã trở thành hiện thực, đó là giấc mơ của một Âu Châu hiệp nhất. Ngày nay, vào những thời khắc bất ổn này, như chúng ta cảm thấy các tác dụng của dịch bệnh Covid-19, đang đe dọa hòa bình, bởi những thứ bất quân bình và lo sợ càng ngày càng trầm trọng hơn, chúng tôi mạnh mẽ quả quyết rằng không ai có thể được cứu thoát một mình: không người nào, không một cá nhân nào!

    Các cuộc chiến tranh và hòa bình, các thứ dịch bệnh và việc chăm sóc y tế, tình trạng đói khổ và được có lương thực, hiện tượng hâm nóng toàn cầu và việc phát triển khả chấp, tình trạng phân tán của các thành phần dân chúng, việc loại trừ các thứ đe dọa về nguyên tử và việc giảm bớt những gì là bất bình đẳng: những sự này không phải là các vấn đề liên quan đến riêng một quốc gia nào. Ngày nay, trong một thế giới đang liên hệ với nhau hơn nữa, nhưng lại thường thiếu cảm quan huynh đệ, chúng ta lại càng hiểu được điều này hơn nữa. Tất cả chúng ta đều là anh chị em với nhau! Chúng ta hãy cầu cùng Đấng Tối Cao, sau cơn thử thách này, không còn là "những người khác", mà là "chúng tôi" rộng lớn, phong phú tính cách đa dạng. Thời giờ đã điểm để tái mạnh mẽ mộng mơ rằng hòa bình là những gì khả dĩ, là những gì cần thiết, một thế giới không có chiến tranh không phải là những gì ảo tưởng. Đó là lý do tại sao chúng tôi muốn kêu gọi một lần nữa rằng: "Không còn chiến tranh nữa"!

    Thảm thương thay, đối với nhiều người, chiến tranh, một lần nữa, dường như là phương tiện khả dĩ để giải quyết các thứ tranh cãi quốc tế. Không phải thế. Trước khi quá muộn, chúng tôi muốn nhắc nhở mọi người rằng chiến tranh bao giờ cũng biến thế giới thành tệ hơn. Chiến tranh là thứ thảm bại về chính trị và nhân loại.

    Chúng tôi kêu gọi các vị lãnh đạo chính quyền hãy loại trừ thứ ngôn ngữ chia rẽ, thường gây ra bởi sợ hãi và ngờ vực, cũng như hãy tránh đi vào những con đường sa lầy bất khả vãn hồi. Cùng nhau chúng ta hãy nhìn tới thành phần nạn nhân. Đang xẩy ra quá nhiều tất cả các thứ xung đột hiện nay.

    Chúng tôi kêu gọi các vị lãnh đạo quốc gia là chúng ta hãy cùng nhau thực hiện việc kiến tạo nên một kiến trúc mới cho hòa bình. Chúng ta hãy hợp lực để cổ võ sự sống, sức khỏe, giáo dục và hòa bình. Đã đến lúc cần phải chuyển hướng các nguồn lợi được sử dụng vào việc sản xuất các thứ vũ khí càng hủy hoại và chết chóc hơn, vào việc chọn sự sống cùng chăm sóc cho nhân loại cũng như cho ngôi nhà chung. Chúng ta đừng phí giờ nữa! Chúng ta hãy bắt đầu với những đích nhắm khả đạtchớ gì chúng ta bắt tay ngay vào việc liên kết các nỗ lực của chúng ta, để ngăn chặn tình trạng lây lan thứ vi khuẩn này, cho đến khi có một thứ chủng ngừa thích hợp và thuận lợi cho tất cả mọi người. Dịch bệnh này đang nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta là những người anh chị em ruột thịt với nhau.

    Chúng tôi kêu gọi tất cả mọi tín đồ, cũng như các con người nam nữ thiện tâm: chúng ta hãy trở nên những tay thủ công nghệ sáng tạo của hòa bình, chúng ta hãy xây đắp mối thân tình về xã hội, chúng ta hãy chấp nhận nền văn hóa đối thoại. Việc đối thoại chân thành, liên lỉ và dũng cảm là kháng tố cho tâm trạng ngờ vực, cho tình trạng chia rẽ và hành vi bạo động. Việc đối thoại ngay từ đầu lột trần các thứ luận điệu về những thứ chiến tranh hủy hoại tình huynh đệ, mà gia đình nhân loại được kêu gọi sống với nhau.

    Không ai được cảm thấy mình được miễn trừ khỏi việc này. Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm chung. Tất cả chúng ta cần tha thứ cho nhau và được nhau tha thứ. Những thứ bất công của thế giới và của lịch sử không được chữa lành bởi lòng hận thú ghen ghét và bằng việc trả đũa rửa hận, mà bằng việc đối thoại và thứ tha.

    Xin Thiên Chúa tác động nơi chúng ta, trong quyết tâm theo đuổi các lý tưởng ấy, và thực hiện cuộc hành trình chúng ta đang cùng nhau thực hiện. Xin Ngài đụng chạm đến hết mọi cõi lòng, và làm cho chúng ta trở thành người loan tin vui hòa bình.

    Roma, Đồi Capitoline, ngày 20 tháng 10 năm 2020

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2020/documents/papa-francesco_20201020_omelia-pace.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC- CN29TN-A

  •  
    Tinh Cao
     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật XXIX Thường Niên Năm A

     

     

     

    image.png
     

    Những người đối thoại với Chúa Giêsu bấy giờ quyết chắc một điều là không có chọn lực nào khác cho vấn nạn được họ đặt ra:

    một là "có" hai là "không", thế thôi.

    Họ đã chờ đợi, chính vì họ họ nắm chắc việc họ đầy Chúa Giêsu đến chân tường bằng vấn nạn ấy, và làm cho Người bị sập bẫy của họ

     

    Pope Francis gives the Angelus address Aug. 30, 2020. Credit: Vatican Media.

     Người nhắc nhở rằng mỗi người đều mang nơi bản thân một hình ảnh khác - được chúng ta ấp ủ trong lòng, trong linh hồn -

    đó là hình ảnh Thiên Chúa, và vì thế mà mỗi một người nặng nợ sự hiện hữu của mình, sự sống của mình đối với Ngài và chỉ một mình Ngài thôi.

     

      

    image.png
     

    Hết mọi người chúng ta, bởi Phép Rửa, được kêu gọi để trở thành một sự hiện diện sống động trong xã hội...

    trong việc góp phần của mình vào công cuộc kiến tạo nên một nền văn minh yêu thương trong công lý và tình huynh đệ.

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Bài Phúc Âm hôm nay (xem Mathêu 22:15-21) cho chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu đối đầu với những gì là giả hình nơi thành phần đối phương của Người. Mở đầu họ tỏ lời ca tụng nhiều điều về Người - sau đó họ đặt một vấn đề quỉ quyệt để đẩy Người vào chỗ rắc rối, mà làm cho Người mất uy tín trước mặt dân chúng. Họ hỏi Người rằng: "Việc trả thuế cho Cesa có hợp pháp hay chăng?" (câu 17), tức là nộp thuế cho vị hoàng đế Roma. Vào thời ấy, ở Palestine, vì cả các lý do chính trị nữa, không dễ gì mà chịu đựng nổi quyền thống trị của Đế Quốc Roma - phản ứng này cũng dễ hiểu thôi, vì họ là những kẻ xâm chiếm.

    Đối với dân chúng thì việc tôn thờ vị hoàng đế, mà hình ảnh của ông ta được in ấn trên đồng bạc cắc, là những gì xỉ nhục cho vị Thiên Chúa của Israel. Những người đối thoại với Chúa Giêsu bấy giờ quyết chắc một điều là không có chọn lực nào khác cho vấn nạn được họ đặt ra: một là "có" hai là "không", thế thôiHọ đã chờ đợi, chính vì họ họ nắm chắc việc họ đầy Chúa Giêsu đến chân tường bằng vấn nạn ấy, và làm cho Người bị sập bẫy của họ. Thế nhưng, Người biết được ý đồ gian ác của họ và tránh khỏi cái bẫy sập ấy. Người muốn họ cho Người xem đồng bạc cắc, đồng bạc cắc để đóng thuế, rồi cầm lấy nó mà hỏi hình ảnh được in ấn trên đồng bạc cắc này là của ai. Câu trả lời đó là của Cesa, tức là của vị Hoàng đế. Bấy giờ Chúa Giêsu trả lời rằng: "Như thế thì những gì của Cesa thì hãy trả cho Cesa, còn những gì của Thiên Chúa thì hãy trả về cho Thiên Chúa" (câu 21).

    Với câu trả lời này, Chúa Giêsu đã phỗng tay trên. Bao giờ Chúa Giêsu cũng làm chủ tình hình. Một đàng, Người công nhận rằng cần phải trả cho Cesa - đối với tất cả chúng ta nữa, đều phải trả thuế - vì hình ảnh trên đồng bạc cắc là của ông ta; thế nhưng trên hết Người nhắc nhở rằng mỗi người đều mang nơi bản thân một hình ảnh khác - được chúng ta ấp ủ trong lòng, trong linh hồn - đó là hình ảnh Thiên Chúa, và vì thế mà mỗi một người nặng nợ sự hiện hữu của mình, sự sống của mình đối với Ngài và chỉ một mình Ngài thôi.

    Trong câu nói này của Chúa Giêsu, chúng ta chẳng những thấy được cái tiêu chuẩn để phân biệt giữa lãnh vực chính trị và lãnh vực tôn giáo; những hướng dẫn rõ ràng xuất phát từ sứ vụ của tất cả mọi tín hữu ở mọi thời đại, ngay cả chúng ta hiện nay. Việc trả thuế là nhiệm vụ của người công dân, để tuân hợp với các luật lệ chính đáng của chính quyền. Đồng thời, cũng cần phải khẳng định quyền tối thượng của Thiên Chúa trong đời sống con người cũng như trong lịch sử nữa, bằng việc tôn trọng quyền lợi của Thiên Chúa đối với tất cả những gì thuộc về Ngài.

    Do đó, sứ vụ của Giáo Hội cũng như của Kitô hữu đó là nói về Thiên Chúa và làm chứng cho Ngài trước những con người nam nữ của thời đại chúng ta. Hết mọi người chúng ta, bởi Phép Rửa, được kêu gọi để trở thành một sự hiện diện sống động trong xã hội, một sự hiện diện sống động được tác động bởi Phúc Âm cũng như bởi sinh lực Thánh Linh. Đó là vấn đề khiêm hạ dấn thân, đồng thời cũng can đảm dấn thân, trong việc góp phần của mình vào công cuộc kiến tạo nên một nền văn minh yêu thương trong công lý và tình huynh đệ.

    Xin Mẹ Maria Rất Thánh giúp cho tất cả chúng ta được thoát khỏi tất cả những gì là giả hình và trở thành những người công dân chân thành và xây dựng. Xin Mẹ nâng đỡ thành phần môn đệ Chúa Giêsu chúng ta trong sứ vụ làm chứng rằng Thiên Chúa là tâm điểm và là ý nghĩa của cuộc đời.

    (Sau huấn từ truyền tin, ĐTC nói tiếp:)

    Anh chị em thân mến,

    Hôm nay, chúng ta cử hành Ngày Thế Giới Truyền Giáo, theo đề tài: "Này con đây, xin hãy sai con. Những thợ đệt tình huynh đệ". Tuyệt vời thay chữ "những người thợ dệt": hết mọi Kitô hữu được kêu gọi trở thành một người thợ dệt của tình huynh đệ. Nhất là các vị thừa sai và các vị truyền giáo - các linh mục, tu sĩ nam nữ, và giáo dân -, những con người gieo vãi Phúc Âm trong cánh đồng lớn rộng của thế giới này. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ và cung cấp cho họ những nâng đỡ cụ thể của chúng ta. Theo chiều hướng ấy, tôi xin cám ơn Chúa về việc giải phóng hằng trông đợi cho Cha Pier Luigi Maccalli... - chúng ta hãy vỗ tay chào mừng ngài! - vị bị bắt cóc 2 năm trước đây ở Niger. Chúng ta đồng thời cũng hân hoan nữa vì 3 con tin khác cùng được thả ra với ngài. Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho các nhà truyền giáo cùng các giáo lý viên, cũng như cho những ai bị bách hại hay bị bắt cóc ở các phần đất khác nhau trên thế giới.

     

    http://w2.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201018.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ

 

  •  
    BBT CGVN
     
    Fri, Oct 16 at 8:26 PM
     
     


    Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới

    Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity

    (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)

    www.conggiaovietnam.net      This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

     

    HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM

    THƯ GỬI CỘNG ĐỒNG DÂN CHÚA

     

    HDGMVN.png

     

    Anh chị em thân mến,

    1. Trong Tông Hiến Venerabilium Nostrorum, ngày 24 tháng 11 năm 1960, Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII công bố việc thiết lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam. Năm nay 2020, chúng ta kỷ niệm 60 năm sự kiện đáng nhớ này. Chúng tôi vui mừng được gặp gỡ nhau trong Hội Nghị thường niên, tại Trung Tâm Mục Vụ của Tổng Giáo Phận Sài Gòn – Thành Phố Hồ Chí Minh, xin gửi lời chào thân ái đến toàn thể cộng đồng Dân Chúa và mong muốn chia sẻ cùng anh chị em vài tâm tình về đời sống và sứ mệnh Giáo Hội.

    2. Trong Tông Thư Jam in Pontificatus (1961), Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII viết: "Từ nay hầu hết các giáo phận ở Việt Nam sẽ do các Giám Mục bản quốc quản trị. Sự kiện đó minh chứng cách hùng hồn sự trưởng thành và khả năng của hàng giáo sĩ bản xứ nay đã đông đúc và được huấn luyện đầy đủ". Tại thời điểm đó, ở Việt Nam có khoảng 1.500.000 (một triệu rưỡi) người Công Giáo thuộc 17 giáo phận, ngày nay trên toàn quốc, có khoảng 7.000.000 (7 triệu) trong 27 giáo phận. Đây là dấu hiệu sự trưởng thành và phát triển của Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam, mặc dù việc loan báo Tin Mừng vẫn còn nhiều giới hạn. Chúng ta cùng nhau tạ ơn Thiên Chúa là nguồn mọi ân phúc, và tri ân các bậc tiền nhân về di sản cao quý các ngài để lại bằng mồ hôi và nước mắt, đôi khi bằng cả máu đào minh chứng niềm tin. Tâm tình tri ân đích thật không chỉ mời gọi chúng ta đón nhận mà còn phải sống, khai triển và chuyển tải di sản các ngài để lại, cách riêng là sự hiệp thông trong Giáo Hội và sứ mệnh làm muối cho đời, ánh sáng cho trần gian (x. Mt 5,13-16).

    3. Từ khi thiết lập Hàng Giáo Phẩm tới nay, dù phải đối diện với không ít khó khăn, thử thách, Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam vẫn luôn duy trì sự hiệp thông với Đức Thánh Cha và Giáo Hội hoàn vũ, cũng như giữ gìn sự hiệp thông trong Giáo Hội tại quê nhà. Mỗi người chúng ta cần ý thức đóng góp phần mình vào việc xây dựng sự hiệp thông đó như thánh Phaolô kêu gọi: "Xin anh em hãy làm cho niềm vui của tôi được trọn vẹn, là hãy có cùng một cảm nghĩ, cùng một lòng mến, cùng một tâm hồn, cùng một ý hướng như nhau. Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác" (Pl 2,2-4).

    Trong bối cảnh hiện tại, chúng tôi cũng rất quan tâm đến những lệch lạc trong đời sống đức tin nơi một vài phong trào đạo đức, có thể do thiếu hiểu biết giáo lý, hoặc do những bất cập trong các hoạt động mục vụ tại một số giáo xứ. Vì thế, xin anh em linh mục, với đức ái mục tử, hãy nỗ lực đồng hành với anh chị em trong các giáo xứ nhằm giúp họ trở thành những môn đệ và tông đồ thực thụ của Đức Giêsu, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống của tất cả mọi người (x. Ga 14,6).

    4. Hiệp thông trong Giáo Hội là để "cùng nhau bồi đắp nền văn minh tình thương và sự sống" (Kinh Đức Mẹ La Vang). Thật vậy, "vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô" (Hiến chế Mục Vụ, 1). Với tinh thần đó, trong những ngày này, chúng tôi kêu gọi anh chị em tích cực tham gia vào việc cứu trợ nạn nhân bão lụt tại miền Trung. Đồng thời, để ngăn ngừa dịch bệnh Covid-19 tái bùng phát, chúng ta hãy tuân thủ những quy định về y tế và góp phần với toàn xã hội trong việc xây dựng môi trường sống lành mạnh.

    5. Để bồi đắp nền văn minh tình thương và sự sống, chúng tôi cũng muốn lưu ý anh chị em về việc sử dụng các phương tiện truyền thông. Trong thế giới ngày nay, các phương tiện truyền thông hiện đại là khí cụ hữu hiệu đế mở rộng tâm trí, kết nối yêu thương và gia tăng tình liên đới. Đáng tiếc là có nhiều người sử dụng các phương tiện truyền thông để gây chia rẽ hơn là hiệp nhất, gieo rắc hận thù hơn là tình yêu, cổ vũ lầm lạc hơn là chân lý. Là người Công Giáo, chúng ta phải sử dụng các phương tiện truyền thông để phục vụ chân lý, tình yêu và hiệp nhất để đóng góp cho sự phát triển toàn diện của con người. Mới đây, ngày 10 tháng 10 năm 2020, tại vương Cung Thánh Đường Thánh Phanxicô Assisi, Carlo Acutis (1991-2006) được tuyên phong Chân Phước. Ngài là mẫu gương tiêu biểu cho chúng ta trong việc sử dụng các phương tiện truyền thông để loan báo Tin Mừng tình yêu của Thiên Chúa cho anh chị em đồng loại.

    6. Thế giới kỹ thuật số cũng là "ngôi nhà" thân thương của người trẻ. Giáo Hội luôn quan tâm đến người trẻ, vì thế Giáo Hội Việt Nam dành ba năm 2019-2022 để tập trung vào mục vụ giới trẻ. Chủ đề mục vụ của năm 2021 tới đây là "Đồng hành với người trẻ trong đời sống gia đình". Gia đình là nơi người trẻ tập sống tương quan căn bản với Thiên Chúa trong cầu nguyện, tương quan hiếu thảo với cha mẹ, và tương quan huynh đệ với anh chị em trong nhà. Gia đình cũng là nơi người trẻ học tập những đức tính nhân bản như trung thực, quảng đại, phục vụ, tinh thần trách nhiệm. Ước mong các bạn trẻ cùng với cha mẹ mình vun đắp gia đình thành ngôi nhà cầu nguyện, mái ấm yêu thương và nơi đào tạo con người trưởng thành toàn diện.

    Chúng ta đang sống trong tháng Mân côi, xin Đức Mẹ Mân côi giúp chúng ta biết noi gương Mẹ thưa "Vâng" với Lời Chúa và trở thành sứ giả loan báo Tin Mừng cho người khác, bằng đời sống chan chứa yêu thương và dấn thân phục vụ.

    Làm tại Trung tâm mục vụ TGP. Sài Gòn - TP. HCM,
            Ngày 15 tháng 10 năm 2020

    Chủ tịch HĐGMVN
            đã ký
            TGM. Giuse Nguyễn Chí Linh
           Tổng Giáo phận Huế

    Tổng thư ký HĐGMVN

    đã ký
            Gm. Phêrô Nguyễn văn Khảm
           Giáo phận Mỹ Tho

     

     

     

     

    ////////////

    Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,

    Trong số những người thân của chúng ta

    Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những thông tin này...

    Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến thông tin này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.

    Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet

    Xin chân thành cám ơn

    This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.   

    www.conggiaovietnam.net 

    //////////// 

           

     

    --
     

 

ĐỜI SỐNG TRONG THẦN KHÍ - LỜI GỌI FATIMA 13-10-1917

  •  
    phung phung chuyển
     
     
    Mon, Oct 12 at 5:18 PM
     
     
     
    Ngày 13 tháng 10 kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần cuối với phép lạ mặt trời quay tại Fatima.
    Xin chia sẻ nhạc cảnh "Lời Gọi Fatima"
    Kính,
    Phạm Trung
     
     
    2/From: suyniemhangngay1

    FATIMA NĂM 1917

    Mặt Trời Quay, Một Phép Lạ Vĩ Đại Chưa Từng Xảy Ra Và Không Ai Có Thể Chối Cãi Được!

    Chắc hẳn khi nhắc đến tên Fatima, các bạn đã nghe nói đến phép lạ mặt trời quay?

    Nhưng các bạn có biết rằng qua cách thức phép lạ xảy ra, thì đây hẳn là một phép lạ vĩ đại nhất chưa từng xảy ra trong lịch sử Giáo Hội?  Hay: Phải chăng đây là một chuyện thêm thắt và bịa đặt thái quá?

    Hy vọng qua những dòng sau đây, các bạn sẽ có được sự nhận định chính xác hơn.

    Để mọi người tin

    Vào ngày 13.10.1917, tại ngọn đồi Cova da Iria ở Fatima, Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa, đã hiện ra lần thứ sáu với ba trẻ chăn chiên: Lucia (10 tuổi), Francisco (7 tuổi) và Jacinta (6 tuổi).

    Nhưng nhiều người cho rằng việc Đức Mẹ hiện ra chỉ là trò hề, do ba đứa trẻ nhà quê bịa đặt ra để gạt gẫm người khác, hay do thủ đoạn của những người lớn đứng phía sau giật dây để nhắm tới một mục đích chính trị hay kinh tế nào đó.

    Chính bà mẹ Lucia cũng hoàn toàn nghi ngờ, đến nỗi bà còn đánh đập con gái mình vì cho rằng Lucia nói dối.

    Để đánh tan sự nghi ngờ và bất tín của thiên hạ, nhất là để mọi người tin nhận biến cố Fatima là sự thật, trong lần hiện ra vào ngày 13.07.1917, Vị Thiên Nữ đã hứa là vào ngày 13.10.1917, sẽ có một phép lạ vĩ đại xảy ra trước sự chứng kiến của mọi người.

    Lời hứa này còn được Vị Thiên Nữ nhắc lại vào ngày 19.08.1917 và vào ngày 13.09.1917.

    Vâng, trong lần hiện ra vào ngày 13.09.1917, sự thông báo của Vị Thiên Nữ về một phép lạ vĩ đại sẽ xảy ra vào ngày 13 tháng 10 tới, cũng được ba trẻ nói cho mọi người hay.  Vì thế, đúng vào ngày đó, đã có khoảng từ 50 đến 70.000 người đã tấp nập đổ xô về Fatima, trong số họ, gồm có đủ mọi hạng người, từ các tín hữu, những người tò mò cho đến cả những người nghi ngờ chống đối.

    Nhiều phóng viên của những tờ báo lớn ở Bồ Đào Nha cũng đều có mặt trong lần hiện ra hôm đó.  Nhưng có lẽ những phóng viên này chỉ muốn đến để soạn sửa cho bản tin ăn khách sẽ được đăng ở trang nhất trên các tờ báo của họ trong số ra ngày mai với tít lớn: “Sự thất bại ê chề của hiện tượng Fatima,” hay: “Nhân loại văn minh của thế kỷ XX vẫn còn bị những chuyện hoang đường lừa đảo” kèm theo những bài bình luận đầy giọng mỉa mai châm biếm tôn giáo, nếu như phép lạ đã được loan báo trước, không xảy ra.  Nhưng vào ngày 13.10.1917, mọi sự đã xảy ra hoàn toàn khác với ý nghĩ của những nhà báo này: Phép lạ cả thể đã thực sự xảy ra; mặt trời đã quay cuồng trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt hôm đó.

     

    Một vị giáo sư là chứng nhân hiện tượng lạ lùng hôm đó

     

    Ở đây, chúng ta hãy nghe tiến sĩ José Maria Proença de Almeida Garrett, giáo sư môn khoa học tự nhiên đại học Coimbra, kể lại những gì ông đã quan sát thấy ở Fatima hôm đó.  Vì ông là một giáo sư, nên lời tường trình của ông rất khả tín và gây được sự chú ý của mọi người:

    “Hôm đó, tôi đến nơi vào giữa trưa.  Cơn mưa tầm tã từ buổi sáng sớm chẳng những không ngớt, mà bây giờ còn bị những trận gió dữ dội thổi ào tới tấp như muốn làm tràn ngập cả cảnh vật.  (…) Lúc đó vào khoảng 2 giờ chiều.  Trong vài giây lát trước đó, mặt trời còn bị che khuất sau đám mây dày đặc, bỗng chốc nó chiếu sáng qua đám mây.  Mọi cặp mắt đều hướng nhìn về phía mặt trời như bị một sức mạnh nam châm vô hình nào đó cuốn hút vậy.  Chính tôi cũng nhìn thẳng vào mặt trời.  Nó trông giống như một cái đĩa sáng rực rỡ, chói lọi, nhưng không làm lóa mắt.  (…) Nhưng mặt trời vào lúc bấy giờ không làm lóa mặt, không giống như khi chúng ta nhìn nó bị che khuất sau một đám mây.  Không, bầu trời lúc bấy giờ hoàn toàn trong sáng, chứ không hề có một vẩn mây nào che khuất mặt trời cả; nó xuất hiện rõ ràng giữa bầu trời.  Cái đĩa sáng chói đầy mầu sắc rực rỡ đó không đứng yên, nhưng chuyển động rất nhanh.  Và đó không phải là những tia sáng lung linh phát ra từ các ngôi sao.  Cái đĩa lửa quay tròn với một tốc độ nhanh khủng khiếp, khiến từ đám đông những người có mặt hôm đó, bỗng chốc vang lên những tiếng kêu la sợ hãi thất thanh.  Mặt trời cứ tiếp tục quay tròn như thế cùng với tốc độ nhanh khủng khiếp tương tự, đồng thời nó tách ra khỏi không trung và tiến đến gần mặt đất với mầu đỏ máu, mọi cảnh vật như đang sắp sửa bị nghiền nát dưới độ quay nhanh khủng khiếp của vòng lửa không lồ.  (…) Tất cả những hiện tượng này, tôi đã bình tĩnh quan sát và trình bày ra đây sự nhận xét khách quan của mình, chứ không do bất cứ sự xúc động nào chi phối cả.  Tôi cũng hoàn toàn chờ đợi sự nhận xét và quan điểm của kẻ khác.”[1]

     

    Phải chăng đám đông bị thôi miên?

    Hàng chục ngàn người đều đổ nhìn về phía mặt trời đang quay lộn kỳ lạ.  Về phép lạ mặt trời quay, có lẽ sẽ có người cắt nghĩa ngay rằng vì đã được báo từ trước, và đám đông đã đến Fatima với một tâm trạng quá nóng lòng hồi hộp chờ đợi.  Vì thế, khi có một hiện tượng bất bình thường nào đó nơi mặt trời xảy ra, họ đã vội cho là phép lạ, và rồi sự công nhận đó cứ lan tỏa ra nhanh trong đám đông một cách vô ý thức như một dòng điện vậy, tương tự như phản ứng của các khán giả ngồi xem đá banh trong một sân vận động khi có cầu thủ đá thủng lưới đối phương.

    Nhưng sự cắt nghĩa đó sẽ hoàn toàn trở nên buồn cười và không thể đứng vững được khi sự kiện cụ thể xảy ra trong thực tế, đó là người ta có thể quan sát và nhìn thấy được phép lạ mặt trời quay trong chu vi rộng 1550 cây số vuông.

    Rất nhiều nhân chứng đã từ xa chứng kiến được phép lạ mặt trời, lại là những người vô tín ngưỡng, những người đã từng phê bình và cười chê những khách đến Fatima hôm đó như những kẻ “nhẹ dạ cả tin.”  Trong số những người quan sát được phép lạ mặt trời từ xa, chứ không có mặt tại Fatima, đã cho ý kiến như sau:

    Linh mục Joaquim Lourenco, hiện là nhà giáo luật học của giáo phận Leiria, nhưng vào lúc xảy ra phép lạ, hãy còn là một học trò và cùng người anh và các bạn bè của ngài đang có mặt tại làng Alburitel, cách Fatima vào khoảng 54  km.  Tất cả đều tưởng ngày tận thế đã đến.

    Cha Lourenco tường thuật lại như sau: “Tôi nghĩ rằng tôi không đủ khả năng để diễn tả lại những gì chính tôi đã chứng kiến xưa kia.  Tôi nhìn như dán mắt vào mặt trời để quan sát: Mặt trời có màu nhợt, đến nỗi tôi có thể nhìn thẳng vào nó mà không bị đau mắt chút nào cả.  Mặt trời vào lúc bấy giờ trông tựa như một quả bóng bằng tuyết, quay chung quanh cái trục của mình, và bỗng chốc nó như rơi ra khỏi bầu trời, quay lượn ngoằn ngoèo và tiến sát gần mặt đất với vẻ đầy đe dọa.  Vì quá sợ hãi, tôi đã chạy nấp vào phía sau người lớn đang đứng khóc lóc vì tưởng rằng thế giới trong giây lát nữa sẽ bị chấm tận.  Bên ngoài ngôi trường làng của chúng tôi, có một đám đông đang tụ họp lại; còn đám học trò chúng tôi thì xô nhau chạy ra khỏi lớp học và đi xuống đường.  Khi phép lạ bắt đầu xảy ra thì chúng tôi nghe thấy tiếng kêu la của những người đang đứng đầy ngoài đường phía trước cổng trường, đàn ông cũng như đàn bà…

    Lúc bấy giờ có một người vô thần, mà cả buổi sáng hôm đó cứ rêu rao lên tiếng chê bai cười nhạo những người tới Fatima là “những kẻ ngu ngốc,” cốt chỉ để xem một đứa bé gái nhà quê.  Nhưng trong suốt lúc xảy ra phép lạ thì ông ta đứng đờ ra như một người bị bất toại cả thân mình và chỉ đưa mắt cắm chặt vào mặt trời.  Ông ta bắt đầu run rẩy cả mình mẩy lẫn chân tay, rồi quỳ xuống trên bùn lầy và giơ hai tay lên trời cầu xin Chúa tha thứ cho mình.”[2]

    Một hiện tượng không thể cắt nghĩa được

    Qua sự trình bày của tất cả mọi nhân chứng có mắt hôm đó khi xảy ra phép lạ mặt trời quay, người ta có thể nói được rằng phép lạ cả thể đó có bốn đặc điểm khác nhau:

    1.  Đám đông đã có thể nhìn thẳng vào một vật sáng chói lọi, mà họ cho là mặt trời, chứ họ không cần phải đeo kính râm hay bất cứ phương tiện bảo vệ mắt nào cả.

    2.  Vừng sáng chói lọi đó đã tỏa ra những tia sáng mầu sắc rực rỡ xuống trên mặt đất, đến nỗi mọi cảnh vật đều bị nhuộm mầu hết.

    3.  Vừng sáng chói lọi rực rỡ đó rơi xuống trên đám đông.

    4.  Chỉ trong vòng mấy phút mà cả vùng đất Fatima đang bùn lầy dơ bẩn, bỗng chốc trở thành khô cứng, và áo quần của đám đông trên dưới 60 ngàn người từng bị cơn mưa cả buổi sáng làm ướt đẫm, cũng hoàn toàn khô ráo bình thường.

    Đúng vậy, chỉ trong vòng khoảng 10 phút đồng hồ mà cả mặt đất lầy lội cũng như quần áo ướt át của đám đông bỗng chốc khô ráo hoàn toàn.  Đó quả là một điều đã minh nhiên nói lên rằng ngoài phép lạ siêu nhiên ra, không thể tìm ra được lời giải thích theo phương diện tự nhiên được.

    Nỗi lo lắng của Mẹ Maria cho con cái loài người

    Nếu thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã từng ước ao là khi được về trên trời, thánh nữ sẽ trở thành tình yêu đầy sáng tạo để cứu giúp mọi người, thì nay Fatima và nhất là phép lạ mặt trời quay, là một bằng chứng hùng hồn của tình yêu đầy sáng tạo của Mẹ Maria đối với con cái loài người chúng ta, dĩ nhiên, trên hết là bằng chứng của tình yêu Thiên Chúa.

    Bởi vậy, chúng ta hãy nghiêm chỉnh đón nhận dấu chỉ của sự lo lắng của Mẹ Thiên Chúa; đúng như lời chị Lucia đã cảnh báo: “Fatima luôn luôn mang tính cách thời sự cao điểm của nó.”  Bởi vì, đối với Thiên Chúa, thời giờ là vô tận; nhưng đối với phàm nhân chúng ta, thời giờ luôn có giới hạn của nó.  Và giới hạn đó không ai biết được dài ngắn, lâu mau.  Vì chưa bao giờ có ai biết được mình sẽ được sinh ra lúc nào, và cũng rất ít ai biết được mình sẽ chết lúc nào.  Ngày tận cùng của mỗi người sẽ xảy đến một cách bất chợt, không ngờ trước được, tương tự như một kẻ trộm vậy (x.  Mt 24,37-44).  Do đó, Đức Giêsu đã căn dặn chúng ta: “Các con phải canh chừng, phải tỉnh thức, vì các con không biết khi nào thời ấy đến!” (Mc 13,33).

    Nhưng dĩ nhiên, sự tỉnh thức và canh chừng mà Chúa nói đây, không có nghĩa là sự ngồi chờ cách thụ động, vô vi; nhưng là một sự tỉnh thức đầy sáng tạo, nghĩa là một sự tỉnh thức chờ đợi đầy tính năng động mà Mẹ Maria đã chỉ cho chúng ta tại Fatima cách đây đúng 90 năm về trước.  Đó là:

    • Mỗi người phải ăn năn sám hối và cải thiện cuộc sống cá nhân của mình;

    • Hằng ngày hãy siêng năng và sốt sắng lần hạt Mân Côi;

    • Tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ, như Chúa muốn.

    Nếu được thế, thế giới sẽ được hòa bình, nhiều dân tộc sẽ tránh khỏi cảnh bị diệt vong và nhiều linh hồn sẽ không bị trầm luân trong hỏa ngục đời đời.

    LM Nguyễn Hữu Thy

    Nguồn: vietboston.com

    Xin xem thêm:  SỨ ĐIỆP FATIMA http://suyniemhangngay.net/201 6/10/10/su-diep-fatima/


     

    [1] Trích trong: Fonseca, “Maria spricht zur Welt”, Fatimas Geheimnis und weltgeschichtliche Sendung, Prof. Dr. L.Gonzaga da Fonseca. Paulusverlag Freiburg Schweiz, 98/99.

    [2] Trích trong: “Meet the Witnesses”, John Haffert, World Apostolate of Fatima, 64.   

    Download all attachments as a zip file
    •  
      FATIMA NĂM 1917.docx
      549.1kB
    • image001.jpg
      106.8kB
    • image002.jpg
      205.6kB