7. Đời Sống Mới Trong Thần Khí

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -LÒNG THƯƠNG XOT CHÚA LỚN HƠN...

 

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Fri, Dec 18 at 11:41 PM
     
     
     
     
     
    Ảnh cùng dòng

    Lòng thưong xót của Thiên Chúa lớn lao hơn tội lỗi của chúng ta


    Lòng thương xót của Thiên Chúa lớn lao hơn tội lỗi của chúng ta

    Chúng ta tất cả đều cần đến ơn tha thứ của Thiên Chúa giải thoát khỏi sự dữ, tội lỗi và cái chết. Dù chúng ta có lỗi phạm gì đi nữa, thì lòng thương xót của Thiên Chúa lớn lao hơn tội lỗi của chúng ta

    ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hơn 70.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu tham dự buổi gặp gỡ hàng tuần với ĐTC sáng thứ tư hôm qua.  ĐTC đã kết thúc các suy tư về lòng thương xót trong Cựu Ước với thánh vịnh 51, là lời cầu sám hối xưng thú lỗi lầm và xin tha tội, trong đó người cầu nguyện để cho tình yêu của Chúa thanh tẩy và trở thành một thụ tạo mới, có khả năng vâng lời, có tinh thần vững mạnh và chúc tụng chân thành.

    Tựa đề do truyền thống do thái cổ xưa đặt cho thánh vịnh ám chỉ vua Đavít và tội nhà vua phạm với bà Betsabea,vợ ông Urigia người Híttít. Chúng ta biết rõ chuyện của vua Đavít, được Thiên Chúa kều gọi chăn dắt và hướng dẫn dân trên các con đường tuân phục Lề Luật của Chúa, nhưng nhà vua đã phản bội sứ mệnh của mình, và sau khi đã phạm tội ngoại tình với bà Betsabea, ông đã sát hại chồng bà. Thật là tội xấu xa! Ngôn sứ Nathan đã vén mở tội của vua và giúp vua nhận ra lỗi lầm. Đây là lúc giao hoà với Thiên Chúa trong việc xưng thú tội lỗi của mình. Chính ở đây vua Đavít đã khiêm tốn và cao cả! ĐTC nói:

    Ai cầu nguyện với Thánh vịnh này được mời gọi có cùng các tâm tình sám hối và tin tưởng nơi Thiên Chúa mà vua Đavít đã có khi ông nhìn lại mình,  và tuy là vua, ông đã hạ mình xuống mà không sợ xưng thú tội lỗi và cho Chúa thấy sự bần cùng của ông, nhưng xác tín về lòng thương xót của Ngài. Và điều vua đã làm không phải là một tội nhỏ, một lời nói dối nhỏ: ông đã là một kẻ ngoại tình và giết người!

    Thánh vịnh bắt đầu với các lời khẩn nài sau đây:

    “ Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm,

     tội lỗi con xin Ngài thanh tẩy” (Tv 51,3-4).

    Lời khẩn nài hướng tới Thiên Chúa của lòng thương xót, để được thúc đẩy bởi một tình yêu lớn lao như tình yêu của một người cha người mẹ, Ngài thương xót, nghĩa là ban ơn thánh, cho thấy ân huệ của Ngài với lòng tốt và sự cảm thông. Đó là một lời kêu than đau đớn lên Thiên Chúa, là Đấng duy nhất có thể giải thoát con người khỏi tội lỗi. Nhiều hình ảnh rất linh động được sử dụng: xoá bỏ, rửa sạch con, làm cho con được tinh tuyền. Trong lời cầu này nhu cầu đích thật của con người được biểu lộ: điều duy nhất mà chúng ta thật sự cần có trong cuộc sống đó là được tha thứ, được giải thoát khỏi sự dữ và các hậu quả chết chóc của nó. Rất tiếc cuộc sống khiến cho chúng ta kinh nghiệm biết bao lần các tình trạng này; và còn hơn thế nữa trong các tình trạng đó chúng ta phải tín thác nơi lòng thương xót. ĐTC nhấn mạnh lòng thương xót Chúa như sau:

    Chúng ta đừng quên điều này: Thiên Chúa cao cả hơn tội lỗi của chúng ta! “Thưa cha, con không biết nói sao, con đã phạm biết bao nhiêu tội, mà là những tội nặng!” Thiên Chúa cáo cả hơn tất cả những tội mà chúng ta có thể phạm. Chúa cao cả hơn tội lỗi của chúng ta. Chúng ta có cùng nhau nói lên điểu này không? Tất cả cùng nhau: “Thiên Chúa cao cả hơn tội lỗi của chúng ta!” Một lần nữa: “Thiên Chúa cao cả hơn tội lỗi của chúng ta!” Một lần nữa: “Thiên Chúa cao cả hơn tội lỗi của chúng ta!” Và tình yêu của Ngài là một dại dương trong đó chúng ta có thể dìm mình mà không sợ hãi bị chìm nghỉm: đối với Thiên Chúa tha thứ có nghĩa là trao ban cho chúng ta sự chắc chắn rằng Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Bất cứ gì chúng ta có thể trách cứ chính mình, Ngài vẫn luôn luôn cao cả hơn tất cả (Gr 3,20), bởi vì Thiên Chúa lớn lao hơn tội lỗi của chúng ta.

    Trong nghĩa này ai cầu nguyện với Thánh vịnh này tìm kiếm sự tha thứ, xưng thú tội lỗi mình, nhưng khi thừa nhận nó họ cử hành công lý và sự thánh thiện của Thiên Chúa. Thế rồi ông còn xin ơn thánh và lòng thương xót nữa. Tác giả thánh vịnh tín thác nơi lòng lành của Thiên Chúa, ông biết rằng ơn tha thứ của Chúa vô cùng hữu hiệu, bởi vì nó tạo ra điều nó nói. Nó không che dấu tội lỗi nhưng huỷ diện và xóa bỏ tội lỗi; Ngài xóa bỏ tận gốc rễ, không phải như người ta làm trong tiệm giặt, khi chúng ta đem quần áo tới và họ tẩy các vết bẩn. Không! Thiên Chúa xóa bỏ tội lỗi chúng ta tận gốc rễ, xóa bỏ tât cả! Vì thế người sám hối lại trở nên trong trắng, mọi vết nhơ bị loại bỏ và giờ đây họ trắng hơn tuyết không bị ô nhiễm. Tất cả chúng ta là những người tội lỗi. Điều này đúng có phải không? Nếu có ai trong anh chị em không cảm thấy mình là người tội lỗi, thì giơ tay lên… Không có ai hết! Tất cả chúng ta đều tội lỗi.

    ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ: Chúng ta những kẻ tội lỗi, với ơn tha thứ, chúng ta trở nên các thụ tạo mới, tràn đầy thần khí và niềm vui. Giờ đây một thực tại mới bắt đầu cho chúng ta: một con tim mới, một tinh thần mới, một cuộc sống mới. Chúng ta những người tội lỗi đã được tha thứ, chúng ta đã đón nhận ơn thánh Chúa, chúng ta cũng có thể dậy cho người khác đừng phạm tội nữa. “Nhưng mà thưa cha, con yếu đuối, con ngã, con ngã”. “Nhưng nếu bạn ngã,  thì hãy đứng lên! Đứng lên!”. Khi một đứa bé ngã, nó làm gì?” Nó giơ tay cho mẹ cho cha để kéo nó đứng lên. Chúng ta cũng hãy làm như thế! Nếu bạn ngã vì yếu đuối trong tội lỗi thì hãy giơ tay lên: Chúa cầm lấy nó và sẽ giúp bạn đứng lên. Đó là phẩm giá sự tha thứ của Thiên  Chúa! Phẩm giá trao ban cho chúng ta sự tha thứ của Thiên Chúa là phẩm giá đứng lên, luôn luôn đứng lên, bởi vì Ngài đã tạo dựng người nam và người nữ để họ đứng thẳng.

    Tác giả thánh vịnh nói: “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một

    tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ… Đường lối Ngài, con sẽ dạy cho người tội lỗi, ai lạc bước sẽ trở lại cùng Ngài.” ( Tv 51,12.15).

    Và ĐTC kết luận bài huấn dụ như sau: Anh chị em thân mến, ơn tha thứ của Thiên Chúa là điều mà chúng ta tất cả cần đến và là dấu chỉ lớn lao nhất lòng thương xót của Ngài. Một ơn mà mỗi một người tội lỗi được tha thứ được mời gọi chia sẻ với mọi anh chị em mình gặp gỡ. Tất cả những ai mà Chúa đặt để bên cạnh chúng ta, các người thân trong gia đình, bạn bè, bạn cùng làm việc, tín hữu giáo xứ… tất cả như chúng ta đều cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Thật là đẹp được tha thứ, nhưng bạn, nếu bạn muốn được tha thứ,  thì đến lượt mình cũng hãy thứ tha. Hãy thứ tha!

    Xin Chúa cho chúng ta, qua lời bầu cử của mẹ Maria, Mẹ của lòng thương xót, là các chứng nhân của sự tha thứ, thanh tẩy con tim và biến đổi cuộc sống.

    Hôm qua đã có rất nhiều đoàn hành hương do các Giám Mục giáo phận hướng dẫn về Roma mừng Năm Thánh Lòng Thương Xót. ĐTC đã chào các nhóm đến từ Pháp, Thuỵ Sĩ, Bỉ, Luxembourg, Anh quốc, Ai Len, Na Uy, Đức, trong đó có nhóm tín hữu giáo phận Regensburg do ĐC Rudolf Vordeholzer hướng dẫn, và các tín hữu  Hoà Lan trong đó có nhóm các đại chủng sinh giáo phận Rolduc, do ĐC Franz Wiertz hướng dẫn. ĐTC cũng chào các đoàn hành hương Nigeria, Australia, Indonesia, Pakistan và Hoa Kỳ.

    Trong các đoàn hành hương Tây Ban Nha có nhóm tín hữu giáo phận Barbastro-Monzón do ĐC Angel Javier Perez Pueyo hướng dẫn, và đoàn hành hương giáo phận León do ĐC Julián López Martín hướng dẫn.

    Ngài cũng chào các đoàn hành hương Croat, Bosni Erzegovina, đặc biệt nhóm các liinh mục tu sĩ nam nữ và giáo dân tổng giáo phận Rijeka do ĐC Ivan Devčić hướng dẫn,  cũng như các đoàn hành hương Ba Lan.

    Ngài chúc mừng lễ Phục Sinh tất cả và cầu mong chuyến hành hương Năm Thánh Lòng Thương Xót củng cố niềm tin và lòng trung thành của mọi người với Chúa Kitô, để ai nấy tươi vui làm chứng cho lòng thương xót Chúa trong môi trường cuộc sống thường ngày.

    Trong các nhóm tiếng Ý ĐTC chào nhóm các tân Phó tế Dòng Tên mới được truyền chức chiều thứ ba vừa qua, trong đó có thầy Agostino Nguyễn Thái Hiệp, cũng nhu các bề trên và thân nhân; các nhóm bạn trẻ đến từ nhiều giáo xứ các giáo phận Milano, Cremona, Ravenna- Cervia, Bari; các nữ tu dòng Phan Sinh thừa sai kết thúc Tổng tu nghị. Ngài cầu chúc chuyền hành hương Roma đem lại nhiều hoa trái thiêng liêng.

    Chào các bạn trẻ, người đau yếu và các đôi tân hôn, ĐTC xin mọi người nhìn lên Chúa phục sinh, Đấng đã chiến thắng cái chết để hiểu giá trị cuộc sống và khổ đau như dịp quý báu của ơn cứu độ.

    Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành toà thánh ĐTC ban cho mọi người.

    Linh Tiến Khải


     
     
     

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- ĐTC GIÁO LÝ CẦU NGUYỆN 19

 

  •  
    Tinh Cao
     
    Thu, Dec 17 at 6:42 PM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện:

    Bài 19 Cầu Nguyện Chuyển Cầu

      

    image.png

    Những ai cầu nguyện thì không bao giờ lãng quên thế giới này.

    Nếu cầu nguyện mà không bao gồm cả niềm vui nỗi buồn, hy vọng và lo âu của nhân loại,

    thì nó trở thành một hoạt động "trang trí", một cách thức tác hành nông nổi, kịch cỡm và hiu quạnh.

    Pope Francis at his general audience address in the library of the Apostolic Palace Dec. 16, 2020. Credit: Vatican Media.

    Trong nguyện cầu, Thiên Chúa "nhận lấy chúng ta, chúc phúc cho chúng ta, đoạn bẻ chúng ta ra và trao ban chúng ta đi",

    để làm cho cơn đói khổ của hết mọi người được no thỏa.

    Hết mọi Kitô hữu được kêu gọi để trở nên tấm bánh trong bàn tay của Thiên Chúa, được bẻ ra và chia sẻ.

     

    image.png

    Những con người ấy cầu nguyện cho toàn thế giới, ôm lấy những sầu thương và tội lỗi của thế giới trên đôi vai của mình.

    Họ cầu nguyện cho mỗi người và mọi người: họ giống như những "antennas" của Thiên Chúa trên thế giới này...

    Khi cầu nguyện là chúng ta có cùng tần số với lòng thương xót Chúa;

    ở chỗ thương xót tội lỗi của chúng ta, thương xót bản thân của chúng ta,

    nhưng cũng thương xót tất cả những ai xin chúng ta cầu nguyện,

    những ai chúng ta muốn cầu nguyện theo tần số của cõi lòng Thiên Chúa.

      

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Những ai cầu nguyện thì không bao giờ lãng quên thế giới này. Nếu cầu nguyện mà không bao gồm cả niềm vui nỗi buồn, hy vọng và lo âu của nhân loại, thì nó trở thành một hoạt động "trang trí", một cách thức tác hành nông nổi, kịch cỡm và hiu quạnh. Tất cả chúng ta đều cần đến tính chất nội tâm, ở chỗ thu mình vào một không gian và thời gian giành riêng cho mối liên hệ của chúng ta với Thiên Chúa. Thế nhưng, điều này không có nghĩa là chúng ta tránh né thực tại. Trong nguyện cầu, Thiên Chúa "nhận lấy chúng ta, chúc phúc cho chúng ta, đoạn bẻ chúng ta ra và trao ban chúng ta đi", để làm cho cơn đói khổ của hết mọi người được no thỏa. Hết mọi Kitô hữu được kêu gọi để trở nên tấm bánh trong bàn tay của Thiên Chúa, được bẻ ra và chia sẻ. Tức nó là một thứ cầu nguyện cụ thể, chứ không phải là một thứ thoát ly.

    Bởi vậy, những con người nam nữ cầu nguyện tìm kiếm những nơi cô tịch và lặng lẽ không phải để khỏi bị phiền toái, mà là để nghe tiếng của Chúa tốt hơn. Đôi khi họ hoàn toàn thu mình cho khỏi thế gian, kín đáo trong phòng riêng của mình, như Chúa Giêsu khuyên dạy (Mt.6:6). Thế nhưng, bất cứ ở đâu, bao giờ họ cũng mở rộng cửa lòng của họ ra: mở cửa cho những ai không biết cầu nguyện; cho những ai không cầu nguyện gì hết nhưng lại ấp ủ trong lòng một tiếng kêu ngột ngạt, một thỉnh nguyện thầm kín; cho những ai lầm lỡ và lầm đường lạc lối... Bất cứ ai gõ cửa của con người cầu nguyện đều thấy được một cõi lòng thương cảm không loại trừ một ai. Cầu nguyện xuất phát từ cõi lòng của chúng ta cũng như từ tiếng nói của chúng ta, đồng thời cũng là cõi lòng và tiếng nói thay cho rất nhiều người không biết phải cầu nguyện ra sao, hay những ai không muốn cầu nguyện, hay những kẻ không thể cầu nguyện: chúng ta là cõi lòng và là tiếng nói của những con người ấy, dâng lên Chúa Giêsu, dâng lên Chúa Cha, như là thành phần cầu thay nguyện giúp vậy.

    Ở nơi cô tịch quạnh hiu của những ai nguyện cầu, dù cảnh tịch hiu này có lâu dài, hay chỉ nửa tiếng đồng hồ, để cầu nguyện, thì họ tách mình khỏi hết mọi sự và mọi người là để tìm gặp hết mọi sự và hết mọi người trong Thiên Chúa. Những con người ấy cầu nguyện cho toàn thế giới, ôm lấy những sầu thương và tội lỗi của thế giới trên đôi vai của mình. Họ cầu nguyện cho mỗi người và mọi người: họ giống như những "antennas" (tiếng Việt phiên âm là ăng-ten, nghĩa là trạm bắt sóng) của Thiên Chúa trên thế giới nàyNgười cầu nguyện nhìn thấy dung nhan của Chúa Kitô nơi hết mọi người đến gõ cửa lòng mình, nơi hết mọi người đã bị mất đi ý nghĩa của các sự vật. Trong Sách Giáo Lý chúng ta đọc thấy rằng: "việc chuyển cầu - kêu xin thay người khác (...) mang đặc tính của một tâm can cùng tần số với lòng thương xót Chúa". Thật là tuyệt vời. Khi cầu nguyện là chúng ta có cùng tần số với lòng thương xót Chúa; ở chỗ thương xót tội lỗi của chúng ta, thương xót bản thân của chúng ta, nhưng cũng thương xót tất cả những ai xin chúng ta cầu nguyện, những ai chúng ta muốn cầu nguyện theo tần số của cõi lòng Thiên Chúa.

    Đó thực sự là cầu nguyện, ở chỗ có cùng tần số với lòng thương xót Chúa, với cõi lòng từ bi nhân hậu của Ngài. "Trong thời đại của Giáo Hội, việc chuyển cầu của Kitô hữu là những gì tham dự vào việc chuyển cầu của Chúa Giêsu, như là một thể hiện mầu nhiệm các thánh cùng thông công" (Giáo Lý số 2635). Vấn đề tham dự vào việc chuyển cầu của Chúa Kitô nghĩa là gì? Khi chúng ta chuyển cầu cho ai hay cầu nguyện cho người nào đó là bởi vì Chúa Kitô là Đấng Cầu Bầu ở trước Chúa Cha, Người cầu cho chúng ta, Người cầu nguyện bằng cách tỏ cho Chúa Cha thấy các thương tích nơi tay của Người, vì Chúa Giêsu hiện diện một cách thể lý trước Chúa Cha nơi thân xác của Người. Chúa Giêsu là Đấng Cầu Bầu của chúng ta và việc cầu nguyện cần phải giống như Chúa Giêsu một chút, ở chỗ chuyển cầu trong Chúa Giêsu trước Chúa Cha, cho những người khác. Đó là những gì rất đẹp đẽ.

    Tâm can con người hướng về cầu nguyện. Nó là những gì thuần con người. Những ai không yêu thương anh chị em mình thì chẳng biết thế nào là nghiêm chỉnh cầu nguyện. Có người nói rằng: người ta không thể cầu nguyện khi ngập ứ hận thù ghen ghét; người ta không thể cầu nguyện khi chìm sâu vào tâm trạng lạnh lùng lãnh đạm. Lời cầu nguyện chỉ được dâng lên bằng tinh thần yêu thương. Những ai không yêu thương thì chỉ giả bộ nguyện cầu vậy thôi, họ tin rằng họ đang cầu nguyện, nhưng họ lại chẳng cầu nguyện gì vì thiếu mất thứ tinh thần thích đáng đó là tình yêu thương. Trong Giáo Hội, những ai quen với nỗi sầu thương và niềm vui của người khác thì còn đào sâu hơn cả những viên điều tra "các guống máy chính yếu" trên thế giới này. Chính vì thế mới cần có cảm nghiệm nhân loại ở nơi hết mọi lời cầu nguyện, bất chấp lỗi lầm vấp phạm của con người, những con người lầm lỡ vẫn không được loại trừ hay tẩy chay.  

    Khi các tín hữu, được Thánh Linh tác động, cầu cho các tội nhân, thì không có vấn đề chọn lựa, không còn vấn đề phán xét hay lên án nữa, mà là việc họ cầu nguyện cho hết mọi người. Họ cầu nguyện cho chính bản thân họ. Lúc ây, họ ý thức rằng họ chẳng khác với những ai họ cầu nguyện cho. Họ nhận thức rằng họ là những tội nhân giữa các tội nhân, nên họ cầu cho hết mọi người. Bài học từ dụ ngôn người biệt phái và người thu thuế bao giờ cũng còn đó và luôn có giá trị (see Lk 18:9-14): chúng ta không hơn bất cứ ai, chúng ta tất cả đều là anh chị em mang tính chất mỏng dòn, khổ đau và là tội nhân nói chung. Bởi thế, lời cầu nguyện chúng ta có thể thân thưa với Thiên Chúa là lời cầu như thế này: "Lạy Chúa, không ai là công chính trước nhan Ngài" (see Ps 143:2), đó là những gì được một trong những Thánh Vịnh nói: "Lạy Chúa, không ai là người sống công chính trước nhan Ngài, chẳng một ai trong chúng con: tất cả chúng con đều là tội nhân - tất cả chúng con đều mắc nợ, mỗi người đều có một món nợ kếch sù phải thanh toán; không ai là vô tội trước nhan Chúa. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con!" Với tinh thần này, cầu nguyện mới trổ sinh hoa trái, vì chúng ta hạ mình trước Thiên Chúa mà cầu cho hết mọi người. Trái lại, người biệt phái cầu nguyện một cách ngạo mạn: "Tôi tạ ơn Ngài, lạy Chúa, vì tôi không như kẻ khác, những kẻ tội lỗi: tôi là một con người công chính, luôn luôn là như thế...". Đó không phải là cầu nguyện: mà là ngắm mình trong gương soi, chứ không nhìn vào thực tại của mình, không. Nó như thể nhìn vào bản thân mình được trang điểm trong gương soi theo cái kiêu hãnh của mình.

    Thế giới tiếp tục tri ân cảm tạ những con người cầu nguyện, thành phần chuyển cầu, và là những người hầu như chẳng được biết tới... thế nhưng lại được Thiên Chúa biết! Có nhiều Kitô hữu vô danh, vào những thời bách hại, đã lập lại những lời của Chúa là: "Lạy Cha, xin tha cho họ; vì họ không biết những việc họ làm" (Luca 23:34).

    Vị Mục Tử Nhân Lành vẫn trung thành, ngay cả trước khi dân Ngài nhận thức được tội lỗi của họ, ở chỗ, Vị Mục Tử Nhân Lành này tiếp tục là một Người Cha, bất kể cả khi con cái của Ngài lìa xa Ngài và ruồng bỏ Ngài. Ngài kiên trì phục vụ như một vị mục tử, ngay cả với những ai đã vấy máu Ngài; Ngài không khép kín lòng mình lại trước cả những ai đã hành khổ Ngài.

    Giáo Hội, nơi tất cả mọi phần tử của mình, có sứ vụ thực hiện việc cầu nguyện chuyển cầu này, ở chỗ chuyển cầu cho những người khác. Đặc biệt là đối với những ai có trách nhiệm như cha mẹ, thày cô, các vị thừa tác viên thánh chức, các vị bề trên của các cộng đồng... Như Abraham và Moisen, có những lúc họ cần phải "bênh vực" thành phần dân được trao phó cho họ trước Thiên Chúa. Thực vậy, chúng ta đang nói về việc bảo vệ bao che dân, bằng ánh mắt và cõi lòng của Thiên Chúa, bằng cùng một lòng cảm thương và niềm êm ái dịu dàng bất khả chống cưỡng của Ngài. Hãy dịu dàng cầu nguyện cho những người khác.

    Hỡi anh chị em, tất cả chúng ta là những chiếc lá ở trên cùng một cây: mỗi một chiếc lá rụng xuống đều nhắc nhở chúng ta về lòng thương cao cả cần phải được nuôi dưỡng bằng nguyện cầu cho kẻ khác. Vậy chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau. Nó sẽ mang lại thiện ích cho cả chúng ta lẫn cho hết mọi người. Xin cám ơn anh chị em.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20201216_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --

 

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ -ĐTC BAN ƠN TOÀN XÁ

  •  
    Kim Vu
    Sun, Dec 13 at 3:12 AM
     

    TIN VUI! TIN VUI!
    Mới đây Đức Thánh CHa Francis có ban sắc lệnh Ơn Toàn Xá cho năm Thánh Giu se (bắt đầu từ ngày 8 vừa rồi đến ngày 8 tháng 12 năm sau 2021 ) .
     
    Ơn Toàn Xá này chúng ta rất cần, đặc biệt là trong cơn dịch bệnh này, nhiều người không thể đến nhà thờ thường xuyên để lãnh các Bí Tích Xưng Tội và Rước Lễ.  Rất nhiều người trước khi chết không có linh mục bên giưong để ban các Bí Tích vì nhà thương không cho vào trong.  Có những người chết ở nhà thì người thân cũng sợ dịch mà không mời linh mục đến bên người hấp hối để ban Bí Tích cuối.
     
    (Ơn Toàn xá là gì?   Khi chúng ta phạm tội, dù nặng đến đâu, nếu ăn năn xưng tội thì  Lòng Chúa Thương Xót sẽ tha cho mọi tội.....Nhưng hậu quả của tội gây nên thì chúng ta phải đền bù ở luyện ngục.   Nếu có ơn Toàn Xá, chúng ta sẽ được tha bổng khỏi vạ, không phải đền tội ở luyện ngục.   Ơn toàn xá dành cho chính mình, hoặc nhường cho người thân yêu đã qua đời.)
     
    Để được Ơn Toàn Xá, ngoài phải xưng tội có lòng trong sạch, đọc 1 Kinh Lạy Cha, 1 kinh Kính Mừng, 1 Kinh Tin Kính , chúng ta phải làm 1 trong những việc sau trong năm Thánh Giu se này:
     
     
    1.  Suy niệm ít nhất là 30 phút vể Kinh Lạy Cha , hoặc dự 1 tĩnh tâm co 1 bài suy niệm về Thánh Giu se
     
    2. Theo gương Thánh Giu se, thực hiện 1 việc thương xót về thể lý hay thiêng liêng
     
    3. Đọc Kinh Mân Côi trong gia đình, hay giữa 2 ngưòi đã đính hôn
     
    4. Hằng ngày phó thác công việc của mình cho Thánh Giu se. Hoặc xin ơn chuyển cầu của Thánh Giu se, xưa kia là người thợ thành Nazaret, cho những người đang kiếm việc làm
     
    5. Đọc Kinh Cầu Thánh Giu se để cầu cho Giáo Hội đang bị bách hại về đạo bên trong và bên ngoài.

     

     EmojiEmoji"This is the day the Lord has made; let us rejoice and be glad in it." Alleluia, alleluia.   (Psalm 118:24)

     

    Tuyet Van

     

    --

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -HUẤN TỨ CN3MV-B

  •  
    nguyenthi leyen
     
    Sun, Dec 13 at 11:42 PM
     
     
     
     
     
     

     

    ĐTC Phanxicô - Huấn Từ Truyền Tin Chúa Nhật III Mùa Vọng

     

     

     

    image.png
     

    Lời mời gọi hân hoan là đặc tính của Mùa Vọng,

    ở chỗ niềm đợi trông việc hạ sinh của Chúa Giêsu là những gì làm chúng ta cảm thấy hân hoan...

    Chúa càng gần đến với chúng ta thì chúng ta càng cảm thấy hân hoan;

    càng xa Người chúng ta càng cảm thấy buồn khổ. Đó là một qui luật cho Kitô hữu.

     

    Pope Francis gives the Angelus address on Dec. 8, 2020. Credit: Vatican Media.

     Vị Tẩy Giả này là chứng nhân tiên khởi của Chúa Giêsu,

    bằng lời nói và bằng việc hiến ban sự sống của mình.

    Tất cả các Phúc Âm đều đồng ý cho thấy rằng

    ngài đã hoàn trọn sứ vụ của ngài bằng việc xác nhận Chúa Kitô là Đấng Thiên Chúa sai, được các Tiên Tri loan báo....

    Ngài đã không giây phút nào chiều theo xu hướng lôi kéo chú ý của dân chúng về bản thân ngài,

    ngài luôn hướng mình về Đấng đã phải đến.

     

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Lời mời gọi hân hoan là đặc tính của Mùa Vọng, ở chỗ niềm đợi trông việc hạ sinh của Chúa Giêsu là những gì làm chúng ta cảm thấy hân hoan, giông giống như lúc chúng ta đợi trông một người chúng ta rất thương mến nào đó đến viếng thăm, một người bạn chúng ta đã lâu ngày không gặp, một người thân thuộc của chúng ta... Chúng ta đang ở trong tình trạng ngưỡng vọng hân hoan. Và chiều kích hân hoan này đặc biệt tỏ hiện hôm nay đây, Chúa Nhật Thứ Ba, một Chúa Nhật mở ra với lời huấn dụ của Thánh Phaolô: "Anh em hãy luôn hoan hỉ trong Chúa" (Entrance Antiphon; cf. Phil 4:4, 5). "Hãy hoan hỉ!" Niềm vui Kitô giáo. Mà đâu là lý do cho niềm vui này? Đó là "Chúa đã gần đến" (v.5). Chúa càng gần đến với chúng ta thì chúng ta càng cảm thấy hân hoan; càng xa Người chúng ta càng cảm thấy buồn khổ. Đó là một qui luật cho Kitô hữu. Một triết gia kia có lần đã nói đại khái như thế này: "Tôi không hiểu ngày nay người ta tin tưởng ra sao nữa, vì những ai bảo rằng họ tin tưởng mà mặt mũi lại cứ như đưa đám vậy. Họ không làm chứng về niềm vui Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô". Đúng thế, nhiều Kitô hữu đã mang bộ mặt ấy, một bộ mặt đưa đám, một bộ mặt u sầu... Thế nhưng Chúa Kitô đã sống lại! Chúa Kitô yêu thương anh chị em! Mà anh chị em lại không vui hay sao? Chúng ta hãy thử nghĩ một chút mà xem và hãy tự vấn: "Tôi có hân hoan vì Chúa đang ở gần với tôi, vì Chúa yêu thương tôi, vì Chúa đã cứu chuộc tôi hay chăng?"

    Phúc Âm theo Thánh Gioan hôm nay cho chúng ta thấy - ngoài Đức Mẹ và Thánh Giuse - một nhân vật Phúc Âm là con người đầu tiên và trọn vẹn nhất đã cảm thấy niềm trông đợi Đấng Thiên Sai và niềm vui nhìn thấy Ngài đến: dĩ nhiên chúng ta đang nói đến Thánh Gioan Tẩy Giả (cf. Jn 1:6-8, 19-28).

    Vị Thánh ký đã long trọng giới thiệu ngài như thế này: "Có một người được Thiên Chúa sai... Ngài đã đến để làm chứng, làm chứng cho ánh sáng" (vv.6-7). Vị Tẩy Giả này là chứng nhân tiên khởi của Chúa Giêsu, bằng lời nói và bằng việc hiến ban sự sống của mình. Tất cả các Phúc Âm đều đồng ý cho thấy rằng ngài đã hoàn trọn sứ vụ của ngài bằng việc xác nhận Chúa Kitô là Đấng Thiên Chúa sai, được các Tiên Tri loan báo. Thánh Gioan là vị lãnh đạo thời của ngài. Danh tiếng của ngài đã lan khắp Giudea và hơn thế nữa, tới tận Galilea. Thế nhưng ngài đã không giây phút nào chiều theo xu hướng lôi kéo chú ý của dân chúng về bản thân ngài, ngài luôn hướng mình về Đấng đã phải đến. Ngài thường nói rằng: "Đấng đến sau tôi là Đấng giây giầy của Người tôi cũng chẳng đáng cởi nữa" (v.27). Ngài liên lỉ nhấn mạnh đến Chúa. Như Đức Mẹ luôn tập trung vào Chúa: "Các anh hãy làm những gì Người bảo các anh làm". Chúa bao giờ cũng là trọng tâm, là chính yếu. Các Thánh nhân bao chung quanh ngài, hướng về Chúa. Ai không cho thấy Chúa thì cũng không phải là người thánh thiện gì! Đó là điều kiện đầu tiên cho niềm vui Kitô giáo, tức là hãy hạ mình xuống để Chúa chính yếu. Đây không phải là những gì chán ghét, vì Chúa Giêsu mới thực sự là chính yếu; Người là ánh sáng cống hiến trọn vẹn ý nghĩa cho đời sống của hết mọi con người nam nữ được sinh vào trần gian này. Tương tự như cái động lực yêu thương vậy, nó đưa tôi ra khỏi bản thân mình, không phải là để đánh mất bản thân tôi, mà là để lại được thấy nó, trong khi tôi trao tặng bản thân tôi, trong khi tôi tìm kiếm thiện ích cho người khác.

    Thánh Gioan Tẩy Giả đã thực hiện một hành trình dài để làm chứng cho Chúa Giêsu. Cuộc hành trình hân hoan này không phải là kiểu đi dạo trong vườn. Nó cần phải làm việc để luôn có được niềm vui. Thánh Gioan đã bỏ lại tất cả vào thời trẻ trung của mình để theo đuổi Thiên Chúa trên hết, để hết lòng hết sức lắng nghe Lời của Người. Thánh Gioan đã rút lui vào trong sa mạc, trút bỏ tất cả những gì là nông nổi phù du, để được tự do hơn theo chiều gió Thánh Linh. Dĩ nhiên, có một đặc đặc tính cá thể của ngài là những gì độc đáo, bất khả tái diễn; mọi người không được huấn dụ noi theo. Thế nhưng, chứng từ của ngài là những gì mô mẫu cho những ai muốn tìm kiếm ý nghĩa cho đời sống của mình cùng với niêm vui chân thực. Vị Tẩy Giả này đặc biệt là mẫu gương cho những ai trong Giáo Hội được kêu gọi loan báo Chúa Kitô cho người khác: họ chỉ có thể làm việc ấy chỉ bằng việc tách lìa bản thân mình cũng như khỏi trần tục, đừng lôi kéo dân chúng theo mình mà là hướng họ về Chúa Giêsu.

    Niềm vui là ở chỗ đó, ở chỗ qui hướng về Chúa Giêsu. Và niềm vui phải là đặc tính nơi đức tin của chúng ta. Trong những lúc tăm tối, niềm vui nội tâm này, niềm vui biết rằng Chúa ở với tôi, Chúa ở với tôi, Chúa đã sống lại. Chúa! Chúa! Chúa! Đó là tâm điểm của đời sống chúng ta, và là tâm điểm nơi niềm vui của chúng ta. Hôm nay chúng ta hãy suy nghĩ xem tôi đang tác hành ra sao? Tôi có phải là một con người hân hoan biết cách truyền đạt niềm vui là Kitô hữu chăng, hay tôi luôn giống như những con người buồn thảm, như đã được nhắc tới, có bộ mặt đưa đám? Nếu tôi không có được niềm vui nơi đức tin của tôi, tôi không thể nào làm chứng, và người ta sẽ nói rằng: "Nếu tin tưởng mà lại quá buồn thảm thì thà đừng tin tưởng"

    Giờ đây, bằng việc nguyện Kinh Truyền Tin, chúng ta thấy được tất cả những điều ấy hoàn toàn được hiện thực nơi Đức Trinh Nữ Maria: Mẹ đã âm thầm trông đợi Lời cứu độ của Thiên Chúa; Mẹ đã đón nhận Lời Chúa; Mẹ đã lắng nghe Lời Chúa; Mẹ đã thụ thai Lời Chúa. Nơi Mẹ, Thiên Chúa trở nên cận kề. Đó là lý do tại sao Giáo Hội xưng tụng Mẹ là "nguồn vui của chúng ta - Cause of our joy"

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20201213.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - ĐTC -BÀI 18- CẦU NGUYÊN THỈNH XIN

  •  
    Tinh Cao
     
    Thu, Dec 10 at 12:09 AM
     
     

    ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Cầu Nguyện

     

    Bài 18: Cầu Nguyện Thỉnh Xin

     

    Pope Francis speaks during a general audience in the library of the Apostolic Palace. Credit: Vatican Media.

     

    Việc cầu nguyện của Kitô giáo hoàn toàn có tính cách nhân bản

    chúng ta cầu nguyện như là loài người, như chúng ta là -

    nên nó bao gồm cả việc chúc tụng lẫn việc thỉnh xin.

     

     

    image.png

     

    Chúng ta không phải là những tạo vật duy nhất "cầu nguyện" trong vũ trụ bất tận này,

    vì hết mọi chi ngành tạo vật đều ôm ấp ước vọng Thiên Chúa...

    Thế nhưng, chúng ta là những tạo vật duy nhất cầu nguyện một cách ý thức,

    biết rằng chúng ta đang thân thưa cùng Chúa Cha, và đang tham dự vào cuộc trao đổi với Chúa Cha.

     

     

    image.png

     

    Cầu nguyện bao giờ cũng có tính cách mong đợi, vì chúng ta biết rằng Chúa sẽ đáp ứng.

    Ngay cả tử thần cũng rùng mình khi Kitô hữu nguyện cầu, vì nó biết rằng hết mọi người cầu nguyện

    có một đồng minh còn mãnh liệt hơn cả nó nữa, đó là Vị Chúa Phục Sinh

     

    Xin chào anh chị em thân mến,

    Chúng ta hãy tiếp tục chia sẻ về cầu nguyện. Việc cầu nguyện của Kitô giáo hoàn toàn có tính cách nhân bản - chúng ta cầu nguyện như là loài người, như chúng ta là - nên nó bao gồm cả việc chúc tụng lẫn việc thỉnh xin. Thật vậy, Khi Chúa Giêsu dạy các môn đệ của Người cầu nguyện, Người đã làm như thế với Kinh Lạy Cha, nhờ đó chúng ta có thể đặt mình vào mối liên hệ của lòng tin tưởng con cái với Thiên Chúa, và đặt tất cả vấn đề của chúng ta với Ngài. Chúng ta van xin Thiên Chúa ban cho chúng ta những tặng ân cao cả nhất, đó là danh Ngài được hiển thánh, nước Ngài trị đến, ý Ngài được thể hiện cho thiện ích của thế giới này. Sách Giáo Lý nhắc nhở là: "Những lời thỉnh xin này được sắp xếp theo cấp trật: trước hết chúng ta cầu cho Nước Chúa, sau đó cho những gì cần để đón nhận Nước Chúa và dọn đường cho Nước Chúa trị đến" (số 2632). Thế nhưng, nơi Kinh Lạy Cha, chúng ta cũng cầu xin cho được cả những tặng ân tầm thương nhất, những tặng ân tầm thường nhất hằng ngày, như "lương thực hằng ngày" - cũng ám chỉ cả về sức khỏe, nhà ở, việc làm, các thứ hằng ngày; đồng thời bao gồm cả Thánh Thể, cần cho đời sống trong Chúa Kitô; rồi chúng ta cầu xin ơn tha thứ tội lỗi - cũng là vấn đề hằng ngày nữa; chúng ta bao giờ cũng cần ơn tha thứ - và vì thế được bình an trong các mối liên hệ của chúng ta; và sau hết, xin Ngài giúp chúng ta đương đầu với chước cám dỗ và cứu chúng ta khỏi sự dữ.

    Kêu xin, thỉnh cầu. Đó là những gì rất người. Chúng ta hãy lắng nghe Sách Giáo Lý một lần nữa: "Bằng việc cầu nguyện thỉnh xin, chúng ta bày tỏ nhận thức của chúng ta về mối liên hệ giữa chúng ta với Thiên Chúa. Chúng ta là những tạo vật, không tự mình mà có, không làm chủ được nghịch cảnh, không phải là cùng đích của mình. Chúng ta là những tội nhân, thành phần, là Kitô hữu, đều biết rằng chúng ta đã lìa bỏ Cha của chúng ta. Việc thỉnh xin của chúng ta đã là một sự quay trở về cùng Ngài rồi vậy" (số 2629).

    Nếu ai đó cảm thấy tồi bại vì chúng ta đã làm những điều xấu xa - họ là một tội nhân - khi cầu Kinh Lạy Cha, thì người ấy đang tiến đến với Chúa rồi vậy. Có những lúc chúng ta có thể tin rằng chúng ta không cần bất cứ một sự gì, rằng chúng ta đầy đủ cho bản thân mình rồi, và chúng ta sống hoàn toàn tự mãn. Có những lúc điều ấy xẩy ra! Thế nhưng, không sớm thì muộn cái ảo tưởng này sẽ biến mất. Loài người là một lời khẩn cầu, có những lúc là một tiếng kêu, thường bị cầm hãm. Linh hồn giống như một mảnh đất khô cằn, nứt nẻ, như Thánh Vịnh 63:2 nói đến. Tất cả chúng ta đều cảm nghiệm thấy, lúc này hay lúc kia trong cuộc sống của mình, có lúc ưu sầu, có lúc cô độc. Thánh Kinh không ngần ngại tỏ ra cho thấy thân phận loài người của chúng ta, một thân phận được hằn vết bệnh tật, bất công, bội phản tình thân, hay bị kẻ thù đe dọa. Có những lúc mọi sự dường như sụp đổ, cuộc sống cho tới lúc ấy như vô nghĩa. Và trong các trường hợp ấy, khi mà mọi sự dường như tan rã, chỉ còn một lối thoát duy nhất là kêu vang, là cầu nguyện "Lạy Chúa, xin cứu giúp con!" Cầu nguyện có thể mở ra một lằn ánh sáng trong màn tối tăm đen đặc nhất. "Lạy Chúa, xin cứu giúp con!" Lời cầu này mở ra, nó mở ra đường đi, nó mở ra lối bước.

    Loài người chúng ta chia sẻ lời kêu cầu cứu giúp này với chung thiên nhiên vạn vật. Chúng ta không phải là những tạo vật duy nhất "cầu nguyện" trong vũ trụ bất tận này, vì hết mọi chi ngành tạo vật đều ôm ấp ước vọng Thiên Chúa. Chính Thánh Phaolô đã diễn tả nó như thế này. Ngài nói là: "Chúng ta biết rằng toàn thể tạo vật đang cùng nhau quằn quại cho tới lúc này; không phải chỉ tạo vật mà cả chính chúng ta nữa, thành phần đã lãnh nhận các hoa trái đầu mùa của Thần Linh, cũng đang rên xiết trong lòng" (Rm 8:22-24). Đó là những gì tốt lành. Nơi chúng ta âm vang tiếng kêu đồng thanh của các tạo vật: của cây cối, của sỏi đá, của thú vật. Hết mọi sự đều mong ngóng được viên trọn. Tertullian đã viết: "Hết mọi tạo vật đều cầu nguyện; gia súc cũng như dã thú cầu nguyện và quì gối xuống; và khi chúng vang lên từ những đầm lầy và các hang ổ, thì chúng nhìn lên trời bằng cái miệng không vu vơ, khi làm cho hơi thở của chúng rung đập theo cách thức của chúng. Cả loài chim chóc nữa, ra khỏi tổ, hướng về trời, thay vì đôi tay, thì giang ra đôi cánh của chúng, như thể cầu nguyện một cách nào đó" (De oratione, XXIX). Đó là một cách diễn tả thi ca khi nhận định về những gì Thánh Phaolô nói là "toàn thể tạo vật vẫn hằng rên xiết". Thế nhưng, chúng ta là những tạo vật duy nhất cầu nguyện một cách ý thức, biết rằng chúng ta đang thân thưa cùng Chúa Cha, và đang tham dự vào cuộc trao đổi với Chúa Cha.

    Bởi thế, chúng ta không được rùng mình khi chúng ta cảm thấy có nhu cầu cần phải cầu nguyện, chúng ta không được hổ thẹn. Nhất là khi chúng ta đang cần thì hãy kêu xin. Chúa Giêsu, khi nói về một con người bất lương, kẻ thanh toán sổ sách với chủ của mình, thì nói đến điều này: "Ăn xin thì hổ thẹn". Nhiều người trong chúng ta có cái cảm giác này: chúng ta cảm thấy thẹn thùng khi cầu xin, xin cứu giúp, cả việc kêu xin một điều gì đó từ người có thể giúp chúng ta, đạt đến mục đích của chúng ta, và chúng ta cũng xấu hổ kêu xin Thiên Chúa nữa. "Không, không thể như thế được". Đừng thẹn thuồng khi kêu xin. "Lạy Chúa, con cần điều này", "Lạy Chúa, con đang gặp khó khăn", "Xin giúp con!": tiếng kêu, tiếng kêu của cõi lòng dâng lên Thiên Chúa là Cha. Và cũng kêu xin vào cả những lúc may lành hạnh phúc nữa, không phải chỉ vào những lúc bất hạnh, mà còn cả những lúc vui sướng, trong việc cảm tạ Thiên Chúa về tất cả mọi sự chúng ta lãnh nhận, chứ đừng lãnh nhận bất cứ sự gì như sung rụng, hay như thể nó thuộc về chúng ta: mọi sự đều là hồng ân. Chúng ta cần phải biết điều ấy. Chúa luôn trao ban cho chúng ta, bao giờ cũng thế, và hết mọi sự đều là hồng phúc, tất cả mọi sự. Hồng ân của Thiên Chúa. Tuy nhiên, chúng ta không được dập tắt lời thỉnh nguyện đột nhiên xuất phát trong chúng ta. Việc cầu nguyện thỉnh xin đi đôi với việc chấp nhận cái hạn hữu của chúng ta và bản tính là tạo vật của chúng ta. Người ta có thể không đạt đến chỗ tin tưởng vào Thiên Chúa, nhưng vẫn khó lòng mà không tin vào việc cầu nguyện: nó tự nhiên xẩy đến, nó xuất hiện với chúng ta như là một tiếng kêu; và tất cả chúng ta đều biết được cái tiếng nội tâm này có lẽ vẫn lặng lẽ đã lâu, nhưng một ngày nào đó bừng dậy và kêu lên.

    Anh chị em ơi, chúng ta đều biết rằng Thiên Chúa sẽ đáp ứng. Không có lời cầu nguyện nào trong Thánh Vịnh xuất phát từ một nỗi than van mà không được lắng nghe. Thiên Chúa bao giờ cũng đáp ứng: có thể là hôm nay, ngày mai, nhưng Ngài luôn đáp ứng, bằng cách này hay cách khác. Ngài luôn đáp ứng. Thánh Kinh lập lại điều này vô số lần, đó là Thiên Chúa lắng nghe tiếng kêu của những ai kêu cầu Ngài. Ngay cả những vấn đề lưỡng lự, những vấn đề cứ ẩn sâu trong lòng của chúng ta, mà chúng ta thẹn thùng bày tỏ: Chúa Cha cũng lắng nghe chúng và muốn ban cho chúng ta Thánh Linh, Đấng khơi động hết mọi lời cầu nguyện và biến đổi hết mọi sự. Thưa anh chị em, khi nguyện cầu bao giờ cũng có vấn đề nhẫn nại, bao giờ cũng thế, vấn đề chịu đựng đợi chờ. Giờ đây chúng ta đang ở trong Mùa Vọng, một thời điểm có tính cách trông mong; trông mong Giáng Sinh. Chúng ta đang đợi chờ. Đó là điều rõ ràng. Thế nhưng tất cả cuộc sống của chúng ta cũng đợi chờ nữa. Cầu nguyện bao giờ cũng có tính cách mong đợi, vì chúng ta biết rằng Chúa sẽ đáp ứng. Ngay cả tử thần cũng rùng mình khi Kitô hữu nguyện cầu, vì nó biết rằng hết mọi người cầu nguyện có một đồng minh còn mãnh liệt hơn cả nó nữa, đó là Vị Chúa Phục Sinh. Tử thần đã bị thảm bại nơi Chúa Kitô rồi, và ngày ấy sẽ đến khi mà tất cả mọi sự sẽ chấm dứt, và nó không còn khinh miệt sự sống của chúng ta cũng như hạnh phúc của chúng ta nữa.

    Chúng ta hãy biết chờ đợi; biết trông mong Chúa. Chúa đến viếng thăm chúng ta, chẳng những vào những đại lễ này - Giáng Sinh, Phục Sinh - mà Chúa còn viếng thăm chúng ta mọi ngày, trong mối thân mật của lòng chúng ta nếu chúng ta biết chờ đợi. Chúng ta rất thường không nhận ra rằng Chúa đang cận kề, Ngài đang gõ cửa của chúng ta, và chúng ta để cho Ngài băng ngang qua chúng ta. Thế nhưng, nếu tai của anh chị em đầy những tiếng ồn khác thì anh chị em sẽ không còn nghe thấy tiếng Chúa gọi nữa.

    Anh chị em ơi, hãy đợi chờ: đó là cầu nguyện. Xin cám ơn anh chị em.

     

    http://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2020/documents/papa-francesco_20201209_udienza-generale.html

    Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

     

     

    --